Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 324: Mịt mịt
Nhược Yên nhướng mày, xem như đã hiểu đối phương đang giở trò gì.
Nàng bất động như núi:
– Thạch đại nhân, dám hỏi tuyến báo của ngài là ai cung cấp?
Thạch Hồng chau mày:
– Bất kể là ai cung cấp, chỉ cần đầu mối, bọn ta đều tận lực tra xét. Mong huyện chủ chớ làm khó!
Yến Văn Cảnh nghe vậy liền ngẩng mặt định phản bác, nhưng Nhược Yên đã giơ tay ngăn lại, thản nhiên nói:
– Thạch đại nhân kh muốn nói cũng được. Bổn huyện chủ đang định thăm Tước Bách Th, kh biết Thạch đại nhân muốn cùng?
Thạch Hồng sững sờ.
Trước khi đến, đã nghĩ đến ba bốn phương án ứng đối, chỉ sợ vị huyện chủ Trường Lạc này thoái thác hoặc gây trở ngại.
Nào ngờ mới nói được hai câu, nàng chẳng những thừa nhận mà còn thản nhiên rủ gặp ?
Là đã bu xuôi ?
Nhược Yên biết đang nghĩ gì, chỉ nhàn nhạt hỏi:
– Thạch đại nhân hay kh? Nếu kh thì xin nhường đường.
– Đi, chứ!
Thạch Hồng vội tránh sang một bên, nhưng theo sau vài gian đại sảnh, lại vòng qua m hành lang, cuối cùng lại đến một cửa ngách.
– Huyện chủ Trường Lạc, thêm nữa là ra khỏi phủ , ...
nuốt m chữ "giỡn mặt chúng ta" vào bụng, thì th nha hoàn bên cạnh Nhược Yên đưa tay đẩy cửa ra.
Ngoài cửa, một cỗ xe ngựa đang dừng sẵn.
Bên cạnh là một lão quản sự đang qua lại sốt ruột:
– Cuối cùng cũng đến! Tiểu c tử Tước cứ kêu đau mãi... Ủa?
Phương quản sự th đ thì giật nảy , Thạch Hồng lập tức bước nh tới, vén rèm xe :
– Đúng là Tước Bách Th! Nhưng mắt ...
sực nghĩ ra ều gì, sắc mặt chợt lạnh, kh màng lễ nghi mà nghiêm giọng:
– Huyện chủ Trường Lạc, ngươi dù cũng là phu nhân Thủ phủ, thể làm ra chuyện độc ác tàn nhẫn đến thế?
Ý ngầm trong lời nói, rõ ràng là nghi nàng đã móc mù mắt Tước Bách Th.
Nhược Yên hơi nhướn mày, bên cạnh Yến Văn Cảnh đã lớn tiếng phản bác:
– Đừng oan uổng cho tam thẩm ta! Tước ngốc là do ta vừa nhặt về từ Bình Khang Phường!
Thạch Hồng ngẩn ra:
– Bình Khang Phường?
Nhược Yên ung dung đáp:
– , bổn huyện chủ cũng vừa hay biết việc này, định cùng Văn Cảnh ra ngoài thì gặp các . Thạch đại nhân nếu kh tin, thể xem dấu bánh xe là từ ngoài vào hay từ trong phủ ra.
Trong lòng Thạch Hồng chấn động. Kh ngờ một nữ tử mềm yếu lại thể thấu nghi ngờ của .
Quả đúng vậy, xe ngựa đỗ ngoài phủ kh sai, nhưng cũng thể là nàng định đem phi tang sau khi sự việc bại lộ.
Lúc này, một bộ khoái phía sau bước lên:
– Đại nhân, dấu bánh xe thì đúng là từ ngoài vào. Vừa cũng hỏi m bán hàng gần đó, hai ba đều tr th...
Sắc mặt Thạch Hồng trầm xuống.
nào kẻ ngu. Hình bộ vừa nhận được tuyến báo, Tước Bách Th liền xuất hiện tại phủ Quốc c...
Rõ ràng là cố ý gài bẫy!
lập tức dặn dò thuộc hạ m câu. Chẳng bao lâu, trở lại, vẻ mặt nghiêm trọng thì thầm vào tai ều gì đó.
Thạch Hồng bước lên, vẻ áy náy:
– Huyện chủ, thực là đắc tội . vừa hỏi ai cung cấp tuyến báo...
– Chết , đúng kh?
Thạch Hồng kinh ngạc:
– Huyện chủ cao minh! bị phát hiện c.h.ế.t đuối trong Sởm rượu nhà . Nơi đó hẻo lánh, nếu kh tìm thì mười ngày nửa tháng cũng khó mà phát hiện ra.
Nhược Yên kh l làm lạ. Nếu là thủ đoạn của Nhu Mẫn, thì việc để lại sơ hở mới là chuyện lạ.
