Bức Ảnh Cuối Cùng
Chương 4:
Khung cảnh đường phố ngoài cửa sổ lùi lại nh chóng, ánh sáng và bóng tối đan xen.
Mãi đến khi ngay cả gương chiếu hậu cũng kh còn th bóng dáng , mới dùng khăn tay che miệng.
Vị mặn t tràn ra từ khóe miệng, m.á.u lập tức thấm ướt chiếc khăn tay và khóe mắt .
Nhớ lại lời Nhậm Cảnh Du vừa nói về việc ‘ là bạn trai cô ’, cùng với từ ngữ ‘ba năm trước’, nước mắt lại tuôn rơi.
Những ký ức này, khi tự hồi tưởng, chúng là liều t.h.u.ố.c chữa lành.
Nhưng khi nghe từ miệng nói ra, chúng lại trở thành vùng cấm địa kh dám chạm vào...
Mây đen cuồn cuộn, trời bắt đầu lất phất mưa.
Vì việc ghé qua quán bar mà bị chậm trễ thời gian, các hạng mục xét nghiệm m.á.u xếp lịch đến tận buổi tối.
Khi kiểm tra xong mọi thứ và trở về nhà, đã là mười giờ đêm.
lê thân thể mệt mỏi bước ra khỏi thang máy, ngửi th một mùi sơn hắc nồng khó chịu.
Vừa quay đầu lại, đã th một bà lão tóc hoa râm đang đứng tạt sơn lên cửa nhà Nhậm Cảnh Du.
lập tức ngăn lại: “Dừng tay! Bà đang làm gì thế!”
Bà lão dùng giọng the thé c.h.ử.i rủa:
“Cái tên luật sư này nhận tiền hãm hại con trai , tống đứa con trai duy nhất của vào tù !”
theo bản năng phản bác:
“Kh thể nào! Nhậm Cảnh Du luôn c tâm và nguyên tắc. Nếu bà cảm th phán quyết kh c bằng thì thể kháng cáo, tại tạt sơn lên cửa nhà !?”
Nghe vậy, ánh mắt bà lão bỗng trở nên sắc bén: “Mày bênh vực nó như vậy, chẳng lẽ mày là vợ nó?”
Kh đợi trả lời, đối phương đột nhiên rút ện thoại ra, chụp liên hồi vào mặt .
“Mọi mau tới xem này, vợ của luật sư vô lương tâm bao che cho chồng nhận hối lộ! Ăn h.i.ế.p bà lão này một nuôi con kh ai chống lưng à!”
Nói , bà lão kéo cổ áo giằng co.
Cơ thể vốn đã yếu ớt, m lần suýt bị bà ta đẩy ngã xuống cầu thang.
Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra.
Nhậm Cảnh Du bước ra từ bên trong, th cảnh tượng đó, sắc mặt lập tức căng thẳng.
giật mạnh bà lão ra, bảo vệ phía sau: “Bà làm gì thế!”
Th Nhậm Cảnh Du đã tới, cảm xúc của bà lão bắt đầu mất kiểm soát.
“Cái thằng trời đ.á.n.h thánh vật nhà mày, trả con trai cho tao! Con tao tội tình gì hả! Vợ chồng nhà nào mà chẳng cãi vã, động tay động chân vài cái, nó đ.á.n.h vợ nó thì liên quan gì đến mày!”
Nhậm Cảnh Du mặt mày âm trầm: “Pháp luật bảo lưu quyền kháng cáo bất cứ lúc nào cho các , nhưng tội g.i.ế.c sẽ kh bao giờ được che đậy bởi bạo lực gia đình. Bà làm như vậy chỉ tự hại thôi.”
Nói xong, quay sang .
Th mặt tái mét, má còn bị móng tay cào ra hai vết máu, cau chặt mày.
“Đây kh chuyện cô nên xen vào, cô làm hùng cái gì.”
Giọng ệu trách mắng của đàn khiến chút tủi thân.
Thế nhưng còn chưa kịp giải thích, đã nghe th bà lão nghiến răng nghiến lợi nói:
“Nếu mày muốn hủy hoại con trai tao, thì tao sẽ g.i.ế.c vợ mày!”
