Bức Ảnh Cuối Cùng
Chương 13:
“Mẹ ơi, ba năm trước kh nhận được tin n thoại của con, và cuộc hôn nhân với Hứa Lạc Thư cũng là giả, nói vẫn luôn yêu con.”
Mẹ th như vậy, trên mặt tràn đầy đau xót.
Bà đưa tay ra, xoa đầu đầy yêu thương qua chiếc mũ len.
“Tiểu Dao, mẹ mong con hãy theo trái tim , đừng lúc nào cũng nghĩ cho khác mà tự làm khổ bản thân, lẽ mẹ ích kỷ, nhưng mẹ chỉ hy vọng con gái mẹ được sống theo ý .”
“Chỉ cần con vui vẻ, hạnh phúc, dù sau này mẹ sống trong những ngày chuộc lỗi, mẹ cũng cam lòng.”
Lòng cha mẹ thương con thật đáng quý.
Mắt ngay lập tức đỏ hoe, đưa tay nắm l tay mẹ áp vào má , cọ cọ đầy dựa dẫm.
“Nhưng mẹ ơi, thay vì con thể sống phóng túng trong những ngày cuối cùng, con càng muốn th con yêu thương hạnh phúc. Con muốn th mẹ sau khi kh con, thể thời gian và năng lượng để hoàn thành những ước mơ dang dở.”
“Muốn th Nhậm Cảnh Du thể một yêu thương và tiếp tục sống hạnh phúc.”
hít một hơi sâu, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
“Chỉ cần sau này thỉnh thoảng mọi nhớ đến con, nhớ đến những ều tốt đẹp của con, thế là con mãn nguyện .”
Ba năm vật lộn với bệnh tật, nỗi sợ hãi về cái c.h.ế.t đã được kéo dài thành những sợi tơ mảnh dẻ, chỉ còn lại những cơn đau nhói thỉnh thoảng kéo đến.
đã thể đối diện với cái c.h.ế.t một cách bình thản.
Nhưng lúc đó kh biết, những thân yêu quý thì kh thể.
Mẹ kh thể, và Nhậm Cảnh Du, đứng ở cửa lắng nghe tất cả, cũng kh thể.
Nhậm Cảnh Du đứng ở cổng sân lâu, đợi đến khi thu xếp ổn thỏa cảm xúc của , mới gõ cửa bước vào.
và mẹ cũng đã bình tĩnh lại.
Th đến, mẹ sợ khách sáo, liền đứng dậy vào bếp, bưng những món ăn đã chuẩn bị sẵn ra.
“Ban đầu kh biết cháu đến, dì kh chuẩn bị món gì đặc biệt, cháu đừng chê nhé.”
Nhậm Cảnh Du biết chuyện và Hà Duệ Dao chia tay năm đó bàn tay của mẹ nhúng vào, nên luôn cảm th lỗi với Mẹ Hà.
Năm đó hai suýt chút nữa đã bước vào lễ đường hôn nhân.
cũng từng theo Hà Duệ Dao về nhà, thường xuyên đến thăm mẹ cô, khi đó Mẹ Hà cũng gần như coi là con .
Bây giờ dù cố gắng đến m để xóa bỏ khoảng cách, thì mọi chuyện cũng kh còn như ba năm trước nữa.
Nhậm Cảnh Du phụ giúp dọn cơm lên bàn.
Các món ăn trên bàn hầu như đều là rau củ hàng xóm tự trồng, mỗi nhà qua đều mang cho Mẹ Hà một chút.
Tuy họ nói là trồng nhiều quá, ăn kh hết, nhưng những dân quê chất phác này, chẳng qua là th một mẹ đơn thân, nuôi cô con gái bệnh nặng, nên thương xót họ mà thôi.
Bữa cơm diễn ra trong bầu kh khí trầm lắng, chỉ tiếng bát đũa va chạm.
kh khẩu vị, thực quản bị bỏng rát và lở loét do hóa trị nên việc ăn uống gần như kh thể nuốt trôi.
chỉ ăn chưa đầy nửa bát đã đặt đũa xuống.
Kh kh muốn ăn, mà vì cơn đau rát ở cổ họng quá khó chịu.
