Cả Anh Và Chó, Tôi Đều Không Thể Chấp Nhận
Chương 2:
Nguyên Bảo là con ch.ó nuôi mãi kh thân, động một tí là nhe răng trợn mắt với , c.ắ.n đến chảy máu.
Còn Hạ Cảnh Thâm là một kh thể sưởi ấm, vĩnh viễn kh th được chân tình của , làm bị thương đầy .
Trước khi Hạ Cảnh Thâm kịp bu lời cay nghiệt nữa, đã dứt khoát cúp ện thoại.
Dầm mưa suốt cả đêm, bị sốt.
Đồng nghiệp kh đành lòng, đặt nhiệt kế và t.h.u.ố.c hạ sốt lên bàn , suốt quá trình kh nói với một câu nào.
Cô là bạn đầu tiên quen khi đến Hải Thị.
Nhưng vì con ch.ó của Hạ Cảnh Thâm, và cô cuối cùng chỉ thể dừng lại ở mối quan hệ xã giao.
Buổi trưa, vẫn tìm lãnh đạo xin nghỉ phép.
Lãnh đạo kh lý do xin nghỉ, chỉ thờ ơ liếc một cái:"Lại muốn xin nghỉ chăm sóc ch.ó của bạn trai cô à?"
"Mộ Từ, chẳng lẽ em kh sự nghiệp của riêng , kh cuộc sống của riêng ?"
Về chuyện xin nghỉ phép để chăm sóc chó, lãnh đạo đã sớm th quen .
mím môi, dứt khoát lắc đầu:"Kh ."
" yên tâm, sau này sẽ kh vì con ch.ó đó mà xin nghỉ phép nữa."
"Hôm nay xin nghỉ, là việc gấp cần giải quyết."
Lãnh đạo im lặng một lúc, cuối cùng vẫn duyệt đơn xin nghỉ phép của .
lái xe về quê một chuyến.
Kể từ lần cuối gặp Tiểu Mi, đã nửa năm trôi qua.
Khi mới ở bên Hạ Cảnh Thâm, đã mang Tiểu Mi theo cùng. Nhưng sau khi Nguyên Bảo th Tiểu Mi thì luôn sợ hãi sủa loạn xạ.
Nghiêm trọng nhất là khi nó thậm chí còn nằm liệt trên đất co giật tứ chi.
Cứ như sự xuất hiện của Tiểu Mi đã chiếm l địa bàn mà nó sống nhiều năm, cướp chủ duy nhất của nó.
Lúc đó Hạ Cảnh Thâm nhíu mày, yêu cầu đưa Tiểu Mi :"Con mèo đó ảnh hưởng đến tâm trạng của Nguyên Bảo ."
"Cô xử lý con mèo đó trong hôm nay, nếu kh đừng trách tự tay ra tay."
rõ, Hạ Cảnh Thâm thực ra kh hề yêu động vật nhỏ.
Sự thiên vị và chiều chuộng của ta đối với Nguyên Bảo, chỉ đơn thuần là một sự ký thác tình cảm.
Cái đạo lý yêu ai yêu cả đường lối về, đã hiểu từ khi học thành ngữ này .
Để chiều lòng Hạ Cảnh Thâm và Nguyên Bảo, đành nén đau gửi Tiểu Mi về quê.
kh dám nói là yêu Nguyên Bảo, nhưng vì Hạ Cảnh Thâm, dường như chỉ thể yêu Nguyên Bảo.
Sau khi lái xe ba tiếng, cuối cùng cũng về đến nhà.
Vừa mở cửa, Tiểu Mi đã dựng đuôi, quấn quýt qu , cọ tới cọ lui. ngồi xổm xuống ôm nó vào lòng, vành mắt kh kìm được nóng lên.
Nó và Nguyên Bảo hoàn toàn khác nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca--va-cho-toi-deu-khong-the-chap-nhan/chuong-2.html.]
Mỗi lần ôm Nguyên Bảo, nó đều nhe răng, ánh mắt đầy đề phòng. Thậm chí m lần còn nhân lúc kh để ý c.ắ.n đến m.á.u chảy đầy tay.
Còn Tiểu Mi là do chính tay nuôi lớn, trong mắt chỉ đầy ắp tình yêu dành cho . Ngay cả khi bất đắc dĩ đưa nó về quê, nó cũng kh hề chút oán trách nào với .
Mẹ từ bếp ra, th đang dọn túi vận chuyển mèo:"Mộ Từ, con định đưa Tiểu Mi à?"
"Con kh nói ch.ó của bạn trai con kh thích Tiểu Mi ?"
Tay đang dùng khăn ướt lau túi vận chuyển mèo bỗng khựng lại, nở một nụ cười cay đắng:"Họ thích hay kh cũng kh ."
"Tiểu Mi là thân của con, sau này con sẽ luôn mang nó theo bên ."
Sau khi ăn tối xong, mang Tiểu Mi lên xe.
Suốt đường , Hạ Cảnh Thâm gọi cho vô số cuộc ện thoại. kh bắt máy cuộc nào, chỉ tập trung về phía trước xe.
Mãi đến khi ện thoại của đồng nghiệp gọi đến, mới nghe máy.
"Mộ Từ, bạn trai gọi ện đến c ty ."
" xin nghỉ phép mà kh nói với à? Bạn trai vẻ lo lắng cho lắm, tìm đến phát ên đó."
Hạ Cảnh Thâm kh lo lắng cho .
ta chỉ là lần đầu tiên bị phản bác, lần đầu tiên cảm th mọi việc vượt ngoài tầm kiểm soát của .
cười gượng vài câu, cúp ện thoại của đồng nghiệp.
đỗ xe bên lề đường, mở trang WeChat.
Hạ Cảnh Thâm đã gửi cho hơn mười tin n, kh sự quan tâm nào, chỉ toàn là chất vấn.
[Cô tan làm về nhà nhớ dắt Nguyên Bảo dạo, tối nay hẹn ăn tối.]
[Tối qua, Nguyên Bảo ở ngoài bị dầm mưa, lại còn bị hoảng sợ nên khi cô dắt nó nên nhẹ nhàng kiên nhẫn một chút.]
[ gọi ện đến c ty cô , họ nói cô xin nghỉ phép, kh biết báo cáo trước với à?]
[Đã xin nghỉ phép , còn kh mau về nhà đưa Nguyên Bảo bệnh viện kiểm tra? M cái chuyện vặt vãnh của cô thể quan trọng hơn Nguyên Bảo à?]
[Cô bị ếc hay bị mù à, giờ còn kh trả lời tin n ngay lập tức?]
[Chu Mộ Từ, cô đúng là ích kỷ đến tột cùng!]
[Tốt nhất là cô c.h.ế.t ở bên ngoài , đừng để gặp lại cô nữa.]
lướt màn hình, những dòng chữ lạnh lẽo trong khung chat. Trái tim chìm xuống từng chút một, cho đến khi rơi vào vực sâu kh đáy.
Đây là lần đầu tiên đối diện trực tiếp với sự vô tình và lạnh lùng của Hạ Cảnh Thâm đến vậy.
Trước đây luôn nghĩ rằng chỉ cần cho đủ thời gian, nhất định sẽ chiếm được trái tim ta.
Nhưng thực tế, cho bao nhiêu thời gian cũng vô ích.
Hạ Cảnh Thâm này, kh trái tim.
Đêm qua kh về nhà, Hạ Cảnh Thâm kh hề hỏi han hay quan tâm một lời nào. Trong mắt ta, thậm chí còn kh quan trọng bằng một con chó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.