Buông Tay Để Yêu Thương
Chương 4
“.”
đặt thìa xuống.
“Con với Minh Triết đều khỏe mạnh. Chỉ hiện giờ thời điểm thích hợp để con thôi. Đợi sang năm con thành dự án, chuyện thăng chức định , tụi con sẽ tính.”
“Sang năm? Sang năm con cũng ba mươi mốt !”
Giọng bà đột nhiên cao lên, như nhận điều gì nên vội hạ xuống.
“Hiểu Vân, từng trải. Phụ nữ càng lớn tuổi, sinh con càng nguy hiểm. Bây giờ con thấy công việc quan trọng, tới lúc qua ba mươi lăm, sinh cũng sinh nữa thì hối hận cũng muộn .”
“Tụi con kế hoạch mà…”
“Kế hoạch gì quan trọng hơn con cái?”
Bà cắt ngang lời .
“Minh Triết con một. Lúc ba nó mất, điều tiếc nuối nhất chính thấy cháu nội. cũng lớn tuổi , còn sống bao năm nữa ? chỉ mong khi nhắm mắt thể thấy nhà họ Lý nối dõi…”
Hốc mắt bà đỏ lên.
Đây đầu tiên thấy bà bộc lộ cảm xúc mãnh liệt như mặt .
Ngày thường bà luôn kiềm chế, xa cách.
Ngay cả chuyện thúc giục sinh con cũng chỉ bóng gió, từng trực tiếp rơi nước mắt thế .
bà, trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.
một , tâm trạng bà thể hiểu.
con dâu, cách làm bà khiến ngạt thở.
“, chuyện con cái tụi con sẽ tự bàn bạc với . đừng lo quá, giữ gìn sức khỏe .”
chồng lau mắt dậy.
“Nhớ uống hết canh . Bát cứ để đó, mai tới lấy.”
“ cần ạ, con tự rửa mà.”
“ tới lấy.”
Giọng bà cho phép từ chối.
“Mai thứ Bảy, dù cũng sang dọn dẹp.”
xong, bà rời , thậm chí chờ uống hết bát canh.
Tiếng cửa đóng vang lên đặc biệt rõ ràng trong màn đêm yên tĩnh.
bàn ăn, bát canh gà dần nguội , bỗng mất sạch khẩu vị.
Hôm thứ Bảy.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Nữ Phụ Béo, Nghèo, Xấu, Ta Mang Theo Hệ Thống Làm Ruộng Nghịch Tập đang nhiều độc giả săn đón.
Quả nhiên sáng sớm chồng tới.
chín giờ, chuông cửa vang lên.
Khi mở cửa, bà đang xách theo dụng cụ dọn dẹp cùng một phần bữa sáng.
“ mang sữa đậu nành với quẩy cho con đây, tranh thủ ăn lúc còn nóng.”
Bà tự nhiên bước giày.
“ , thật cần tuần nào cũng sang dọn , con tự làm …”
“Con làm mệt , cuối tuần nghỉ ngơi chứ.”
chồng cầm khăn lau lên.
“Minh Triết ở nhà, càng tới chăm con.”
Kiểu “chăm sóc” khiến cảm nhận một sự ngột ngạt dịu dàng.
Bà giống như một tấm lưới vô hình đang từ từ siết chặt.
Còn mắc kẹt ở chính giữa, thể động đậy.
Suốt cả buổi sáng, chồng luôn tay luôn chân trong nhà.
Bà lau bàn, lau sàn, sắp xếp giá sách, thậm chí còn giúp dọn cả tủ quần áo.
Mấy phụ giúp đều bà đẩy .
“Con nghỉ , xem tivi .”
làm nghỉ nổi?
Ánh mắt tự chủ mà dõi theo từng hành động bà.
Bà ở phòng khách đặc biệt lâu.
Khi lau cửa gió điều hòa, động tác bà chậm đến khả nghi.
Bà ở trong phòng làm việc gần hai mươi phút.
