Bỗng Nhiên Ta Độc Sủng Hậu Cung
Chương 5
Gió chiều mùa Thu thổi qua dễ chịu, nhưng cứ vòng qu mã trường thế này thì chán quá mất. Ta kh nhịn được mà ngáp một cái. cụp mắt ta: "Buồn ngủ ?"
Ta ướm hỏi : "Ta thể về ngủ được kh?"
đáp: "Kh được."
Vậy còn hỏi làm gì chứ. Ta thất vọng cúi đầu: "Dạ, được ."
xoa đầu ta một cái: "Nhưng thể đưa nàng ra ngoài chơi."
Ta chưa hiểu ý : "Đi đâu?"
đáp: "Xuất cung."
Ta: !!!
"Thật ?"
ều khiển ngựa dừng lại. nhảy xuống ngựa đưa tay về phía ta, ta cũng xuống ngựa theo.
đứng gần, ta gần như lọt thỏm trong lòng . Ta ngước mắt lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui, dồn dập hỏi: "Thật , thật ? Chúng ta đâu chơi thế, thể về nhà thăm một chút kh?"
Giọng vương chút ý cười: "Lừa nàng đ thôi."
11.
【Cữu cữu, thể cầu xin nạp thêm vài vị phi t.ử được kh?】 Ta hạ b.út viết xong lá gia thư, đặt sang một bên chờ cho ráo mực.
Thật là tức c.h.ế.t ta mà! Kh dẫn ta xuất cung thì thôi , tại lại cứ thích trêu chọc ta như thế chứ?
Đêm về, ta càng nghĩ càng th ấm ức, tức đến mức chẳng buồn ăn cơm tối. Chắc c là vì hậu cung chỉ ta, nếu của đ lên một chút, sẽ nhiều sự lựa chọn hơn, lúc đó sẽ chẳng thèm tìm đến giày vò ta nữa!
Ta mang cái bụng đói meo tắm, làn nước nóng trong bồn thật là thoải mái. Ta nghịch ngợm những cánh hoa trên mặt nước, hơi nóng bốc lên nghi ngút làm đầu óc ta bắt đầu quay cuồng, mơ màng. Ban ngày vừa làm thị nữ bưng trà rót nước cho , vừa đến mã trường cưỡi ngựa, thật sự là mệt c.h.ế.t ta .
Ta nhắm mắt định nghỉ ngơi một chút xíu thôi, nào ngờ vừa khép mi đã chìm sâu vào giấc mộng.
Trong mơ, ta vẫn còn ở Thừa Tướng Phủ. Tiết trời đang độ sang Thu, ta hẹn m vị khuê mật cùng nhau dạo ngoại ô. Chúng ta hái những đóa hoa Quế thơm ngào ngạt, hẹn nhau sẽ làm bánh Quế Hoa. Ta cực kỳ thích ăn bánh Quế Hoa. Trong giấc mơ, ta biến ra một miếng bánh thật ngon ngoạm một cái rõ to.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thật kỳ lạ, chẳng chút mùi vị gì cả? Ta lại c.ắ.n thêm cái nữa. Vẫn chẳng th vị gì. Chẳng lẽ ta kh thực sự đang ăn bánh ? Ý thức được vấn đề này, ta bỗng nhiên kinh hãi tỉnh giấc.
Xung qu vẫn là những bài trí quen thuộc. Ta vẫn đang ở trong hoàng cung, trong cung ện của chính . Nước trong bồn đã lạnh ngắt, cơn gió luồn qua khe cửa khiến ta rùng một cái.
Ta trợn tròn mắt, vội vàng che l trước n.g.ự.c. Nhưng kh vì bị gió thổi lạnh, mà là vì...
"Ngài... Ngài lại ở đây?"
đang cầm khăn tay lau ngón tay. Mắt ta tinh tường, th rõ trên đó dấu răng. Miếng "bánh Quế Hoa" mà ta vừa c.ắ.n trong mơ hình như chính là ngón tay của ... Chả trách, nó chẳng mùi vị gì.
Ánh mắt lướt qua mặt nước, dừng lại trên bàn tay đang che c trước n.g.ự.c của ta. vận thường phục, tư thế tùy ý, giọng ệu chẳng m thay đổi nhưng hơi thở lại trầm đục hơn thường ngày: "Tìm nàng thị tẩm."
Ta ngẩn ra: "Thị tẩm là cái gì?"
bị ta hỏi cho khựng lại, đưa tay day day thái dương, khẽ thở dài: "Quên mất là nàng ngốc."
Kh được bảo ta ngốc! Ta th minh lắm đ nhé!
Ta chút giận dỗi. Vốn đã đang giận , giờ lại càng giận hơn. Nhưng cái sự giận của ta chẳng tác dụng gì cả.
Xoạt! nhấc bổng ta ra khỏi bồn tắm. Cảm giác lạnh lẽo khi rời nước còn buốt giá hơn lúc đang ngâm . Ta rùng một cái, nước văng tung tóe cũng làm ướt cả y phục của . chẳng đoái hoài, chỉ cầm l chiếc khăn gấm bên cạnh mà lau cho ta. Cảm giác thật là kỳ quái, ta ngăn lại: "Để ta tự làm!"
nhấn vai ta xuống: "Đừng động."
đã kh cho động, ta làm dám động đậy kia chứ? Ta chẳng dám , nhỏ giọng nói: "Kh lau khô cũng thể mặc y phục mà."
Giọng hoàn toàn khàn đặc: "Sẽ bị cảm lạnh, ngoan nào."
cứ khăng khăng theo ý , ta đành im lặng. Hơi thở của càng lúc càng nặng nề, giống như một dã thú. Ánh mắt rơi trên ta cũng rực lửa nóng rát, tr dữ tợn, ta sợ lắm.
Ta muốn trốn , nhưng lại nhớ tới lần trước bỏ trốn kh thành, ngược lại còn bị giày vò hơn, bắt ta khóc cho xem. Ngày hôm đó ta đã khóc cả một buổi chiều ở Ngự Uyển đến mức mắt sưng húp lên. Lúc đầu ta kh khóc nổi, còn "tốt bụng" hỏi ta: "Khóc kh được ? cần ta giúp nàng một tay kh?"
Ta chẳng biết định giúp kiểu gì, đành cố liều mạng mà nặn ra nước mắt. Lúc đầu là giả khóc, sau đó càng nghĩ càng th đau lòng, càng nghĩ càng th khổ sở, nước mắt cứ thế tuôn rơi kh dứt. Ta muốn về nhà, kh muốn vào cung. Tại ta lại đen đủi bị chọn vào cung cơ chứ? Giá như ngày hôm đó ta kh đến dự cung yến thì tốt biết bao, giá như ta cứ an phận thủ thường ở trong cung của mà kh câu cá thì tốt biết m.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta lại muốn khóc . Hôm nay ta thật sự tức giận. Ban ngày bị xoay như chong ch.óng, ban đêm khó khăn lắm mới được thở dốc một chút, lại bị tìm tận cửa. Tại lại thích bắt nạt ta đến thế? Ghét ta đến vậy ? Ta rõ ràng là đáng yêu mà, ai cũng quý ta, trừ ra.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.