Búp Bê Của Riêng Anh
Chương 3
3
lái xe rời khỏi trường, tìm một quán cà phê thư thả bài luận môn học.
xong thì trời mưa hơn nửa tiếng.
Bên ngoài trời tối đen như đêm.
Sấm sét chớp nhoáng, bỗng nhớ đến gương mặt sạch sẽ, xinh Trì .
Điện thoại bất ngờ rung lên.
giật , mở khóa màn hình.
bạn cùng phòng Tiểu Tuyết gửi cho một đường link bài .
【Nhẹ Nhẹ, mau xem cái .】
Tiêu đề bài :“ đây nam thần ngốc trường A – Trì ?”
nhấn xem.
Ảnh Trì đăng lên.
Trong ảnh, ôm chặt cuốn sổ vẽ, mưa bên lề đường.
mặt dãy cọc giao thông và bảng cảnh báo:“Phía đang sửa đường, xin vui lòng đường vòng.”
Phần bình luận thì chia thành hai phe rõ rệt.
“Đây học bá mắc tự kỷ ?”
“ mặt tại hiện trường, như một con chó ngốc. Đường vòng cũng , mưa hơn nửa tiếng .”
“ , bụng đưa ô còn lấy, đáng đời ướt.”
“Ôi ơi, trai thật đấy! Dính mưa mà vẫn lồng lộn!”
“Theo kinh nghiệm truyện ngôn tình nhiều năm , thể cứu rỗi / tim tim.”
“ còn mau mang ô tới cho ?”
“Nhiệm vụ đầu tiên xóa app truyện Tomato / tim tim.”
…
liếc cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ.
Thở dài một , xách túi, cầm chìa khóa xe chạy ngoài.
Một trong những triệu chứng chứng tự kỷ hành vi cứng nhắc.Thường lặp lặp một hành động, đặc biệt cố chấp với một điều gì đó, hoặc nhất định lộ trình quen thuộc.
Nên khi con đường về nhà chắn để sửa, khiến tuyến đường quen đổi, Trì liền về nhà thế nào.
chạy đến nơi, thấy ướt như chuột lột, qua đường chỉ trỏ.
đó, xoay xoay cây bút chì trong tay, ánh mắt trống rỗng.
hiểu, lúc đang sợ.
Chỉ cách thể hiện, cũng cách nhờ khác giúp, nên chỉ thể thông qua việc lặp lặp hành động xoay bút để truyền đạt sự bất an và hoang mang .
Hành động kỳ lạ khiến xung quanh ngừng bàn tán.
Một tia chớp xé ngang bầu trời, chia con đường thành hai mảng: một nửa sáng rực, một nửa tối xám.
“ ngốc ? hỏi cần giúp gì mà chẳng thèm trả lời.”
“Đây biểu diễn nghệ thuật ? già hai mấy tuổi mà vẫn hiểu nổi.”
“Tội quá.”
“ thật sự , như một vị thần bước xuống trần gian .”
“Đôi mắt trong veo, thuần khiết như thể từng cuộc đời làm bẩn .”
Giữa tiếng khen chê lẫn lộn, bước tới mặt , ngẩng đầu hỏi:
“ mang ô ?”
Trì thấy , mắt sáng bừng lên:
“Búp bê…”
ánh gườm gườm , lí nhí sửa :
“Nhẹ Nhẹ.”
“ mang ô ?” – lặp .
Trì cái ô đang che thẳng tắp, ánh mắt ấm ức:
“ mang…”
như đang oán trách chịu chia ô với .
, dạy cách câu cá còn hơn cho cá.
dạy :
“Lấy ô , mở nó , che lên, giống như đang làm đây.”
ngoan ngoãn làm theo, sót bước nào.
hỏi:
“ về nhà?”
Trì chỉ rào chắn giữa đường, giọng uất ức, nghẹn như :
“ qua , Nhẹ Nhẹ.”
“ cho . dắt qua.”
đưa tay .
do dự một chút, khẽ khàng dùng hai ngón tay nắm lấy tay áo , mỉm e thẹn.
Lên xe, đưa cho một chiếc chăn mỏng quấn lấy .
“ hỏi nhé, thắt dây an ?”
Trì chần chừ, lắc đầu.
nghiêng qua thắt dây cho , làm hỏi:
“Nhà ở ?”
siết chặt cây bút chì, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu, nín thở một lời.
ngạc nhiên, :
“ ?”
“G-gần… quá…” – lắp, mặt đỏ như trái cà chua.
khựng một chút, nhanh chóng kéo dây an cài xong, lui về chỗ cũ.
“Thở , xỉu đấy.”
thở từng nhỏ, một địa chỉ.
xa, rẽ vài ngã tới.
ướt sũng, hiểu hỏi thêm một câu:
“Ở nhà ai ?”
“ em … tối nay về.”
gật đầu:
“Thế còn ba ?”
“ ba.”
Đừng bỏ lỡ: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ, truyện cực cập nhật chương mới.
“Ồ…”
Gia đình đơn .
hỏi gì thêm, đưa lên lầu bằng thang máy.
Thấy vô tư nhập mật mã ngay mặt , nhịn nhắc nhở:
“ nhập mật khẩu mặt lạ, nguy hiểm lắm, ?”
, Trì liền đáp theo phản xạ:
“Nhẹ Nhẹ lạ, em thích.”
theo bước nhà, tiện tay đánh giá sơ qua căn phòng, hỏi bâng quơ:
“ thấy ai cũng ‘thích’ ?”