Lúc còn cầm theo một xấp giấy nháp.
“Mấy cái còn cần ? cần thì vứt nhé.”
cầm lấy xem thử.
giấy nháp công việc Lý Minh Triết, bên vẽ vài bản phác thảo.
“Vứt ạ.”
chồng bỏ xấp giấy chiếc túi vải bà mang theo.
Khoảnh khắc , gần như thể chắc chắn.
Bà đang tìm thứ gì đó.
Hoặc hơn…
đang kiểm tra điều gì đó.
Buổi trưa, bà nấu đơn giản hai món một canh ăn cùng .
Đang ăn, bà bỗng hỏi:
“Hiểu Vân, dạo sức khỏe ba con vẫn chứ?”
“Vẫn ạ, tuần con còn gọi video với họ.”
“Ồ, gọi video .”
Bà cúi đầu gắp thức ăn.
“Ba con… nhắc chuyện hai đứa sinh con ?”
“ nhắc, họ tôn trọng quyết định tụi con.”
“Đó họ khách sáo thôi.”
chồng đặt đũa xuống.
“Làm cha ai mà chẳng sớm bế cháu? Chỉ ngại nhiều thôi. Con xem đây , khách sáo với con . Chuyện cần vẫn , đều vì cho hai đứa cả.”
tiếp lời.
“Còn nữa…”
Bà tiếp tục.
“ dự án hiện tại con tăng ca thường xuyên ? Như cho sức khỏe . Phụ nữ vẫn nên đặt gia đình lên hàng đầu, công việc .”
“ con thích công việc .”
“Thích thì thích, thể mặc kệ gia đình .”
Trong giọng bà lộ chút bất mãn.
“Minh Triết bận , nếu con cũng bận, cái nhà còn dáng gia đình nữa ? Hai thì ít nhất một chăm lo cho gia đình nhiều hơn chứ.”
“Tụi con vẫn đang cố cân bằng mà…”
“Cân bằng?”
chồng lắc đầu.
“ trẻ các con lúc nào cũng cân bằng, cuối cùng bên nào cũng chẳng chăm nổi. Theo thấy, con nên đổi công việc nhẹ nhàng hơn, hoặc nghỉ việc luôn , chuyên tâm dưỡng thai sinh con. Đợi con cái mẫu giáo làm cũng muộn.”
Ngón tay siết chặt.
Đầu đũa va nhẹ thành bát phát tiếng “cạch” khẽ.
Những lời như bà đầu .
hôm nay đặc biệt chói tai.
“, chuyện con với Minh Triết bàn . Hiện tại con vẫn tiếp tục làm việc.”
chồng .
Ánh mắt phức tạp.
bất mãn.
thất vọng.
Còn một loại cảm xúc mà tài nào hiểu nổi.
Bà thêm nữa, lặng lẽ ăn hết bữa dậy dọn dẹp.
khi về, bà lấy từ trong túi một lọ thuốc nhỏ.
“Đây axit folic nhờ mua hộ, hàng nhập khẩu đấy. Mỗi ngày con uống một viên.”
“, con tự mua mà…”
“Cái hơn, .”
Bà nhét lọ thuốc tay .
“Nhất định uống giờ, nhớ ?”
Lọ thuốc màu trắng, nhãn mác, chỉ tay cách dùng và liều lượng.
nắm chặt chiếc lọ nhỏ , trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.
khi chồng rời , mở lọ thuốc , đổ vài viên lên tay.
Viên thuốc màu hồng nhạt.
Khác với loại axit folic màu vàng nhạt vẫn uống hằng ngày.
Bạn thể thích: Dụ Dỗ Anh Trai Kế Kiêu Ngạo Làm Kẻ Si Tình - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
bỏ mấy viên thuốc túi niêm phong, quyết định ngày mai sẽ mang tới hiệu thuốc hỏi thử.
Buổi tối, gọi điện cho cô bạn Tô Tình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.