Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 276: Không Cần Yến Nữa
Cùng lúc đó, tại tòa ện bên.
Khác hẳn với cảnh náo nhiệt nơi chính ện, nơi đây vắng lặng lạnh lẽo, chỉ ánh trăng non đơn độc rọi xuống.
Phùng ngồi yên trước bàn trà, nghe tiếng bước chân thì mừng rỡ ngoái đầu:
– Cửu ca, đến ?
Tần vương tr th nàng, nhưng kh ngồi xuống:
– lời gì, nàng cứ nói .
Phùng lộ vẻ tổn thương:
– Cửu ca, trước kia chưa từng đối với ta như vậy... Quả nhiên, vẫn là chán ghét ta ?
Th nàng như thế, trong đầu lại hiện lên bóng dáng Sở Nhược Âm.
Rõ ràng thân thể yếu mềm như thế, vậy mà chịu bao ủy khuất cũng kh hề hé miệng, chỉ dùng ánh mắt vừa bi thương vừa kiên cường ...
Sinh ra trong hoàng tộc, quen th nịnh bợ, luôn thiên vị nữ tử cốt khí.
Từng tưởng Phùng là như thế, nào ngờ đến nay mới hiểu, chẳng qua chỉ là giả vờ...
– A , bản vương đã nói rõ , ngày trước là ta si mê kh bu, nay dứt tình đoạn nghĩa, nếu nàng nguyện ý, bản vương vẫn thể coi nàng như mà đối đãi...
– ? – Phùng cười thê lương, kh nói gì thêm, chỉ nâng chén rượu lên – Cửu ca, trước kia là ta hồ đồ, A xin l chén rượu này tạ lỗi với .
Nàng ngửa đầu uống cạn, lại rót chén thứ hai, đưa cho Tần vương.
Tần vương khẽ thở dài:
– Được, l chén rượu này xóa hết chuyện cũ, bản vương chúc nàng sớm tìm được lang quân như ý.
nâng tay áo, uống cạn rượu. Ánh mắt Phùng lập tức lộ vẻ mừng rỡ.
Thành c !
Quả nhiên, vừa uống xong, đầu óc Tần vương lập tức choáng váng, kh khỏi lui lại hai bước.
Phùng vội bước tới đỡ l :
– Cửu ca!
Tay vừa chạm vào, toàn thân liền rúng động:
– Nàng... nàng bỏ thuốc vào rượu?
– , Cửu ca. – Phùng nâng mặt lên hôn, Tần vương nghiêng đầu né tránh:
– Cút!!!
Phùng nắm l cằm , giáng thẳng một cái tát:
– Mộ Dung Cẩn! còn giả vờ gì nữa! Hôm nay thuốc ta cho uống mạnh hơn trăm lần so với Tỉnh tửu hoa trước kia! Hôm nay từ cũng từ, kh từ cũng từ!
– Nàng... nàng thật to gan... – Trong mắt nam tử lửa giận ngùn ngụt.
Phùng cười lạnh:
– ? Kh ngờ ta dám đánh à? Hừ, nói thật cho biết, thuốc hôm nay còn khiến mất trí nhớ sau đó, chỉ nhớ từng cưỡng ép ta. Đến khi Yến Thừa Vũ đến, ngôi vị Tần vương phi, ta sẽ ngồi chắc như nh đóng cột!
Tần vương tràn đầy thất vọng:
– A , nàng trước kia kh như vậy...
– Trước kia? Trước kia ta thế nào, chẳng qua là đóng kịch để dỗ thôi. – Phùng cởi áo khoác, vẻ mặt đầy chán ghét – tưởng ta thật lòng ưng ? Mộ Dung Cẩn, là vương gia, lại nắm binh quyền trong tay, thế mà cứ gặp mẫu hậu với hoàng thì liền như chim cút! Làm bằng được Yến Trừng, nói g.i.ế.c Bình Tĩnh hầu là giết, nói đoạt mạng Trưởng c chúa là đoạt, so với ta chỉ là phế vật vô dụng! Nếu kh vì bất đắc dĩ, ta liệu chịu ủy thân cho ?
Từng câu từng chữ, đều là sự nhục mạ tột cùng.
Tần vương vừa phẫn nộ vừa khó tin:
– nàng để tâm... là Thủ phụ?
– Dĩ nhiên! Dù cũng kh nhớ được nữa, ta nói ra cũng chẳng . Hồi mới hồi kinh, ta đã tìm gặp Sở Nhược Yên, bảo nàng chỉ cần giúp ta vào Yến phủ, ta sẽ tác thành cho các . Đáng tiếc, nàng kh biết ều, vậy thì đừng trách ta ra tay với nàng! – Vừa nói, tay nàng đã cởi đến nút áo cuối cùng, cúi ôm l – Yên tâm, sẽ nh thôi. Dù gì cùng tên vô dụng như , ta cũng th buồn nôn...
Chưa nói dứt lời, bỗng bị một lực mạnh đẩy ra.