Ánh mắt Trì vẫn thuần khiết , đó hổ , biểu cảm cực kỳ ngại ngùng.
“… Chỉ thích Nhẹ Nhẹ thôi.”
Ánh mắt khẽ động, nhẹ nhàng sửa lời :
“Nếu câu đó sẽ buồn đấy. Một nuôi lớn thế , cực khổ, ?”
Trì ngơ ngác nhỏ:
“Cũng thích nữa.”
trêu:
“Thế mà lúc nãy còn chỉ thích , đồ dối.”
Trì làm để giải thích rằng hề dối.
Vì… đó hai kiểu thích khác .
thể diễn đạt thành lời, quýnh đến mức nước mắt bắt đầu lấp đầy trong mắt.
“ , nín ngay. nữa đấy.”
lời “đe dọa” , lập tức nuốt nước mắt , tay ngừng xoay cây bút để giảm căng thẳng.
Gợi ý siêu phẩm: Đệ Nhất Đồng Thuật Sư đang nhiều độc giả săn đón.
dịu giọng hướng dẫn:
“ phòng lấy quần áo tắm. Nhớ nhé, dính mưa mà tắm sẽ cảm đấy.”
nghĩ chuyện gì, hỏi thêm:
“ tự tắm ?”
Trì gật đầu, ngoan ngoãn phòng lấy đồ.
Thế cửa phòng tắm, cứ do dự mãi chẳng chịu .
liếc dòng chữ hiện đầu , bất đắc dĩ trấn an:
“ cả, cứ tắm .”
, mới yên tâm bước phòng tắm.
ở ngoài lướt điện thoại, vô thức xem mấy video giải trí Douyin.
Xem vài đoạn, tâm trí tiếng nước tí tách trong phòng tắm thu hút.
Phòng tắm dạng ngăn khô – ướt riêng biệt, hai lớp cửa kính mờ, nên thật cũng chẳng thấy gì.
thở dài, thu ánh mắt về.
Một lúc , Trì bước , lau tóc gọi:
“Nhẹ Nhẹ, em tắm xong .”
Giọt nước từ vành tai rơi xuống, trượt theo cổ lọt hõm xương quai xanh.
hiểu ma xui quỷ khiến gì, buột miệng hỏi:
“ cơ bụng đấy?”
Ánh mắt mơ màng , cúi xuống bụng , ngượng:
“… Nhẹ Nhẹ xem ?”
làm động tác định kéo áo lên.
ánh mắt trong sáng đến mức khiến cảm thấy chỉ cần thêm một giây thôi cũng thấy tội .
lập tức nhắm mắt :
“Đừng quyến rũ , xem .”
“Ồ…” – giọng chút buồn.
chuyển chủ đề, chỉ bức ảnh tủ:
“ thích búp bê ?”
Trong ảnh Trì lúc tầm mười mấy tuổi, ôm một con búp bê trong lòng, ngực búp bê cắm một đóa hoa hồng.
Khóe môi cong lên:
“Thích.”
khẽ gật đầu, ánh mắt trầm ngâm.
lúc đó, chuông điện thoại vang lên. Trì gọi video call.
nhận cuộc gọi.
Trong video, thấy thì cực kỳ ngạc nhiên:
“Tiểu , cô bé phía bạn con ?”
Trì do dự vài giây, gì.
Càng im lặng, càng khiến nghi ngờ.
vội vàng bước lên giải thích:
“Cháu chào cô, cháu Tô Nhẹ Nhẹ, học cùng lớp với Trì ạ.”
Trì xúc động lẫn vui mừng:
“ đầu tiên nhà khách, chắc nó thích cháu lắm.”
mím môi, đơn giản kể việc thể về nhà vì đường chặn do sửa chữa.
“Cháu thấy mưa nên tiện đường đưa về thôi ạ.”
Trì cảm ơn liên tục, trong video, mặt bà trắng bệch, lộ vẻ mệt mỏi.
“Tiểu , , lẽ hôm nay nên đến đón con.”
Bà mãi ngừng, giọng đầy áy náy.
phần lớn thời gian, Trì chỉ im lặng, đáp gì nhiều.
bảo mấy ngày tới bà về , bảo giúp việc – dì Lý – sẽ đến nhà chăm sóc, dặn ở nhà ngoan, lời dì.
Trì thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt phần lớn vẫn dán , … ngốc.
dặn:
“Trời tối , đừng quấn lấy Nhẹ Nhẹ nữa, để bạn còn về trường nghỉ.”
lập tức siết chặt cây bút, gương mặt nhăn nhó vì lo lắng.
Trì lập tức hiểu ngay:
“Con để Nhẹ Nhẹ ?”
Trì lén liếc một cái, lưng với camera, khẽ gật đầu.
Trì vui lo, khô cả cổ họng mới miễn cưỡng giải thích cho hiểu rằng… thể ở cùng .
Chuông cửa vang lên, dì Lý đến.
Trì riêng với một câu.
cầm lấy điện thoại, bà hỏi:
“Con , chúng từng gặp ?”
Ngón tay siết chặt .
Bà nhận .
nhắc đến chuyện đó.
Thế nên khẽ mỉm , giọng nhẹ tênh như gì:
“Chắc ạ, dì ơi. Chắc tại mặt cháu đại thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.