Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 95: Không tiễn
Chương 95: Kh tiễn
Dương quay sang Tuấn mỉm cười và khẽ gật đầu.
Tuấn bối rối giải nghĩa ám hiệu vừa của Dương. Nếu Tuấn kh nhầm thì ám hiệu nghĩa là cổ vũ Tuấn đánh cá với Tú. Dương đã bật đèn x như thế, Tuấn còn sợ gì mà kh cá.
Đến khi Dương quay lại bếp. Tuấn liền tự tin đáp:
- Cá thì cá.
Xong, Tuấn ái ngại cánh tay bị băng bó như xác ướp của Tú chần chừ:
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- Hay là để bao giờ tay khỏi cá .
Tú gạt phắt :
- Thế này ăn thua gì. Chẳng qua là khổ nhục kế thôi. Với lại muốn làm lớn lên để thằng đó vào tù.
Tuấn từ tốn đưa cốc nước lên miệng uống chậm rãi nói:
- Đẩy thằng đó vào tù thì đơn giản thôi mà. Đâu cần thiết upload video lên mạng xã hội.
Thật ra Tú kh chỉ muốn đẩy vào tù. Tú còn muốn để dư luận lên án. Thảo còn làm bác sĩ thì kh tránh khỏi sẽ lúc lại gặp kẻ hành hung. để dư luận lên án mạnh mẽ, khiến những kẻ ý hành hung bác sĩ dè chừng. Tú lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-95-khong-tien.html.]
- Thôi. Nhờ vả mày thì thà tao tự nhờ vả bản thân.
Tuấn thở dài thằng bạn. Cái tính gàn dở từ trước đến giờ vẫn kh thay đổi tí nào. Lúc nào cũng muốn tự lo liệu mọi việc, chứ nhất định kh chịu nhờ vả Tuấn. Rõ ràng là chỉ cần nói với Tuấn một câu, thì chuyện tố tụng chẳng gì là khó khăn cả. Bố Tuấn là thẩm phán, còn sợ kh đòi được c bằng cho Tú hay . Nhưng mà cứ thích tự dựa vào bản thân cơ. Thậm chí Tuấn muốn giúp đỡ là lại tỏ ra kh vui. Trước giờ đều cho rằng nếu để Tuấn giúp đỡ, thì chẳng khác nào thằng nằm dưới. Đã thế thì mặc kệ.
Dương cùng Thảo chuẩn bị bữa tối. Lúc nãy Dương đã nghe lỏm được ý đồ của Tú, cảm th buồn cười, nên thỉnh thoảng lại quay sang lén Thảo. Thảo th lạ bèn hỏi:
- thế? yêu mà vẫn còn mê gái à?
- Đêm nay tính ở lại đây thật à?
Thảo quay sang Dương, vẫn kh hiểu tại nãy giờ Dương cứ tủm tỉm cười:
- Ừ. Kh chỉ đêm nay đâu. Chắc còn ở dài dài.
Dương đắn đo kh biết nên tiết lộ chuyện ban nãy kh. Nhưng rút cuộc vẫn quyết định kh nói với Thảo. Tình yêu xa xôi cách trở trong nhiều thời gian như vậy, chẳng đây là thời gian để bù đắp hay .
....
Buổi tối hôm , sau khi ăn uống no say, Tuấn và Dương ra về. Trước khi về Tuấn bảo:
- cần mua gì kh? Mai tao qua.
Tú thờ ơ đáp:
- Thôi khỏi. Mai chắc tao khỏe .
Chưa có bình luận nào cho chương này.