Buông Tay Để Yêu Thương
Chương 14
“ thời gian cực cho con .”
Bà .
“ cực ạ, chuyện nên làm mà.”
“ đời chẳng gì đương nhiên cả.”
chồng khẽ .
“ đây luôn nghĩ con trai con dâu hiếu thuận với điều hiển nhiên.”
“Vì nuôi lớn Minh Triết.”
“ bây giờ hiểu .”
“Tình cảm qua .”
“ đối xử với con, con mới đối xử với .”
“ đây…”
“ với con.”
ngờ bà chủ động nhắc tới chuyện , nhất thời nên đáp thế nào.
“ con đứa trẻ .”
Bà tiếp tục.
“Minh Triết cưới con phúc nó.”
“ đây… chỉ buông xuống .”
“ luôn cảm thấy con trai khác cướp mất.”
“Trong lòng khó chịu nên cứ soi mói, gây chuyện.”
“Thật con chẳng làm gì cả.”
“ .”
“…”
nhẹ giọng.
Đừng bỏ lỡ: Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !, truyện cực cập nhật chương mới.
“ chuyện qua .”
“Chúng về phía nhé.”
“ về phía …”
chồng lặp câu , mắt ánh lên nước.
“ .”
“ sống hơn nửa đời mà cứ mãi sống trong quá khứ, sống trong mất mát.”
“Ba con mất, đau khổ.”
“Minh Triết trưởng thành, đau khổ.”
“ quên mất…”
“Ngày tháng vẫn tiếp tục.”
“Con cũng bước về phía .”
Bà nắm lấy tay .
Bàn tay bà thô ráp, đầy vết chai, cực kỳ ấm áp.
“Hiểu Vân.”
“ xin con.”
“Xin vì tất cả chuyện đây.”
“Máy lén, thuốc men, những lời khó …”
“Đều .”
“Con thể tha thứ cho ?”
Nước mắt rơi xuống.
“Con tha thứ cho từ lâu .”
“Con ngoan…”
chồng cũng bật .
“ chúng sống thật .”
“Các con sinh con lúc nào, sinh , cũng quản nữa.”
“Chỉ cần các con sống , vui .”
Khoảnh khắc …
uất ức, giận dữ và cam lòng trong lòng đều tan biến.
nắm chặt tay bà, đầu tiên cảm nhận sự thiết từng .
còn giống chồng nàng dâu nữa.
Mà giống con hơn.
khi xuất viện, chân chồng vẫn tiện , cần chăm sóc.
Chúng thuê hộ lý, bà kiên quyết từ chối.
“Phí tiền làm gì chứ, tự lo .”
“ như tự lo nổi?”
Lý Minh Triết bất đắc dĩ.
“Hoặc thuê hộ lý, hoặc tới nhà tụi con ở. chọn một .”
chồng do dự lâu.
Cuối cùng vẫn chọn phương án thứ hai.
Đối với bà mà , đây sự nhượng bộ cực lớn.
từng kiên quyết chịu sống chung với chúng …
Cuối cùng cũng chấp nhận để con trai chăm sóc .
Chúng dọn phòng làm việc thành phòng ngủ tạm, mua thêm giường chăm sóc.
Ngày đầu tiên chồng dọn tới, bà cực kỳ tự nhiên.
Liên tục hỏi:
“ phiền hai đứa quá ?”
“ ở bao lâu đây?”
“ vẫn nên về nhà thì hơn?”
Khi y tá bế đứa bé ngoài, chồng gần như dám đưa tay đón lấy.
“… con gái ?”
Bà hỏi khẽ.
“, bé gái, nặng sáu cân hai.”
Y tá .
chồng đứa trẻ đỏ hỏn đang nhắm mắt ngủ say, cả bỗng mềm hẳn .
Bà run run chạm bàn tay nhỏ xíu đứa bé.
Ngay giây phút , tất cả những chấp niệm về “cháu trai nối dõi” dường như tan biến sạch sẽ.
“Con gái …”
Bà nghẹn ngào.
“Con gái lắm…”
Khi đẩy khỏi phòng sinh, việc đầu tiên chồng làm cúi xuống nắm lấy tay .
“Hiểu Vân…”
Bà đến đỏ cả mắt.
“Con vất vả .”
Đây đầu tiên bà với câu .
:
“Nhà họ Lý nối dõi .”
:
“Cuối cùng cũng sinh .”
Mà :
“Con vất vả .”
bà, trong lòng mềm nhũn.
lẽ…
Bà thật sự đổi .
khi xuất viện, chồng gần như ôm hết việc chăm sóc ở cữ.
bà còn kiểu “cái gì cũng ” như .
Mỗi làm gì cũng sẽ hỏi ý kiến .
Bạn thể thích: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Hiểu Vân, hôm nay hầm canh cá nhé? con ăn món khác?”
“Con thấy phòng nóng quá ? mở thêm máy sưởi ?”
“Bé con hoài, để bế giúp con ngủ một lát?”
nửa đêm tỉnh dậy cho con bú, thấy chồng đang bên chiếc nôi nhỏ.
Ánh đèn ngủ vàng nhạt phủ lên mái tóc bạc hơn nửa bà.
Bà cúi đầu, nhẹ nhàng đung đưa chiếc nôi.
Trong ánh mắt sự dịu dàng từng .
bỗng nhớ tới những chiếc máy lén năm nào.
Nhớ tới phụ nữ cố chấp, cực đoan, gần như phát điên vì kiểm soát cuộc đời con trai.
bà ngoại đang khe khẽ hát ru mặt…
Trong lòng dâng lên cảm giác khó diễn tả.
Con thật sự thể đổi.
Chỉ cần họ chịu đối diện với nỗi sợ chính .
Con gái đầy tháng, chúng tổ chức một bữa tiệc nhỏ.
Bạn bè thiết và nhà đều tới.
chồng mặc chiếc sườn xám do chính tay bà thiết kế.
Màu xanh đậm, thêu hoa mai nhạt màu nơi cổ áo.
.
thanh nhã.
Ai gặp cũng khen bà khí chất.
Bà đến mức mắt cong lên.
Trong bữa tiệc, trêu:
“Bà Lý đây chẳng luôn cháu trai ? Giờ sinh cháu gái thất vọng ?”
khựng .
chồng chỉ ôm cháu ngoại trong tay, hiền lành:
“Con gái thì chứ?”
“Con gái càng .”
“ giống nó bao nhiêu.”
“Với , đứa nào cũng báu vật.”
xong, bà cúi đầu hôn nhẹ lên trán đứa bé.
Khoảnh khắc , mắt bỗng cay xè.
Lý Minh Triết lặng lẽ nắm lấy tay gầm bàn.
Chúng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.