Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bức Tường Cây Dương

Chương 8

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

10

Đám nhà kính trồng hương thuẩn Chu Đức Thắng coi như vứt .

Cây non chết quá nửa.

còn sống dở chết dở, lỗ sâu đục, lá xoăn tít như dưa muối.

Ngày nào Chu Tiểu Quân cũng vác bình xịt thuốc, nước thuốc chảy dọc theo cây xuống đất, chảy lênh láng khắp nơi.

Vô ích.

Bọ xén tóc chui trong lõi cây, thuốc xịt tới, đào cũng .

bên quỹ tín dụng tìm đến cửa.

Hai đàn ông mặc áo sơ mi trắng, cửa nhà kính một lát, lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh lắc đầu bỏ .

Ngay chiều hôm đó, giấy báo đòi nợ gửi đến nhà Chu Đức Thắng.

Hôm , họ hàng tìm đến tận cửa.

Đầu tiên bà chị cả gả sang làng bên, gào thét khản cả cổ: “Đức Thắng! Hồi hứa hẹn thế nào? Bảo chắc chắn kiếm tiền! Bây giờ thì ? Tám vạn tệ rể tiền dành dụm nửa đời đấy!”

đến lượt ông họ ở thị trấn, lái chiếc xe tải nhỏ cà tàng đến, kéo cửa xe xuống chửi xối xả: “Chu Đức Thắng, năm vạn tệ tao mày mà trả thì tao lấy căn nhà mày. em thì em, nợ nần tính cho sòng phẳng.”

Em vợ ông cũng đến.

Dắt theo vợ và con, ba giữa sân nhà, bà vợ bế con lóc, ông em vợ thì đạp tung cái xô nhựa: “Mười mấy vạn đấy! Con trai đang chờ tiền mua nhà! Trả tiền cho !”

Trong sân chật cứng , cãi cọ ầm ĩ.

Chu Đức Thắng xổm bậu cửa, một lời.

Vợ ông từ trong nhà lao , tóc tai rũ rượi: “Các ép chết nhà luôn ! Tiền thì , lấy mạng thì lấy!”

“Mạng?” Bà chị cả nhạt. “Cái mạng cô đáng giá bao nhiêu? Trả tiền đây!”

Chu Đức Thắng dậy.

Tất cả đều im bặt trong chốc lát.

Ông ai, lách qua đám đông, thẳng ngoài.

“Ông đấy?” Vợ ông gào lên phía .

Ông đầu .

Sẩm tối hôm đó, Chu Đức Thắng mò sang nhà .

đang lật phôi nấm cửa nhà lồng thì ngẩng đầu lên .

Ông cách hai mét, ngược sáng nên rõ nét mặt.

dáng vẻ thì tiều tụy hẳn.

đây Chu Đức Thắng luôn nghênh ngang, vai mở rộng, lúc nào cũng như sắp đánh với .

Bây giờ thì hai vai rũ xuống, cả như thấp một khúc.

“Siêu Đông.”

đáp lời.

“Cháu thể… dời cái hố ủ phân chỗ khác ?” Giọng ông khàn đặc. “Dời xa một chút. Bọ xén tóc sẽ đến nữa.”

“Chú Chu, bọ xén tóc chuyện ông trời. Cháu quản .”

Ông ngẩng lên .

cháu thế nào?”

“Cháu thế nào cả.” . “Cháu ủ phân cháu, chú trồng hương thuẩn chú. Cứ dựa bản lĩnh .”

Ông khựng .

“Cháu cứ thẳng , cần bao nhiêu tiền.”

“Gì cơ?”

“Dời hố ủ phân. Cần bao nhiêu tiền.” Ông ngước mắt lên . “Cháu giá .”

đặt bịch phôi nấm tay xuống, thẳng dậy.

“Chú Chu, chuyện tiền bạc.”

“Thế chuyện gì?” Giọng ông đột nhiên cao vút. “Cháu định ép chết chú ? Cháu cố tình dồn chú chỗ chết!”

gì.

“Cháu cứ giá .” Ông lặp nữa, giọng dịu xuống. “Siêu Đông, dù cũng hàng xóm với . Sống cạnh mấy chục năm . Hồi nhỏ chú còn từng bế cháu.”

Trời tối mịt.

Đèn trong nhà lồng bật sáng, rọi lên khuôn mặt lúc sáng lúc tối ông .

thấy hốc mắt ông trũng sâu, gò má nhô cao, hai bên khóe miệng hằn lên hai rãnh sâu hoắm, như dao khắc .

Ông già . Chỉ mới vài tháng mà như già cả chục tuổi.

“Siêu Đông.” Ông gọi tên nữa. “Chú quỳ xuống cầu xin cháu, ?”

dứt lời, đầu gối ông khuỵu xuống.

cản.

Lúc đầu gối ông chạm xuống đất, vang lên một tiếng đục trầm.

Nền đất cứng, làm ông đau đến mức nhăn mặt.

“Chú Chu, chú quỳ .”

Ông ngẩng đầu .

chú cần quỳ, đang ở trong nhà.”

Ông nương theo ánh mắt về phía trong nhà.

Bố đang chống gậy, ở cửa. Đèn hắt từ phía ông, rõ nét mặt.

Chu Đức Thắng quỳ đơ ở đó, môi mấp máy thốt chữ nào.

Bố một lát trong.

Tiếng gậy gõ xuống nền đất, cộc, cộc, xa dần.

“Chú Chu, chú về .” .

Ông nhúc nhích.

“Dương Siêu Đông, cháu đừng ép chú.”

bước tới một bước. “Cái ao cá năm xưa, chú nương tay. Ba cái xương sườn bố cháu, chú nương tay. Bây giờ…” thẳng mắt ông . “Chú bảo cháu nương tay?”

Chu Đức Thắng quỳ mặt đất, đầu cúi gằm xuống.

Ánh trăng chiếu lên lưng ông , rọi rõ đoạn xương sống đang gù gập .

“Dương Siêu Đông,” Giọng ông vẳng lên từ mặt đất, nghẹn ngào. “Cháu thật sự chú chết.”

“Cháu chú chết.” xổm xuống, ngang tầm mắt ông . “Cháu chú trả nợ.”

Ông giật thót, ngẩng phắt đầu lên.

“Trả nợ gì?”

“Ao cá nhà cháu. Ba cái xương sườn bố cháu. Và cả những gì chú nợ nhà cháu suốt bao năm qua.”

Ông quỳ chết trân ở đó, nhúc nhích.

bước nhà lồng nấm.

Bên ngoài tĩnh lặng một lúc lâu.

Lúc , ông khỏi.

Ngay chỗ ranh giới, vẫn còn in rõ hai vết hằn đầu gối lún xuống nền đất.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...