Buông Tay Tra Nam
Chương 5:
“ Hạ Nguyên! Cô đừng nói càn! Con của Vận Nhi thể kh của cho được? Đừng mà ngậm m.á.u phun !
Hứa Vận Nhi cũng cuống cuồng, lớn tiếng th minh.
“ Cô nói dối! và Cảnh Trầm yêu nhau thật lòng, đứa bé chắc c là của ! Cô chỉ đang ghen ăn tức ở nên mới cố tình vu khống thôi!
khẽ cười lạnh, rút từ trong túi ra một tấm ảnh trình lên cho Tư lệnh.
“ Thưa Tư lệnh, đây là bằng chứng nhờ cảnh vệ ều tra được từ hôm qua.
Trong ảnh là Hứa Vận Nhi đang thân mật bên một đàn khác “ kẻ cầm đầu thế giới ngầm tại Cảng Thành.
Ba tháng trước bọn họ vẫn còn cùng nhau vào khách sạn, trong khi lúc đó cô ta đã khẳng định với Hoắc Cảnh Trầm là đang m.a.n.g t.h.a.i con của .
Tư lệnh đón l tấm ảnh, xem xét kỹ lưỡng, sắc mặt càng lúc càng tệ hơn.
Hoắc Cảnh Trầm nhoài tới xem, lập tức đờ ra, bàng hoàng Hứa Vận Nhi.
“ Vận Nhi, chuyện... chuyện này là ? Kh em nói em luôn ở nhà dưỡng thai, kh hề ra ngoài ? Gã đàn này là ai?
Hứa Vận Nhi mặt cắt kh còn giọt máu, ánh mắt cô ta bắt đầu né tránh đầy tội lỗi.
“ Em... em kh quen ta. Tấm ảnh này là giả, chắc c là do Hạ Nguyên ngụy tạo!
“ Ngụy tạo ?
tiếp tục đưa ra một tờ tài liệu khác.
“ Đây là bản ghi chép nhận phòng của khách sạn, cả chữ ký của cô và hình ảnh trích xuất từ camera giám sát. Cô còn muốn chối đến bao giờ?
Hứa Vận Nhi th những bằng chứng đ thép đó thì hoàn toàn sụp đổ. Đôi chân cô ta nhũn ra, ngã quỵ xuống đất, đứa bé trong tay cũng theo đó mà tuột xuống.
May mắn thay, cảnh vệ bên cạnh đã nh tay đỡ l đứa trẻ, kh để nó bị thương.
Hoắc Cảnh Trầm Hứa Vận Nhi, lại đống bằng chứng kia, cuối cùng cũng cay đắng nhận ra đã bị lừa gạt trắng trợn.
ên cuồng lao tới, túm l cổ áo cô ta mà gào thét.
“ Cô dám lừa ! Cô dám cả gan lừa ! Đứa bé này rốt cuộc là con của ai? Cô nói mau!
Hứa Vận Nhi sợ hãi khóc nấc lên.
“ Em... em cũng bị dồn vào đường cùng thôi. đàn đó ép buộc em, nếu kh nghe theo thì ta sẽ g.i.ế.c cả nhà em... Cảnh Trầm, em yêu thật sự là , xin hãy tha thứ cho em lần này!
“ Tha thứ cho cô?
Hoắc Cảnh Trầm tức đến mức toàn thân run rẩy, giơ tay lên định giáng cho cô ta một cú tát.
“ Dừng tay!
Tư lệnh nghiêm giọng quát lớn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ Hoắc Cảnh Trầm, còn định làm loạn đến bao giờ nữa?
Hoắc Cảnh Trầm khựng lại, chán nản ngồi bệt xuống sàn, ánh mắt trống rỗng vô hồn.
hiểu rằng, lần này tiền đồ của đã hoàn toàn tan thành mây khói.
Tư lệnh , giọng lạnh thấu xương.
“ Hoắc Cảnh Trầm, vi phạm nghiêm trọng quân kỷ, phá hoại quân hôn, lại còn bị ta lừa gạt làm ảnh hưởng đến uy tín của quân khu. Kể từ giờ phút này, cách chức Thiếu tướng, khai trừ quân tịch và chờ lệnh xử lý tiếp theo!
“ Kh, làm ơn đừng mà Tư lệnh!
Hoắc Cảnh Trầm hoảng loạn gào khóc xin tha.
“ biết sai , thật sự hối hận , cầu xin ngài cho một cơ hội cuối cùng thôi!
Thế nhưng Tư lệnh chẳng mảy may để ý, quay sang ra lệnh cho các cảnh vệ phía sau.
“ Đưa ta , nhốt vào phòng biệt giam để chờ xử lý.
Hai cảnh vệ lập tức bước tới, xốc nách Hoắc Cảnh Trầm lôi .
vừa giãy giụa vừa hét lên trong tuyệt vọng.
“ Bố, mẹ, cứu con với!
Bố mẹ họ Hoắc th con trai bị đưa thì lòng nóng như lửa đốt, nhưng trước mặt Tư lệnh, họ kh dám hé nửa lời xin xỏ.
Họ hiểu rõ rằng Tư lệnh đã nể tình xưa nghĩa cũ lắm , nếu bây giờ còn xen vào thì chỉ khiến cả gia tộc bị liên lụy theo.
Hứa Vận Nhi cũng bị áp giải ngay sau đó, chờ đợi cô ta chắc c là bản án nghiêm khắc của pháp luật.
Tư lệnh và Hoắc Kh Diễn, ánh mắt cuối cùng cũng lộ ra chút vẻ hài lòng.
“ Đồng chí Hạ Nguyên, đồng chí Hoắc Kh Diễn, lần này nhờ hai mà chúng ta mới vạch trần được bộ mặt thật của những kẻ kia. Hạ Nguyên, cô cứ yên tâm, quân khu nhất định sẽ đòi lại c bằng và cho cô một lời giải thích thỏa đáng.
nghiêm trang chào .
“ Cảm ơn Tư lệnh, luôn tin tưởng vào sự c minh của tổ chức.
Tư lệnh gật đầu khen ngợi.
“ Tốt lắm, cô là một quân nhân ưu tú. Sau này trong c việc hay cuộc sống gì khó khăn, cứ trực tiếp tìm .
Dặn dò xong, Tư lệnh dẫn đoàn c tác rời khỏi nhà họ Hoắc.
Phòng khách rộng lớn cuối cùng cũng l lại được sự yên tĩnh.
Ông bà Hoắc quay sang và Hoắc Kh Diễn, gương mặt họ tràn đầy sự hối lỗi.
“ Nguyên Nguyên, Kh Diễn à... sau này tương lai của nhà họ Hoắc đành tr cậy vào hai đứa thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.