Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bức Thư Tình Này Thật Sự Không Phải Gửi Cho Anh

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Nhờ sự nỗ lực của ta, chúng nh chóng vượt qua thử thách nhà ma.

Hai đứa còn hẹn sau này sẽ cùng chinh phục nhà ma được mệnh d là đáng sợ nhất tỉnh.

"Đợi một chút."

bạn nam vừa ôm nhầm lúc nãy đỏ mặt bước tới.

"Cái đó... tr đáng yêu thật đ, hay là chúng kết bạn WeChat , tối nay chơi cùng nhau kh?"

Mặt cũng đỏ lên vì ngại.

Vì vẫn còn th lỗi về cái ôm lúc nãy nên vội vàng mở mã QR ra.

"Kh cần đâu."

Bàn tay Giang Kỳ đột ngột che lên màn hình ện thoại của .

ta nghiêng đầu , nở một nụ cười ng nghênh: "Chẳng đã nói tối nay sẽ thức đêm cày game với , l đâu ra thời gian mà với khác?"

thậm chí còn chẳng để ý bạn kia rời từ lúc nào.

Đến khi hoàn hồn, Giang Kỳ đã đưa cho một chiếc kem ốc quế vị dâu tây.

"Kh lúc nãy cứ nhặng xị lên đòi ăn ?"

nhấm nháp từng miếng kem nhỏ.

Vị ngọt lịm lan tỏa khắp khoang miệng, len lỏi vào tận tim.

"Loại con trai vừa gặp đã đòi WeChat như lúc nãy kh hợp với em đâu."

"Vậy ai mới hợp với em? à?"

kh dám ta, chỉ dán chặt mắt vào cây kem trong tay.

Giang Kỳ sững .

Đột nhiên, ta nhếch môi cười: "Lâm Nguyệt, kiểu con gái ngoan hiền như em kh hợp để yêu đương chơi bời đâu. Em là kiểu cần một đàn chịu trách nhiệm tới cùng ."

ta tựa khuỷu tay ra sau, lười biếng ngước bầu trời: "Nhưng trên thế giới này, chẳng gã đàn nào dám dễ dàng hứa hẹn như vậy cả. Suy cho cùng, ai mà kh muốn tự do chứ?"

cúi gằm mặt, mặc kệ cây kem đang tan chảy, dính nhớp vào lòng bàn tay.

Một tuần sau, Giang Kỳ chấp nhận lời tỏ tình của hoa khôi khoa ngoại ngữ.

Cái hẹn nhà ma của chúng cũng theo đó mà tan thành mây khói.

Cũng giống như vô số lần ta thất hẹn với trước đây.

nghĩ, đã đến lúc nên hoàn toàn bu tay .

nộp đơn xin trao đổi ở nước ngoài.

Ba năm sau, trở về quê hương.

Kể từ lần bị cướp mất bức thư tình trong buổi tụ tập trước thì tiệc mừng thọ của nội hôm nay là lần thứ hai và Giang Kỳ chạm mặt.

ta mặc bộ vest cắt may thủ c, sơ mi mở hờ hai cúc áo.

Vẻ phong trần của thiếu niên năm nào giờ đã pha thêm nét lạnh lùng, cứng cỏi của một đàn .

Các vị khách vây qu, vừa khen ngợi vừa dò hỏi ta: " kh th họ cháu đâu nhỉ? Thằng bé đúng là tuổi trẻ tài cao, nghe nói năm nay c ty nó ý định lấn sân sang mảng y tế à?"

Giang Kỳ nở nụ cười l lệ: " trai cháu là bận rộn, giờ vẫn đang ở thành phố C. muốn làm gì thì lần sau bác cứ trực tiếp hỏi nhé."

ta kéo chiếc ghế bên cạnh ra thản nhiên ngồi xuống.

kh thèm để ý đến ta mà bận rộn đáp lại lời hỏi thăm của các bậc trưởng bối.

"Lâm Nguyệt càng lớn càng xinh đẹp nhỉ, đã bạn trai chưa cháu?"

"Đứa cháu họ nhà bác cũng vừa từ nước ngoài về, hai đứa tr môn đăng hộ đối lắm, để bác gọi nó qua đây cho cháu xem mặt nhé?"

"Con bé này là nó lớn lên đ, nói cũng nói lại, nó với thằng nhóc nhà mới là xứng đôi nhất."

"Hừ."