– Đã buồn nôn thì kh cần miễn cưỡng! – Tần vương vung áo đứng dậy, ánh mắt sắc như dao, đâu vẻ gì là trúng độc?
Phùng hoảng hốt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-276-khong-can-yen-nua.html.]
– ... kh uống?
cười lạnh, vung tay áo ra, chỉ th rượu lúc nãy đều đổ vào tay áo:
– A , nàng thật xem thường bản vương . Từng trúng một lần Tỉnh tửu hoa, bản vương lại dẫm vào vết xe đổ lần nữa? Nhưng cũng nhờ vậy, bản vương mới th rõ chân tướng của nàng! Đã vậy nàng kh coi trọng bản vương, thì cũng chẳng cần ủy khuất . ều bản vương cảnh cáo nàng, đừng chọc đến Yến tam, bằng kh đừng nói là nàng, đến cả phủ Trấn Bắc tướng quân cũng đừng hòng toàn mạng!
Nói đoạn xoay bỏ , Phùng lập tức hoảng loạn, vội nhào đến ôm l chân :
– Cửu ca, Cửu ca! Khi nãy là ta hồ đồ nhất thời, là ta sai , xin tha thứ cho ta!
Thay đổi sắc mặt còn nh hơn lật sách, từng mù mắt cỡ nào mà lại tưởng nàng cao khiết như mai hoa?
– Bu ra!
– Kh, Cửu ca, Cửu ca! A biết lỗi , thực sự biết lỗi ! Xin nể tình chúng ta lớn lên bên nhau, cho ta một cơ hội nữa ! – Phùng ôm chặt l kh bu.
Tần vương nàng thật sâu:
– A , kh cần diễn nữa. Trước kia nàng thể tính kế bản vương hết lần này tới lần khác, kh vì thủ đoạn cao minh, mà vì bản vương mù mắt để tâm nàng. Giờ đây, dù nàng diễn còn xuất sắc hơn đào kép trong hí phường, cũng chỉ là c dã tràng!
Nói đoạn vung chân đá nàng ra.
Phùng “a” một tiếng ngã sóng soài xuống đất, còn muốn đuổi theo, liền nghe th giọng nói lạnh lẽo như băng truyền từ trên đỉnh đầu xuống:
– Phùng cô nương, hãy để lại chút thể diện cho nhau .
Nàng ngẩn , chỉ th nam tử sải bước rời khỏi ện.
“Phùng cô nương”... chưa từng gọi như vậy...
Một tiếng này, là muốn cắt đứt sạch sẽ tình nghĩa thuở trước ?
– Kh! A a a!!!
Phùng ôm đầu thét lên, mãi vẫn kh thể hiểu nổi, từng chỉ cần nàng khẽ ngoắc tay liền hồn xiêu phách lạc, lại thể tỉnh táo đến thế?
Ngoài ện, nha hoàn đứng chờ rụt rè lên tiếng:
– Cô... cô nương...
Phùng mặt lạnh như quỷ:
– Yến Thừa Vũ đến ?
Nếu vậy, thì chỉ còn cách lùi một bước, chọn tên phế vật này thôi!
Nào ngờ nha hoàn “phụp” một tiếng quỳ sụp xuống:
– Kh... kh tới... Tờ gi nô tỳ đưa cho , chẳng hiểu lại bị mẫu thân phát hiện...
Sắc mặt Phùng lập tức vặn vẹo:
– Gì cơ?!!
Ngay cả con bài cuối cũng thoát khỏi tay nàng, thì nàng còn đường lui nào?
Nha hoàn kh dám nói, chỉ dập đầu lia lịa.
Phùng bấu đùi đến rướm máu, lâu sau mới rít ra được một câu:
– Đi, về dự yến!
Dù thế nào nữa, đêm nay nàng gả ra ngoài! Bằng kh ngoại trở mặt, nàng tất chết!
Rượu qua ba tuần, trong yến tiệc, kh khí cũng dần náo nhiệt.
Sở Nhược Yên cùng m vị mệnh phụ chuyện trò rải rác, khóe mắt liếc th bóng dáng Tần vương trở về trong hành lang.
Tuy hơi lộn xộn, nhưng y phục vẫn chỉnh tề, chứng tỏ chưa bị Phùng đắc thủ.
Kh khỏi nhẹ thở ra.
– vậy, lại lo cho nhị nhà nàng? – Th âm quen thuộc vang bên tai, Sở Nhược Yên biết ngay là Yến Trừng đã trở lại.
M vị mệnh phụ vội vã đứng dậy cáo từ, nam tử liền thuận thế ngồi xuống bên nàng.
Tuy đã uống kh ít rượu, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như thường.
Sở Nhược Yên bất đắc dĩ cười:
– Cũng kh hẳn, chỉ là nếu Phùng thực sự đắc thủ, trở thành Tần vương phi, thì sau này chúng ta chẳng thêm phiền toái ? Dù thì... – Nàng liếc mắt đầy thâm ý về phía – Kẻ nàng ta ngày đêm thương nhớ, lại chính là phu quân của ta đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.