Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 314: Cô mẫu sắp sinh
Đêm khuya, tại phủ Quốc c Sở.
Sở Nhược Yên vừa về đến phủ liền bị phụ thân gọi vào thư phòng.
Chu ma ma lo lắng thân thể nàng, ép nàng uống hết một bát cháo loãng mới chịu để nàng rời .
"Phụ thân, chuyện gì vậy ạ?"
Dưới ánh đèn, Sở Hoài Sơn nhíu chặt mày, đưa tới một phong thư: "Là do Thủ phủ cho chuyển về, con xem ."
Nàng mở thư ra xem, nào ngờ lại là một bức thư khuyên hàng, cuối thư còn ký rõ tên cha con nhà Mộc gia.
Nàng lập tức thất kinh: "Phụ thân, chuyện này kh thể nào! Con từng cùng Yến Trừng phân tích, cả nhà Mộc tướng quân đều ở lại kinh thành, thể phản bội đầu hàng Nam Man? Lại càng kh thể viết thư khuyên hàng gửi về, nhất định là kẻ hãm hại!"
Sở Hoài Sơn sắc mặt trầm trọng: "Phụ thân cũng lo lắng ều này. Con chưa biết, vừa xảy ra chuyện ở Tiêu Quan, Hoàng thượng lập tức hạ chỉ bắt giữ toàn bộ nhà họ Mộc, kể cả các nữ quyến đã gả ra ngoài. May mà ra tay là Thủ phủ, nên vẫn giữ được vài phần thể diện cho họ. Nhưng dù vậy, bức thư khuyên hàng này nếu dâng lên, chỉ sợ Hoàng thượng sẽ nổi giận lôi đình, ban tội tru di cả tộc…”
Sở Nhược Yên lập tức hiểu ra: “Đây là độc kế ly gián của Nam Man! Nếu Hoàng thượng thật sự nổi giận mà diệt cả nhà Mộc gia, thì phụ tử Mộc tướng quân cũng chẳng còn đường về Đại Hạ nữa, nói kh chừng thật sự sẽ hàng giặc!”
Phụ tử Mộc gia trấn thủ Tiêu Quan đã lâu, quân tình và phòng bị của Đại Hạ đều nắm rõ trong tay.
Nếu thật sự đầu hàng, đối với Đại Hạ mà nói, đó sẽ là một đòn chí mạng!
“Phụ thân cũng nghĩ như con, vì thế đã cho chép lại bức thư, phái đưa tới phủ Vinh, nhờ Thái phó kiểm tra bút tích. ều e rằng vẫn chưa đủ, Hoàng thượng một khi nổi giận, thì lời ai cũng chẳng nghe lọt tai…”
“Thật vậy ? Vậy còn Quý Thái phi thì ?” Sở Nhược Yên cắt lời. Sở Hoài Sơn sững , “Con nói là…”
“Nếu con nhớ kh lầm, năm xưa Hoàng thượng từng chọn đứa con gái lớn của Mộc gia là Mộc Phương Như làm con thừ Ngũ Lang cho Quý Thái phi, chỉ vì Thái phi một mực muốn chăm sóc Quận chúa Nhu Mẫn nên chuyện mới bị gác lại.”
Ánh mắt Sở Hoài Sơn sáng lên: “Con nhắc nhở đúng! Quý Thái phi tâm địa hiền từ, vốn đã mang áy náy với Mộc tiểu thư năm xưa. Nếu phụ thân bày rõ lợi hại, tin rằng sẽ ra mặt vì Mộc gia!”
Dứt lời liền vội vã vào cung, Sở Nhược Yên cũng nhíu chặt mày.
Chiêu ly gián này của Nam Man quá độc địa, căn bản kh để Mộc gia đường sống!
Yến Trừng đang đối mặt với bọn sói hổ , lòng nàng thực sự chẳng yên!
Hôm sau, tại Dưỡng Tâm ện.
Hoàng đế vừa th thư khuyên hàng liền nổi giận, lập tức truyền gọi Thượng thư Bộ Hình, Đậu đại nhân.
“ Mộc Thịnh đã muốn khuyên hàng? Được! Trẫm để khuyên! Ngươi c.h.é.m năm mươi bảy cái đầu nhà Mộc gia mang đến cho !!”
Thái phó Vinh vội bước lên: “Hoàng thượng, bút tích trong thư kh đúng, e rằng kh Mộc Thịnh tự viết…”
“Thì ?” Hoàng đế vỗ mạnh lên án thư, “ kh dẫn con đầu hàng thì Tiêu Quan làm mất? Trẫm đã hứa với Thủ phủ là kh động đến Mộc gia, nhưng giờ cái lũ súc sinh đó dám ngang nhiên sỉ nhục trẫm, chẳng lẽ còn muốn trẫm giả ếc làm ngơ?”
Thái phó Vinh và Sở Hoài Sơn đưa mắt nhau, trong ánh mắt đều là bất lực.
Đúng lúc , bên ngoài ện thái giám cao giọng: “Quý Thái phi giá lâm”
Hoàng đế giật , vội vàng rời án thư ra đón: “Thái phi lại tới đây?”
Nửa c giờ sau, tại Ninh Thọ cung.
Nha hoàn Hoa Nhụy của Nhu Mẫn vội vã bước vào: “Quận chúa, hỏng , Quý Thái phi vào cung khuyên được Hoàng thượng, giờ kh xử c.h.é.m Mộc gia nữa !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-314-co-mau-sap-sinh.html.]
