Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 182: Khó cho chàng rồi
Trên đường hồi phủ, trong lòng Sở Nhược Yên rối như tơ vò, tay suýt nữa vặn nát dải ngọc trong tay.
Nàng làm kh đoán ra dụng ý của Yến Trừng ?
Diệt trừ nhà họ Cố, là làm cho Trưởng c chúa th.
Lên làm Thủ phụ, lại càng là thuận ý của Trưởng c chúa!
An Thịnh những năm qua gây dựng cơ nghiệp quá vững, quan lại Lục bộ quá nửa đã bị bà thu mua, Quốc Tử Giám, Hàn Lâm Viện – những nơi tụ hội văn nhân – đều tôn bà như thần minh, ngay cả bách tính cũng cảm ân đại đức…
Trong tình thế như vậy, dù chạy đến trước mặt hoàng đế cáo buộc bà dã tâm mưu nghịch, chỉ sợ hoàng đế còn tưởng bọn họ vu oan cho Trưởng c chúa!
Vì vậy, cách duy nhất chính là mượn thế bà mà lên, từng bước chia rẽ, lôi kéo.
Yến Trừng chính là đang làm như vậy.
Nhưng ra tay quá tàn, quá tuyệt, tương đương với việc tự biến thành cái bia sống!
Kh nói đâu xa, chỉ riêng đám môn sinh thực khách của Cố tướng những năm qua thôi cũng sẽ kh dễ dàng bu tha cho !
Quả nhiên đúng như Sở Nhược Yên dự đoán, hôm sau trên triều, đã hơn trăm đồng loạt dâng tấu, thỉnh cầu hoàng đế xử phạt Yến Trừng .
Sang ngày thứ ba, tấu chương từ khắp nơi trong Đại Hạ như tuyết rơi ùn ùn đổ về Phụng Thiên ện, toàn bộ đều là cáo buộc Yến Trừng thân mang tàn tật, kh hợp quy lễ nhập sĩ.
Đến ngày thứ tư, thứ năm, trước cổng hoàng cung đã tụ tập hơn ngàn sĩ tử, tĩnh tọa kêu oan thay Cố tướng…
Tin tức truyền đến phủ Trưởng c chúa, An Thịnh chỉ khẽ cười một tiếng: “Lão hồ ly Cố Dự kia, mười m năm làm Tể tướng quả là kh uổng phí, còn bị nhốt trong lao mà ngoài kia đã bao nhiêu kẻ vì ta chạy đôn chạy đáo…” Vừa nói vừa nâng chén trà, nhẹ thổi m phiến lá nổi lềnh bềnh, “Trừng nhi, g.i.ế.c .”
Năm chữ nhẹ tênh, lại là lệnh tử vong cho m trăm nhân mạng nhà họ Cố.
Tay Yến Trừng đang lật binh thư khựng lại, An Thịnh nửa cười nửa kh: “? Xuống tay kh nổi?”
Đây là phép thử, cũng là lễ vật đầu nhập.
Yến Trừng ném luôn quyển binh thư trong tay: “ gì mà kh xuống tay được? Chết một mạng, chưa đủ để phục chúng thiên hạ.”
“Ồ?” An Thịnh nhướng mày đầy hứng thú, “Vậy để mẫu thân chờ tin tốt từ con trai nhé?”
Chiều hôm đó, Cố tướng được đưa ra khỏi ngục.
Ông mặc áo tù trắng, chân mang xích sắt lạnh lẽo, tóc hoa râm, song sống lưng vẫn thẳng tắp, ngẩng cao đầu bước ra từ nhà lao.
“Cố tướng,” Yến Trừng lăn xe lăn đến đón, Cố Dự lắc đầu: “An Ninh hầu, kh cần khuyên nữa, lão phu chưa từng hại Tào Dương, quyết kh nhận tội d bịa đặt này!”
Yến Trừng kh nói, chỉ ra hiệu cho bên cạnh dâng lên vài cây trâm ngọc và vòng tay.
Cố Dự vừa th, sắc mặt đại biến: “Phu nhân… Phi Yến? Ngươi đã làm gì họ?”
Yến Trừng lạnh nhạt: “Họ sẽ thế nào, còn xem Cố tướng quyết định ra .”
Nửa c giờ sau, cửa hoàng cung mở rộng.
Đám sĩ tử tĩnh tọa hai ngày đồng loạt đứng dậy, liền th Cố Dự sắc mặt tro tàn, bị thị vệ áp giải bước ra.
“Cố tướng!”
“Cố tướng!!”
Sĩ tử ùn ùn lao tới, bị vệ binh chặn lại. Cố Dự đưa mắt qu một vòng, quay đầu Yến Trừng .
Yến Trừng khẽ gật đầu, Cố Dự nhắm mắt lại: “Lão thần nhận tội!”
Triều đình chấn động, hoàng đế vốn bị trăm quan làm phiền suốt nhiều ngày, nay tr th bản nhận tội của Cố Dự, cũng thở phào nhẹ nhõm: “An Thịnh đúng là sinh được đứa con giỏi! Giờ trẫm xem đám văn võ bá quan kia còn gì để nói!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-182-kho-cho-chang-roi.html.]
Doãn Thuận vừa bóp vai cho ngài vừa cười: “Tất cả là nhờ ánh mắt tinh của hoàng thượng, phá bỏ thành kiến, kiên quyết để An Ninh hầu nhập triều làm quan, mới được ngày hôm nay.”
