Bù Đắp Cho Em Nửa Đời Còn Lại
Chương 5:
"Thẩm Bạch Tô!"
Tiếng của Thời Dã vang lên chói tai trong hành lang bệnh viện, các bệnh nhân qua lại đều dừng chân về phía này.
Nhưng Thời Dã kh màng đến những ều đó, lao thẳng tới trước mặt , giống như một chồng bắt quả tang vợ ngoại tình, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa và Trần Ngôn.
"Thẩm Bạch Tô, cô làm thật đ à!"
Cơn kinh hãi xen lẫn tức giận của Thời Dã khiến nhất thời chưa hiểu chuyện gì.
Đột nhiên th tấm biển "Khoa Kế hoạch hóa gia đình" bên cạnh, mới hiểu ra Thời Dã tưởng nhầm đến đây để phá thai.
chẳng buồn giải thích, tốt nhất là cứ để tưởng đã bỏ đứa bé thật .
Như vậy thì cho dù sau này thực sự sinh nó ra, Thời Dã cũng sẽ kh mặt dày đến tìm con nhận thân.
"Đúng vậy, nếu kh thì ?"
bình thản Thời Dã: "Chúng ta đã kết thúc , cuộc đời sau này mắc mớ gì dùng một đứa trẻ để ràng buộc lẫn nhau chứ?"
"Hơn nữa, sự bắt đầu của cuộc hôn nhân này vốn đã là một trò đùa, kh ?"
Cơn giận của Thời Dã dần dịu , trên mặt hiện ra một chút hốt hoảng, giọng run rẩy:
"Ý cô là ? Cô thực sự kh cần nữa à?"
Câu này của Thời Dã nói ra cứ như thể từng thực sự sở hữu vậy.
Quen biết hai mươi năm, là hàng xóm, bạn nối khố, em, bạn tình của .
Nhưng duy chỉ một thứ kh , đó là yêu.
"Mười lăm năm , Thời Dã, đã yêu suốt mười lăm năm, mệt , yêu kh nổi nữa."
"Coi như cầu xin , tha cho ."
"Được." Thời Dã gật đầu, "Thẩm Bạch Tô, cô giỏi lắm."
"Mẹ kiếp, bị cô chơi cho thành kẻ qua một đời chồng , giờ cô phủi m.ô.n.g muốn là xong , còn chưa qua sự đồng ý của đã dám bỏ con của , cô l gì mà đền cho ?"
"Luật Bảo vệ quyền lợi phụ nữ, đủ để đền kh?"
đẩy phắt gã Thời Dã đang gây sự vô lý kia ra: "Đi thôi Trần Ngôn, mệt ."
Trần Ngôn liếc Thời Dã một cái, cố tình chọc tức : "Đi thôi Tô Tô, chúng ta về nhà."
Để kh nghe mẹ lải nhải suốt ngày ở nhà, trốn về n thôn dưỡng thai.
Bạn của Trần Ngôn mở một homestay ở đó, phong cảnh đẹp, bà chủ lại nhiệt tình.
cuối cùng cũng được m ngày yên ổn, nhưng Thời Dã lại qu rầy sạch bách bạn bè chung của cả hai đứa, chẳng ai chịu nói cho biết đang ở đâu.
Kh tìm th , Thời Dã chạy đến quán bar uống rượu giải sầu, uống say khướt bắt đầu nói nhăng nói cuội với những xung qu:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Thẩm Bạch Tô cô ta đúng là đồ tra nữ, cô ta mới nới cũ, cô ta ngủ với hai năm trời, giờ thì trở mặt kh nhận quen!"
Bên cạnh vang lên một giọng nữ quen thuộc:
"Thời Dã, biết ều một chút . Tô Tô thích từ năm mười ba tuổi, tròn mười lăm năm đ biết kh? Cô vì mà bị dày vò thành cái dạng gì biết kh?"
"Lúc hai lộn xộn bên Mỹ hai năm đó, đã khuyên Tô Tô , cái hạng đàn tồi tệ kh lương tâm như thì chia tay sớm ngày nào tốt ngày n, cô cứ kh nghe. Kết quả thì , làm bụng ta to ra lại kh muốn chịu trách nhiệm, cái loại như , đáng đời cô độc đến già!"
Thời Dã lè nhè cãi lại:
"Ai bảo kh muốn chịu trách nhiệm? đã nói là sẽ cùng cô sống cả đời, là cô cứ khăng khăng đòi ly hôn!"
“Đến cả cái d phận còn chẳng nữa là, hu hu...”
“Chịu trách nhiệm? Đó mà là cái thái độ chịu trách nhiệm hả? Thế nào gọi là sống tạm cho qua ngày?”
“Chuyện nhà Tô Tô rõ hơn nhiều, cô thà cô độc cả đời chứ tuyệt đối kh bao giờ ở bên một đàn coi cô là vật ‘sống tạm’ đâu!”
“ muốn d phận chứ gì? Hai năm bên nhau, đã bao giờ nói yêu cô chưa?”
“Lúc bắt đầu với cô , trong lòng vẫn còn chứa chấp phụ nữ khác, giờ định kh cho ta một lời giải thích mà cứ thế lấp l.i.ế.m cho qua chuyện ?”
Thời Dã bị mắng cho ngớ .
Nghĩ lại thì, hình như đúng là chưa từng nói từ “yêu” với Thẩm Bạch Tô.
Thậm chí đến cả từ “thích” cũng chưa từng nói qua.
Nhưng tình cảm mà Thẩm Bạch Tô dành cho Thời Dã thì lúc nào cũng hiện rõ mồn một trên gương mặt cô.
Năm mười ba tuổi, Thời Dã lần đầu tiên được tỏ tình, đối tượng chính là Thẩm Bạch Tô.
Thẩm Bạch Tô đầy trương dương và nhiệt huyết, cô kéo tay Thời Dã, chẳng chút ngại ngùng mà nói:
“Thời Dã, tớ chấm !”
Thời Dã chút ngượng ngùng, sự bướng bỉnh của tuổi thiếu niên khiến vô thức lảng tránh sang chuyện khác:
“ em với nhau mà nói cái gì thế? rảnh thì ra ngoài c chừng giúp , thầy giám thị đến thì báo ngay đ.”
ngồi trong quán game, nghĩ đến việc cô đang ở bên ngoài, tâm trí treo ngược cành cây làm thua liên tiếp cả một buổi chiều.
kh biết xử lý cảm xúc này như thế nào, nhưng nh sau đó, Thẩm Bạch Tô lại khoác vai như những em bình thường, chẳng chút khác biệt nào so với trước kia.
Chắc là nằm mơ thôi, Thời Dã nghĩ vậy vội vàng quên luôn chuyện đó.
Năm mười lăm tuổi, vào lớp mười, Thời Dã bắt đầu mê bóng rổ.
Bên cạnh sân tập một nữ sinh mặc váy trắng, tóc dài thướt tha, tr y hệt như “tiên nữ tỷ tỷ” trong phim truyền hình.
“ Dã, tiên nữ tỷ tỷ đang kìa!”
Đám em xung qu hùa vào trêu chọc, lòng tự trọng của Thời Dã được thỏa mãn cực độ.
cảm th, nếu một cô bạn gái như vậy thì cũng thật nở mày nở mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.