Giang Kỳ ngồi bên cạnh cười lạnh một tiếng.

ta vẻ bực dọc, cứ xoay xoay chiếc ện thoại đang khóa màn hình trên tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/buc-thu-tinh-nay-that-su-khong-phai-gui-cho-/chuong-2.html.]

mỉm cười đáp lại sự "quan tâm" của các tiền bối.

"Cháu thích ạ, chúng cháu đang trong giai đoạn tìm hiểu, khi nào chắc c cháu sẽ th báo với mọi sau."

Lúc này các vị trưởng bối mới chịu tản ra.

" cháu thích?"

Giang Kỳ nhướng mày, vẻ mặt đầy thong dong: " cho phép em l ra làm bia đỡ đạn từ bao giờ thế?"

"Kh đâu."

"Được , kh cần giải thích."

Giang Kỳ gắp một con tôm bỏ vào bát .

Sau đó lại thản nhiên bóc con tiếp theo.

Khóe môi ta nhếch lên, trong mắt cũng thoáng hiện ý cười.

Chắc c ta vẫn chưa xem bức thư tình kia .

đang định nói rõ ràng với ta thì ện thoại bỗng nhận được tin n mới.

Lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến Giang Kỳ nữa.

[Giang: vừa từ thành phố C về, qua đây để nhận bức thư tình mà ai đó đã hứa với .]

Bữa tiệc mừng thọ kết thúc.

Lòng cứ vương vấn kia nên đã xin phép nội để về căn hộ riêng của .

Giang Kỳ tóm l cổ tay : "Dù cũng tiện đường, để đưa em về."

Lúc về đến nhà, bên ngoài trời đã đổ mưa lớn.

cúi đầu, dứt khoát gửi mật mã căn hộ qua cho kia.

"Này, em coi là tài xế thật đ à?"

Giang Kỳ dừng xe trước đèn đỏ: "Lâm Nguyệt, trong thư tình em viết cái gì thế? Mà thôi, để tự xem vậy."

Cái tên này.

Đúng là vẫn luôn tự luyến như vậy.

"Bức thư đó thật sự kh gửi cho đâu. Giờ trả lại cho được chưa?"

Nghĩ đến việc đang đợi bức thư đó ở nhà, lòng kh khỏi chột dạ.

Giang Kỳ siết chặt vô lăng: "Lâm Nguyệt, em thừa biết kh kiên nhẫn. Cả thế giới này đều biết em - Lâm Nguyệt thầm yêu , việc gì nói dối?"

ra sức th minh nhưng vô ích: "Giờ kh còn thích nữa, chỉ coi là bạn từ thuở nhỏ thôi."

Giang Kỳ tức đến bật cười: "Kh thích ? Kh thích mà lại viết thư tình cho ? Kh thích mà lại nói với các tiền bối là đang tìm hiểu ?"

cũng kh nhịn được mà nổi cáu: "Nói chung là kh thích . thích bây giờ là Giang…"

"Lâm Nguyệt!"

Giang Kỳ ngắt lời , giọng đầy tự tin: "Đến cả bánh quy em cũng chỉ ăn đúng một vị suốt mười năm nay. Một cố chấp như em, đã thích ai thì cả đời cũng chẳng thay đổi đâu."

Vậy ?

Thế nhưng thiếu niên từng khiến trái tim đập loạn nhịp đứng trước mặt lúc này chỉ khiến cảm th phiền phức.

Những giọt mưa ngoài cửa sổ liên tục gột rửa lớp kính xe, kh còn u ám như ngày hôm qua nữa.

Con cũng vậy, làm gì ai là mãi mãi kh thay đổi cơ chứ.

Dưới tầng hầm chung cư.

Giang Kỳ châm một ếu thuốc.

Qua làn khói t.h.u.ố.c và màn mưa mờ ảo, ta theo bóng lưng vừa vội vã rời sau khi từ chối che chung ô với .

Đi một vòng lớn, hóa ra ta vẫn luôn kh thể quên được một .

Cô đã trở thành một dấu ấn khắc cốt ghi tâm, và cũng định sẵn là xiềng xích trói buộc sự tự do của ta.

hẹn hò với bất kỳ phụ nữ nào, ta vẫn luôn vô thức nhớ về cô.

Nếu đã chẳng thể quên được, vậy thì cứ thuận theo tự nhiên mà ở bên nhau thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...