Một ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe lên, bà ta lại rút một con d.a.o gọt hoa quả từ trong túi ra, dùng sức đ.â.m thẳng về phía .
‘Phập’
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lưỡi d.a.o đ.â.m vào da thịt, mùi m.á.u t thoang thoảng lập tức lan tỏa trong hành lang chật hẹp.
Mũi d.a.o đ.â.m vào vai Nhậm Cảnh Du, m.á.u theo lưỡi d.a.o nhỏ xuống, nhuộm đỏ đôi mắt đang co rút của .
“Nhậm Cảnh Du!”
‘Choang’ một tiếng, con d.a.o rơi xuống đất.
Th máu, bà lão cũng hoảng loạn, lập tức quay chạy xuống lầu.
Bộ vest x đậm của Nhậm Cảnh Du bị m.á.u thấm ướt, chuyển thành màu đen.
mặt mày tái nhợt, ôm l vết thương: “Kh , chỉ là rách da thôi.”
“Kh được, đưa đến bệnh viện!”
Mắt đỏ hoe, nắm l tay định bước vào thang máy.
Nhậm Cảnh Du cau mày: “Kh cần.”
Nói , phớt lờ vết sơn trên cửa, trực tiếp mở cửa vào.
chần chừ vài giây, cuối cùng cũng theo.
Vừa vào nhà, Kem Sữa, con ch.ó vốn đang nằm ngủ trên ban c, liền vẫy đuôi cọ tới.
xoa đầu nó, đàn đang ngồi xuống ghế sofa.
“Nhà hộp t.h.u.ố.c kh? giúp xử lý vết thương.”
Nhậm Cảnh Du liếc một cái lạnh nhạt: “Ngăn tủ thứ hai ở lối vào.”
lập tức mở tủ, khi l hộp t.h.u.ố.c ra, Nhậm Cảnh Du đã cởi áo khoác.
Máu trên chiếc áo sơ mi trắng dưới ánh đèn tr thật chói mắt và đáng sợ, nuốt xuống nỗi nghẹn ứ nơi cổ họng, giúp cởi áo sơ mi.
Vết thương quả thật kh sâu, chỉ là chảy quá nhiều máu.
Trong sự tĩnh lặng, giúp Nhậm Cảnh Du làm sạch vết thương, bôi t.h.u.ố.c và băng bó, mỗi bước đều vô cùng nghiêm túc và cẩn thận.
Đột nhiên, th một vết sẹo dưới n.g.ự.c trái của .
Tay khựng lại.
Bốn năm trước, Nhậm Cảnh Du đã bị xe t để cứu , gãy xương sườn nghiêm trọng, vết sẹo này là từ ca phẫu thuật năm đó.
Vết sẹo đã mờ , nhưng ký ức vẫn còn sâu sắc.
Nhậm Cảnh Du th phụ nữ trước mặt cứ chằm chằm vào vết sẹo của , đôi mắt vốn đã đỏ hoe lại còn lấp lánh nước mắt.
Trong lòng bỗng th bứt rứt: “Khóc cái gì?”
lắp bắp: “Xin lỗi …”
Sắc mặt Nhậm Cảnh Du chùng xuống: “ chỉ kh muốn ngoài xen vào chuyện riêng của , kh liên quan đến cô.”
Nghe th hai chữ ‘ ngoài’, lòng chua xót vô cùng.
vô thức qu, chuyển chủ đề: “... Hứa Lạc Thư kh ở đây ?”
“Hôm nay cô việc, kh về.” Nhậm Cảnh Du trả lời nhẹ nhàng.
Nghe giọng chút khàn khàn, đứng dậy về phía bếp: “ đun cho chút nước nóng.”
Ngọn lửa x nhảy múa, cúi mắt xuống, lòng phức tạp.
Nghĩ đến chuyện chiều nay ở quán bar, do dự.
Rốt cuộc nên nói cho Nhậm Cảnh Du biết chuyện Hứa Lạc Thư ở quán bar với đàn khác hay kh…
Chưa có bình luận nào cho chương này.