Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn

Chương 191: Yến Trừng hòa thân

Chương trước Chương sau

Thái phó họ Dung bước ra, trầm giọng tấu:

– Hoàng thượng! Tên Yến Chiêu này l thân phận phò mã Nam Man mà đến, nay lại hành thích quân thượng, chẳng hay chịu sự sai khiến của Nam Man chăng?

Hoàng đế lập tức quay sang Mạnh Cơ, thiếu nữ nhún vai tỏ vẻ vô tội:

– Vạn tuế gia, Mạnh Cơ nào biết y oán thù gì với ? Huống hồ, nếu quả thật muốn hành thích, Mạnh Cơ hà tất thân chinh đến đây, chẳng giống như lời Hạ các nói: “tự chui đầu vào lưới” đó ?

Hoàng đế nghe thế cũng cảm th lý. A Mộc chỉ một ruột, nỡ để nàng tới chịu chết?

Ngài phất tay lớn tiếng:

đâu, Yến Chiêu mưu hại hoàng đế, tội kh thể dung, lập tức lôi ra Ngọ môn c.h.é.m đầu! Còn Yến gia quyến, niệm tình cố Đại tướng quân, miễn cho tội chết, nam nh xử trảm, nữ quyến đày ba ngàn dặm!

Yến lão thái quân cùng Yến Lâm lập tức quỵ ngã xuống đất, Sở thị và Lý thị vừa hé miệng đã bị bọn thái giám bịt lại, lôi ra ngoài.

Vừa mới đây còn là nhà quyền thế hiển hách, chỉ trong chớp mắt đã rơi xuống bùn đen.

Đám thị vệ về phía Yến Trừng, thần sắc phần do dự. Lời hoàng thượng nói "Yến gia quyến", chẳng rõ tính luôn cả y hay kh?

Song hoàng đế cũng kh nói rõ, chỉ híp mắt y.

Trái tim Sở Nhược Yên đột nhiên thắt lại.

đang nghi ngờ !

Cho dù vừa nãy Yến Trừng đã chế trụ Yến Chiêu, nhưng y mang họ Yến , Yến Chiêu mưu phản, làm ca ca cũng khó tránh liên lụy.

Trước cửa sinh tử, quân vương từ trước đến nay thà g.i.ế.c lầm chứ kh tha sót!

Nàng ngẩng đầu về phía An Thịnh, lại th vị trưởng c chúa trên mặt kh chút vội vàng, ngược lại giống như đang chờ y đưa ra một quyết đoán…

Tim gan nàng giá lạnh.

An Thịnh đây là đang ép Yến Trừng đệ tương tàn ư?!

Hoàng thượng đã sinh nghi, muốn tiêu trừ nghi ngờ, ngoài cách này ra còn đường nào khác?

Mà một khi đã xuống tay, giữa y và Yến gia cũng coi như đoạn tuyệt, đúng là tâm cơ độc địa đến cực ểm!

Sở Nhược Yên cắn môi định bước lên, cổ tay bỗng chốc bị phụ thân giữ chặt.

Sở Hoài Sơn nhẹ nhàng lắc đầu, ra hiệu nàng chớ vọng động. Chính lúc , Yến Trừng đã hành động.

Y lặng lẽ xoay bánh xe lăn, tiến đến trước mặt Yến Chiêu.

Yến Chiêu trừng mắt phẫn nộ:

– Nhận giặc làm mẫu thân, ngươi kh xứng mang họ Yến !

Yến Trừng mặt kh biểu cảm, chậm rãi cúi nhặt l con d.a.o găm lúc nãy đánh rơi:

– Vậy ?

Lời vừa dứt, y đột ngột lao xuống, một đao đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c !

– Yến ! – Sở Nhược Lan thất th kinh hô, may mà Giang thị kịp thời bịt miệng nàng.

Yến Chiêu trừng mắt kh thể tin nổi:

– Ngươi...

Dao xoáy trong ngực, m.á.u tươi tuôn trào như suối.

Yến Chiêu há miệng thở hổn hển m hơi:

– Tốt… tốt… dưới hoàng tuyền… ta sẽ nói với đại ca… một đệ đệ tốt… – Dứt lời, gục xuống, tắt thở.

Sắc mặt Sở Nhược Yên trắng bệch, hai tay siết chặt.

Mà Yến Trừng vẫn lãnh đạm như thường, rút d.a.o ra, xoay trình lên:

– Hoàng thượng, nghịch tặc đã bị trừng phạt.

Doãn Thuận lập tức tiến lên thăm dò hơi thở:

– Hoàng thượng! Yến Chiêu c.h.ế.t !

Một câu vang lên, cả ện ồ lên kinh hãi.

Yến lão thái quân hai mắt trợn trắng, ngất lịm tại chỗ.

Dẫu YếnChiêu tội nghịch nghịch, thì cũng là em ruột của y!

Nói g.i.ế.c liền giết, kh chút do dự – còn là ?

Một vị ngự sử trẻ tuổi nhịn kh được kêu lên:

– Hoàng thượng! Yến Trừng g.i.ế.c ruột thịt, là đại nghịch bất đạo!

Nhưng hoàng đế lại khẽ lắc đầu:

– Thừa tướng thay trẫm trừ nghịch tặc, c lao to lớn, thể luận tội?

Một câu đã định luận mọi sự, trong mắt An Thịnh hiện ra ý cười mãn nguyện.

Quả là con trai nàng, đối với đám phế vật Yến gia này, xuống tay thật quyết tuyệt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-191-yen-trung-hoa-than.html.]

Lúc này thị vệ đến định kéo t.h.i t.h.ể .