Mẹ kh nói gì.
Nhưng Nhậm Cảnh Du thì nhíu mày.
Ăn xong, dù Nhậm Cảnh Du kh muốn đến m cũng kh lý do để ở lại.
chào tạm biệt và mẹ rời .
Sau khi Nhậm Cảnh Du , về phía cổng sân thất thần một lúc lâu.
Rõ ràng ba năm trước đã đưa ra lựa chọn , tại vẫn cảm th khó chịu đến vậy.
Ngày hôm sau, buổi trưa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mẹ đã chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c uống trong ngày, cùng hàng xóm chợ huyện vào thành phố.
Bởi vì từ khi trở về, tần suất phát bệnh của ngày càng tăng cao.
Thuốc đặc trị đã gần cạn.
Tối hôm qua lại phát bệnh thêm một lần nữa.
Thế nên, hôm nay kh còn ều khiển xe lăn ra đường hít thở kh khí trong lành như trước.
Mà chỉ ngồi trong sân, nheo mắt dưới ánh mặt trời, sưởi nắng.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, đột nhiên bị một trận ồn ào đ.á.n.h thức.
mở mắt, nghe th căn nhà vốn bỏ trống bên cạnh dường như tiếng động.
"Gâu gâu gâu"
Ngoài cửa sân chợt vang lên tiếng cào cấu vào cánh cửa gỗ.
Cơ thể uể oải, kh muốn mở cửa, chỉ khẽ nâng cao giọng:
"Ai đ?"
Giọng Nhậm Cảnh Du vọng tới: ", còn Kem cũng đến."
ngây một thoáng.
Sau đó mới ra mở cổng sân.
" lại đến nữa? Lại chuyện gì à?"
Kem vừa th đã vẫy đuôi chạy tới, nhưng nó dường như linh tính, đôi chân trước cẩn thận đặt lên xe lăn của .
Đầu nó gác trên chân, đôi mắt đen láy , trong ánh mắt dường như còn mang theo chút lo lắng.
Sự ấm áp dựa vào khiến tim mềm trong giây lát.
"M năm nay làm việc quá mệt mỏi, định tìm một nơi nghỉ dưỡng một chút. Hôm qua đến đây th phong cảnh khá đẹp, vừa lúc hỏi thăm được căn nhà cạnh cô đang cho thuê, nên nghĩ sẽ chuyển đến ở một thời gian."
"Cô kh phiền chứ?"
Chuyện đã nói đến nước này, cũng kh lý do gì để đuổi ta .
chỉ lắc đầu, sau đó cũng kh Nhậm Cảnh Du, chỉ chuyên tâm xoa đầu Kem.
kh lên tiếng, Nhậm Cảnh Du cứ đứng ở cổng.
Ánh mắt kh hề che giấu, dán chặt lên .
Mãi đến khi kh chịu nổi ánh mắt thẳng t của , mới ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Nhậm Cảnh Du.
Sau đó vỗ vỗ đầu Kem, ra hiệu cho nó tránh ra.
tự ều khiển xe lăn nhường một chỗ.
Kem như nhận được lệnh, chạy ào vào sân đùa giỡn.
Nhậm Cảnh Du cũng nhân cơ hội bước vào.
Hai , một ngồi một đứng, cùng chú ch.ó lớn chạy nhảy hào hứng dưới gốc cây.
"Nó tên là Kem."
Nghe th giọng Nhậm Cảnh Du, hơi khó hiểu quay đầu .
"Gì cơ? biết, nói ."
Nhậm Cảnh Du đã cởi bỏ bộ trang phục quý lịch lãm sau khi tái ngộ, mái tóc vốn được chải keo nghiêm chỉnh giờ rũ ngoan ngoãn trên trán.
mặc đồ thường ngày đơn giản, thoải mái.
Khóe mắt hơi đỏ, ánh mắt mang chút tổn thương, như đang tố cáo ều gì đó.
Kiểu ăn mặc này khiến chợt mơ hồ, như thể trở lại thời sinh viên, khi hai đứa còn hẹn hò.
Chưa có bình luận nào cho chương này.