Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 82: Lời xin lỗi
Chương 82: Lời xin lỗi
Nghe xong nhịp thở, Thảo bắt đầu ân cần hỏi han:
- thường xuyên khó thở kh? Và khó thở vào thời gian nào? tầm nửa đêm về sáng kh? ngồi dậy để thở kh? Khi qua môi trường ô nhiễm cơ thể cảm th gì khác kh? bị như vậy bao lâu ?
Nghe m câu hỏi dồn của Thảo, Tuấn cảm th buồn cười, chỉ trả lời gỏn gọn 1 câu:
-Chỉ bị tối hôm qua, như ai đó đè nặng, muốn dậy khỏi giường mà cảm th bản thân bất lực.
Ơ, cái này thì ai mà chả biết là bóng đè. Thảo cảm giác bị xỏ mũi, mất c lo lắng nãy giờ, bèn lạnh lùng trả lời:
-Sức khỏe của tốt, ban đêm ngủ tốt nhất là đừng mặc gì thì sẽ kh gặp hiện tượng này. thể về được .
Tuấn kéo áo xuống, nhất định kh chịu rời khỏi ghế.
-Bạn cũ gặp lại chẳng lẽ kh gì để nói?
Thảo hơi bất ngờ trước tình cảnh này. Hot boy lạnh lùng của ngày xưa đến đây chỉ để nói chuyện với Thảo hay ? Thảo mỉm cười:
-Nhưng tớ đang trong giờ làm việc. Muốn tâm sự chắc để lúc khác .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tuấn đứng dậy, chỉnh lại Thảo phục nói 1 câu chẳng liên quan:
-Ngày mai Tú bay sang Đức.
Thảo cảm th chút nhói buốt trong lòng nhưng vẫn lạnh nhạt đáp:
-Ừ. Tớ với Tú liên quan lắm ?
Nếu là trước đây, chắc c Tuấn sẽ cảm th nao núng trước thái độ cứng rắn của Thảo. Nhưng ở hiện tại, Tuấn đã biết rõ th tin được xác nhận từ Dương, nên Tuấn tự tin kh trả lời câu hỏi của Thảo. Tuấn chuyển chủ đề:
- ều này tớ vẫn thắc mắc cho đến tận bây giờ, ngày tớ cơ hội nào kh? Vẫn kh tin được là đã bị từ chối.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Thảo ngẩng lên Tuấn, gương mặt nghiêng nghiêng, từ dưới lên, càng trở nên tuấn mỹ. Câu hỏi này Thảo cũng kh câu trả lời. Chỉ cảm th may mắn vì đã sớm nhận ra tình cảm của Dương dành cho Tuấn.
Tuấn th Thảo bỗng dưng chìm vào suy tư thì kh còn tò mò muốn biết câu trả lời nữa. Tuấn bước ra cửa, lưỡng lự cầm tay nắm cửa nói:
-Hôm nay đến đây cũng là muốn nói xin lỗi . Chuyện của m năm trước hi vọng kh còn để bụng nữa.
Nói xong Tuấn vặn tay nắm cửa bước ra ngoài.
Tuấn khỏi, Thảo thẫn thờ ngồi tựa lưng vào ghế kh gọi bệnh nhân tiếp theo. Qúa khứ lúc nào cũng khiến Thảo trở nên yếu đuối.
Sau 1 ngày học tập và làm việc mệt mỏi, Thảo trở về nhà. Buổi tối luôn là thời gian thư giãn nhất trong ngày. 1 thứ Thảo vẫn đặt trong ngăn bàn phòng ngủ, thỉnh thoảng mệt mỏi lại bỏ ra ngẩn ngơ ngắm, đ là món quà Tú tặng Thảo hôm . Kh thể phủ nhận rằng nó đã tiếp sức cho Thảo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.