Câu này khiến hoàng đế đắc ý, nhắm mắt tận hưởng một lát chợt nói: “Đúng , chuyện bên Cố Dự…”
Doãn Thuận tay run lên, vội quỳ xuống: “Hoàng thượng tha tội, lời của Tân Thủ phụ lão nô còn chưa kịp bẩm hết.”
“ gì thì nói ra, còn quỳ làm gì.”
Doãn Thuận đáp một tiếng, th hoàng đế tâm trạng khá mới dè dặt nói: “Tân Thủ phụ nói, Cố Dự đã nhận tội, theo luật đáng chết. Nhưng xin hoàng thượng niệm tình c lao to lớn của ta, lại thêm đại nhân Cao còn chưa chết, xin miễn cho tội chết, chỉ giáng toàn tộc Cố thị về nguyên quán.”
Hoàng đế híp mắt: “ cầu tình cho Cố Dự?”
Doãn Thuận kh dám đáp, hoàng đế trầm mặc chốc lát, bỗng phá lên cười: “Tốt! Cầu hay lắm! Cầu cái tình này xong, đám phản đối làm Thủ phụ cũng chẳng mở miệng ra được nữa! Vừa bịt miệng , lại vừa thu lòng dân! Con trai An Thịnh đúng là phi phàm!”
Doãn Thuận lúc này mới thở phào, vội cho truyền quan viên vào soạn thánh chỉ.
An Thịnh nhận chỉ, chỉ khẽ cười. Cung Thương nghi hoặc: “Điện hạ, thiếu chủ kh g.i.ế.c răn chúng như ngài muốn, ngài còn vui vẻ thế?”
An Thịnh nhếch môi, trong mắt lộ vẻ đắc ý: “Ngươi biết gì chứ, nước thể chở thuyền cũng thể lật thuyền, vị trí của Trừng nhi… đã thật sự vững !”
Phủ Quốc c Sở thị, Bồ Đề viện.
Nhận được tin, Sở Nhược Yên rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, bao nhiêu ngày căng thẳng trong lòng cũng giãn ra: “Khó cho …”
An Thịnh muốn mạng Cố Dự, bá quan lại muốn cứu ta, thể đạt được kết cục này giữa nhiều thế lực giằng co như vậy, đã là may mắn lớn trong bất hạnh!
Lúc này, Nguyệt Đào – nha hoàn bên cạnh Tiểu Giang thị – đến: “Đại tiểu thư, lão gia và phu nhân mời đến tiền sảnh, còn đặc biệt dặn trang ểm chải chuốt cẩn thận.”
Sở Nhược Yên khẽ giật : “Trang ểm? Là quý nhân nào đến ?”
Ánh mắt Nguyệt Đào khẽ lóe, vội cúi đầu. Sở Nhược Yên liếc Chu ma ma, bà lập tức nhét cho Nguyệt Đào hai thỏi bạc vụn.
“Đại tiểu thư, cái này…” Nguyệt Đào cắn răng, nhỏ giọng đáp, “Đúng là quý nhân đến, hình như… hình như là Kiến An bá và c tử nhà ngài …”
Kiến An bá?
Sở Nhược Yên sửng sốt, Chu ma ma vội nhắc: “Tiểu thư quên ? Chính là Đại nhân Tiêu đ, lúc nhỏ còn từng bế cô nữa mà!”
Sở Nhược Yên lập tức nhớ ra: “Là Tiêu thúc!”
Kiến An bá Tiêu Hải Bình là bằng hữu chí thân của phụ thân, chỉ là m năm qua lĩnh nhiệm vụ tuần tra muối, kh ở kinh thành, nay lại đột nhiên trở về…
Sở Nhược Yên vội hỏi: “C tử Tiêu Dụ cũng đến?”
“Dạ, hình như còn mang theo kh ít lễ vật quý.”
Sở Nhược Yên trong lòng đã rõ: “Ta biết , ngươi lui xuống trước , ta sẽ đến ngay.”
Nguyệt Đào lui , Sở Nhược Yên lập tức mở hộp phấn, quét lớp phấn trắng mỏng lên mặt, lôi ra bộ y phục vải thô đơn sắc ít mặc, cuối cùng tháo hết trâm vòng, chỉ dùng một cây trâm gỗ búi tóc.
Ngọc Lộ trợn mắt: “Tiểu thư, đây là…?”
Kh nói quý nhân đến ? lại ăn mặc y như một tiểu ni cô vậy?
Chu ma ma ra vài phần lo lắng: “Tiểu thư, làm vậy chỉ sợ sẽ bị Quốc c trách phạt…”
“Trách phạt còn hơn vòng vo với nhà họ Tiêu, huống hồ nếu kh dập tắt được tâm tư của phụ thân, chỉ e sau này còn kh biết sẽ bao nhiêu nhà khác kéo đến!” Nói xong hít sâu một hơi, cất bước về phía tiền sảnh.
Trong tiền sảnh.
Sở Hoài Sơn đang cười tươi rói: “Tiêu và hiền chất ều chưa biết, tiểu nữ nhà ta tính tình ôn hòa, dịu dàng hiền thục khỏi nói, chỉ riêng nhan sắc thôi cũng thuộc hạng nhất kinh thành…”
Lời chưa dứt, Sở Nhược Yên đã từ ngoài bước vào: “Phụ thân, nghe nói tìm con, con vừa đặt quyển Bát Nhã Tâm Kinh xuống là đến ngay, kh biết phụ thân ều gì chỉ dạy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.