Yến Trừng chợt mở miệng:

– Hoàng thượng, thần một thỉnh cầu.

Hoàng đế th lòng trung thần đã về, tâm tình khá tốt:

– Thừa tướng ều chi cứ nói.

Yến Trừng rời khỏi xe lăn, quỳ xuống:

– Hoàng thượng, Yến Chiêu mưu nghịch, đáng tội tru di, nhưng dù cũng là đệ đệ thần. Thần cầu xin hoàng thượng cho phép thần thu thập thi hài, an táng bên cạnh phụ .

Tội mưu nghịch, lẽ thường là kh được giữ toàn thây.

Thế nhưng hoàng đế gật đầu:

– Cũng được, miễn cho đời nói ngươi vô tình bạc nghĩa. Trẫm phá lệ, để ngươi toàn thây cho , tự lo hậu sự .

Yến Trừng dập đầu tạ ơn, liếc mắt Mạnh Dương.

Y lập tức dẫn tới mang t.h.i t.h.ể Yến Chiêu .

Sóng gió tạm yên, mọi lần lượt trở về chỗ ngồi.

Hoàng đế uống chút rượu trấn định tinh thần, mới quay sang hỏi Mạnh Cơ:

– C chúa Mạnh Cơ, việc đàm hòa liệu tiếp tục?

Mạnh Cơ đặt tay lên ngực, mỉm cười nói:

– Vạn tuế gia khí phách phi phàm, Mạnh Cơ đã lĩnh giáo . Tuân theo di mệnh của phụ hãn và hoàng , Nam Man chúng thần nguyện trả lại hai cửa ải Hổ Lao và Hàm Cốc, nhưng Đại Hạ cấp hàng năm: vải vóc ba mươi vạn xấp, vàng năm mươi vạn lượng, trà hai mươi vạn cân.

– Cái gì?! – Chưa đợi hoàng đế mở miệng, Lễ bộ Thượng thư đã nhảy dựng lên:

– Vải ba mươi vạn xấp, vàng năm mươi vạn lượng, trà hai mươi vạn cân? Đây là gấp năm lần cống phẩm năm xưa!

Hoàng đế sắc mặt cũng trầm xuống:

– C chúa Mạnh Cơ, chẳng lẽ Nam Man các vốn kh ý đàm hòa, nên mới đưa ra ều kiện trên trời?

Chẳng ngờ thiếu nữ mím môi cười tươi:

– Vạn tuế gia đừng vội. Đây chỉ là một trong những ều kiện mà phụ hãn và hoàng đưa ra. Nếu Đại Hạ kh đáp ứng được, cũng kh , chúng ta còn ều kiện thứ hai.

Hoàng đế hừ lạnh, kh lên tiếng.

Sở Hoài Sơn th thế bèn hỏi:

– Kh biết ều kiện thứ hai là gì?

Mạnh Cơ ngước mắt đảo một vòng qu đại ện, cuối cùng dừng trên Yến Trừng:

– Là !

Mọi chấn động, chỉ nghe c chúa Nam Man cười như hoa nở:

– Phụ hãn và hoàng nói, nếu ta gặp được nam tử vừa mắt ở Đại Hạ, thể mang về làm phò mã thứ hai, coi như hòa thân! Vạn tuế gia, ta đã chọn !

Sở Nhược Yên giật giật khóe mắt.

Nữ tử Nam Man này ên chăng? Phò mã của nàng – Yến Chiêu – vừa “chết”, giờ lại muốn gả cho Yến Trừng…

Là định một nữ gả hai nam, mà còn là đệ ruột?

An Thịnh cũng sa sầm mặt mày, chỉ hoàng đế cười ha hả:

– C chúa Mạnh Cơ, trò đùa này quá trớn đó! là thừa tướng của trẫm, một dưới vạn trên, thể làm phò mã cho , theo về Nam Man?

Ngài cũng chẳng ngu ngốc, Nam Man sợ nhất chính là Yến gia quân.

Nay Yến gia chỉ còn mỗi Yến Trừng, chân cũng đang dần hồi phục, chẳng m chốc thể tái lĩnh binh quyền, hoàng đế nào dám giao nhân tài như thế cho ngoại bang?

Mạnh Cơ hé môi định nói gì, thì An Thịnh lạnh lùng cắt lời:

– C chúa Mạnh Cơ ều chưa rõ, nhi tử ta – Yến Trừng – đã hôn ước.

Một lời d sóng vạn trùng.

Mọi ánh mắt hoặc ái , hoặc hàm ý sâu xa, đều đổ dồn về phía Sở Nhược Yên.

Nhưng Yến Trừng ánh mắt lạnh lẽo, trừng An Thịnh cảnh cáo, An Thịnh làm như kh th, mỉm cười bước đến trước mặt Thái phó Dung:

– Thái phó, trưởng nữ của ngài đã gả cho thế tử Yến gia, nhị nữ Vinh Tố đến nay chưa hứa gả, đúng kh?

Thái phó Dung đã đoán được ều gì, sắc mặt lạnh như sương:

– Tiểu nữ kh dám trèo cao với Yến thừa tướng.

An Thịnh kh nh kh chậm sang Vinh Tố:

– Vậy ? Dung nhị cô nương, ý ngươi thế nào?

Vinh Tố tim đập thình thịch, len lén ngẩng đầu Yến Trừng, thân ảnh mà nàng ngày đêm nhung nhớ đang ở ngay trước mắt…

Chẳng biết từ đâu sinh ra dũng khí lớn lao, nàng liền quỳ xuống trước phụ thân, thưa rằng:

– Phụ thân, nữ nhi nguyện ý!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...