Buông Tha
Chương 7:
7
Đặng Tắc Dã hình như tức giận , vào nhà xong kh nói một lời.
Cô tắm rửa xong nằm trên giường, ta cũng quay lưng về phía cô.
Cơn buồn ngủ ập đến, cô sắp ngủ thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng nói của ta.
"Tối nay gọi đồ ăn ngoài, khó ăn quá, ăn hai miếng đã đổ ." Giọng ta chứa sự ấm ức, "Đang chơi game thì tự nhiên đau dạ dày, mới gọi cho em, hỏi em thuốc ở đâu."
"Ồ, vậy đã uống chưa?" Cô cảm th đã mơ màng, rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
"Uống thuốc , dạ dày bớt đau , nhưng vẫn đói. Bây giờ đói quá , đã kh còn cảm giác gì nữa."
"Vậy mai dậy sớm ăn sáng, dưới lầu quán cháo cũng ngon lắm..."
Cô đã kh còn nhớ nói gì nữa, thật sự quá buồn ngủ .
Ngủ một mạch đến khi tự nhiên tỉnh giấc, thật sự quá đã.
Lúc tỉnh dậy, đã gần mười một giờ .
Lạ lùng thay, cô vậy mà th Đặng Tắc Dã đang bận rộn trong bếp.
ta đang đeo tạp dề, thái khoai tây.
Cô dựa vào cửa bếp, ngạc nhiên ta.
"Dậy à?" ta quay đầu mỉm cười với cô, " sáng nay chợ mua đồ , trưa nay nấu khoai tây hầm thịt bò."
" biết nấu ư?" Cô nghi ngờ bước vào bếp, động tác tay của ta.
Động tác thái khoai tây của Đặng Tắc Dã khá thành thạo, kh giống như mới làm lần đầu.
Cô chợt nhớ ra, từng th ảnh Đặng Tắc Dã nấu ăn trên vòng bạn bè của Diêu Tuyên Tuyên.
😁
Đã lâu lắm , suýt chút nữa thì quên mất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thì ra, Đặng Tắc Dã biết nấu ăn, chỉ là chưa từng nấu cho cô bao giờ thôi.
Tay nghề của ta vậy mà khá tốt.
Món khoai tây hầm thịt bò thơm.
"Mùi vị thế nào? Đã lâu kh làm, kh biết tay nghề bị mai một kh." ta mong đợi cô.
"Ngọt lắm." Cô gật đầu, tò mò hỏi, " học nấu ăn từ khi nào vậy?"
"Học từ cấp Ba ." ta nói, "Bố mẹ bận c việc, thường xuyên c tác, một ở nhà nên đã học nấu."
"Thì ra đã biết nấu ăn từ sớm , đây là lần đầu tiên được nếm tay nghề của đó." Cô nói thẳng.
Đặng Tắc Dã thoáng vẻ lúng túng, chống chế: "Trước đây c việc bận quá, nếu em thích, sau này thời gian sẽ làm cho em ăn."
"Được thôi." Cô gật đầu.
Ăn xong, Đặng Tắc Dã nói: " đã đặt vé xem phim , chiều nay chúng ta cùng xem phim , đã lâu chúng ta chưa hẹn hò."
"Nhưng chiều nay hẹn đồng nghiệp mua sắm , trả vé , lần sau hẵng ." Cô vừa nói vừa vào phòng ngủ tìm quần áo.
Đặng Tắc Dã theo sau cô vào.
ta vẻ mặt kh vui: "Đồng nghiệp nào? Em với đồng nghiệp chẳng kh thân ? Nếu kh quan trọng thì từ chối !"
"Kh được, ta lần đầu hẹn , mà cho ta leo cây thì bất lịch sự lắm, gặp mặt ở văn phòng sẽ ngại chết."
"Nhưng chúng ta đã lâu kh"
Cô dừng động tác lục tìm quần áo, thẳng vào ta.
Một lúc sau, cô khẽ cười: "Chúng ta đã lâu kh hẹn hò là vì cái gì? Nào, để nói cho ra lẽ. Tuần trước thứ Bảy tăng ca, Chủ Nhật cùng Diêu Tuyên Tuyên mua xe đạp ện. Tuần trước nữa thứ Bảy, chúng ta vốn hẹn nhau leo núi, bị một cuộc ện thoại của Diêu Tuyên Tuyên gọi mất, nướng BBQ cắm trại cùng cô ta và m bạn. Tuần trước nữa nữa"
Theo lời cô nói, sắc mặt Đặng Tắc Dã càng lúc càng khó coi.
Cô cười khẩy: "Bây giờ, kh dám đồng ý hẹn hò với đâu. Ai biết được giữa chừng nhận được ện thoại của Diêu Tuyên Tuyên kh, lập tức chạy đến tìm cô ta, bỏ mặc một . Dù thì, chuyện này đâu lần đầu gặp , đúng kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.