Tay Nhu Mẫn đang khâu áo b khựng lại: “ Thái phi biết chuyện này?”
“Là Quốc c Sở đó! Nghe nói tối qua đã vào cung. Quý Thái phi vốn luôn c cánh chuyện năm xưa, chắc hẳn vì vậy nên mới chịu ra mặt!” Hoa Nhụy vội nói, “Nếu Mộc Phương Như kh chết, lỡ như đem chuyện năm xưa tiết lộ ra ngoài thì…”
Nhu Mẫn cười nhạt: “chuyện năm xưa à? Năm xưa thể đưa nàng ta một lần, thì đương nhiên cũng thể đưa lần thứ hai.”
Hoa Nhụy ngẩn , chỉ nghe Quận chúa nói tiếp: “Mộc Phương Như chẳng qua chỉ là một quân cờ nhỏ, tạm thời chưa cần động đến. Phiêu Tụ, bên Bách Hiểu các phản ứng thế nào?”
Nha hoàn tên Phiêu Tụ bước ra bẩm: “Quận chúa, Bách Hiểu các cho rằng phụ tử Mộc gia chưa phản bội, phía Nam Man chưa chắc là đối thủ của Yến Thủ phủ.”
Nếu kh diệt được Yến Trừng, phương Nam sẽ chẳng loạn nổi.
Cũng đồng nghĩa với việc bọn họ kh cơ hội mưu đồ.
Nhu Mẫn khẽ thở dài: “Thôi vậy, nếu kh tr cậy được vào Nam Man, chỉ mong chúng thể giữ chân thêm một chút… Nhân lúc kh ở kinh thành, ra tay .”
Hai tỳ nữ sắc mặt nghiêm nghị: “Vâng!”
Chớp mắt đã đến ngày mười tám tháng Hai, nhà nhị phòng họ Sở làm hỉ sự.
Sở Đình Phong cùng mẫu thân vất vả m ngày trời, cuối cùng cũng rước được Lâm Vận Thi về nhà một cách rạng rỡ, nét mặt cười kh khép nổi miệng.
Tân lang tân nương bái đường xong, lập tức đến trước mặt Sở Nhược Yên: “Đại tỷ, ta và Vận Thi được ngày hôm nay, đều nhờ tỷ cả, xin tỷ nhận của bọn ta một lạy!”
Lúc trước nhà họ Lâm định gả thứ nữ này làm cho Nguyên Thị lang, là nàng đứng ra ngăn cản.
Hai thành kính quỳ xuống, Sở Nhược Yên vội gọi Chu ma ma đỡ họ dậy: “Ngày đại hỉ, đừng cứ quỳ lạy mãi. Vận Thi là cô nương tốt, Đình Phong đệ biết trân trọng.”
Nói đoạn, nàng tháo chiếc vòng vàng trên cổ tay ra đưa cho Lâm Vận Thi.
Lâm Vận Thi hoảng hốt: “ kh dám nhận…”
“Cầm l,” Sở Nhược Yên ôn tồn, “ là thứ nữ mà dám vì một vị cô tổ mẫu chưa từng gặp mà chống lại cả nhà, Đình Phong cưới được là phúc khí của đệ , cũng là phúc khí của cả nhà họ Sở chúng ta.”
Lâm Vận Thi lúc này mới dám nhận l, cùng Sở Đình Phong cúi cảm tạ lui ra.
Bên cạnh, Tước Linh đến dự yến cười trêu: “Đệ sau khi thành thân quả nhiên khác hẳn nha, nói năng cũng mang dáng dấp một vị đương gia chủ mẫu !”
Sở Nhược Yên liếc nàng một cái: “Lời này để ta nói với biểu tỷ mới đúng chứ? Nghe nói tỷ vừa gả vào phủ Nam Bình Bá, biểu tỷ phu liền trực tiếp xin quyền quản gia từ lão phu nhân cho tỷ, hiện giờ cả phủ đều trong tay tỷ, sống cũng chẳng tệ nhỉ?”
Nhắc đến chuyện này, Tước Linh liền im tiếng.
Tiểu Sam lẩm bẩm: “Tốt gì chứ, lão phu nhân cứ l lý do , ba ngày hai lượt gọi tiểu thư đến ‘chỉ dạy’, khi bắt đứng tới hai ba c giờ…”
“Tiểu Sam!” Tước Linh ngắt lời, “Tổ mẫu cũng nỗi khổ riêng, những lời thế này đừng nói ra ngoài nữa.”
Sở Nhược Yên nghe xong cũng đoán ra, lão phu nhân họ Tạ kia vẫn chưa chịu yên.
“Tỷ kh nói với biểu tỷ phu ?”
Tước Linh lắc đầu: “Phu quân bận việc triều chính, sau khi Thủ phủ rời thì c việc càng thêm gấp bội, ta nỡ vì chút chuyện cỏn con trong nội viện mà làm phiền ?” Nàng hít sâu một hơi, “Biểu yên tâm, chuyện hậu trạch kh thể lúc nào cũng dựa vào trượng phu, tự đứng vững mới xứng làm chủ nhà. Kh nói chuyện phiền lòng nữa, biết kh, mẫu thân ta sắp sinh .”
Sở Nhược Yên cả kinh, mừng rỡ: “Cô mẫu sắp sinh? Khi nào vậy?”
“Chắc là m ngày tới. Ta đã nói với phu quân, sẽ về nhà mẫu thân đẻ chăm sóc trước. Mẫu thân ta tuổi cao mới mang thai với phụ thân, chỉ mong mẫu thân tròn con vu thôi…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.