Thạch Hồng lại hỏi Yến Văn Cảnh vài chi tiết cụ thể, lúc rời thì nghiêm nghị nói:
– Huyện chủ yên tâm, chuyện hôm nay, hạ quan nhất định sẽ bẩm báo rõ ràng!
Nhược Yên gật đầu. Chỉ cần lời nói, thì chậu nước bẩn này sẽ kh thể đổ lên đầu phủ Quốc c được nữa!
Thạch Hồng dẫn theo Tước Bách Th rời .
Trên đường về, Yến Văn Cảnh cúi đầu ủ rũ:
– Xin lỗi tam thẩm, ta suýt nữa hại ...
Nếu khi Tước Bách Th vào được phủ Quốc c, thì mười cái miệng cũng kh biện giải được.
Nhược Yên đưa tay xoa đầu :
– Kh trách Văn Cảnh. Kẻ đứng sau biết ngươi thân thiết với Tước tiểu c tử, th gặp nạn tất nhiên sẽ đưa tới phủ ta. Đây là mưu đồ, muốn tránh cũng tránh kh nổi.
Yến Văn Cảnh nghiến răng:
– Rốt cuộc là ai ác độc đến vậy, lại dám móc mù mắt Tước ngốc?
Ánh mắt Nhược Yên ánh lên hàn quang.
Móc mù đôi mắt , phần nhiều là kh muốn để th diện mạo hung thủ.
Đến khi đó chỉ cần nói vài câu dẫn dắt, lời khai liền thể bị đánh lạc hướng!
Nàng đã lờ mờ đoán được mục tiêu của Nhu Mẫn. Tiễn Yến Văn Cảnh xong, liền nói:
– Chu ma ma, chuẩn bị xe, ta muốn ra ngoài một chuyến.
Chu ma ma chần chừ:
– Giờ này ? Sắp vào đêm , hay là để mai...
– Kh thể đợi đến mai.
Nếu mục tiêu của Nhu Mẫn là nàng, thì sau đêm nay, lời khai của Tước Bách Th sẽ chỉ thẳng về phía nàng.
Đến khi đó muốn ra ngoài e là khó càng thêm khó!
Th nàng kiên quyết, Chu ma ma đành nghe theo. Lên xe hỏi:
– Tiểu thư muốn đâu?
– Bách Hiểu Các.
Trời dần tối, nhưng trong Thiên Nhất tửu lâu vẫn tràn ngập th sắc ca vũ.
Các mỹ cơ uốn lượn vòng eo nhỏ, xoay vũ ệu Hồ Huyền, tận lực chỉ cầu được trên cao ban một nụ cười.
Nhưng kia dường như đã say, tay chống má, chén rượu trong tay trái đã nghiêng đổ...
M mỹ cơ nhau, một gan lớn bước lên, ngả vào lòng :
– Các chủ, lại say ? Mau tỉnh lại, nô gia đút ăn nho nào...
Bàn tay ngọc mảnh mai nhón một trái nho đưa tới miệng , nhưng đúng lúc sắp chạm môi, nàng ta bỗng xoay cổ tay, một cây châm thép nhắm thẳng vào cổ mà đâm!
– Các chủ cẩn thận!
Quản sự họ Đỗ phía dưới cả kinh hét lên.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đàn vốn dường như mơ màng kia bỗng mở bừng mắt.
Hai tay giao nhau, ngón tay thon dài kẹp chặt cây châm thép:
– Chậc, cứ qu nhiễu giấc mộng đẹp của ta vậy?
Mỹ cơ kinh hoảng, cuống quýt lui lại, nhưng cánh tay dài của nam nhân đã siết chặt l eo nàng, sau đó phản tay một cái, cây châm lập tức đ.â.m thẳng vào cổ ngọc...
– Ưm!
Mỹ cơ thậm chí chưa kịp kêu lên, m.á.u từ thất khiếu trào ra, mềm nhũn ngã xuống.
Đỗ chưởng quầy bước lên xem, hốt hoảng:
– Trên châm độc! Các chủ!
Vân Lang hờ hững phẩy tay:
– Quên à? Bổn các chủ trăm độc bất xâm...
Nói lại ghét bỏ liếc mỹ cơ kia một cái:
– Uổng một giấc mộng đẹp, bị qu rầy như vậy. Lôi , cho chó ăn.
Đỗ chưởng quầy lĩnh mệnh, đám mỹ cơ còn lại run rẩy kh thôi.
Vân Lang đang định nói gì đó, thì th sau lưng các nàng xuất hiện một gương mặt quen thuộc.
Đó là đôi mày mắt tựa mẫu thân, cùng một ánh trầm tĩnh sâu thẳm...
Kh biết là do men rượu dâng cao, hay do những phiền muộn đè nén bao ngày, ngây nàng, vô thức gọi:
– Diểu Diểu...
Nữ tử cứ thế đứng đó, kh nói một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-324-mit-mit.html.]
Lúc này x vào:
– Xin lỗi các chủ, là nàng nhất quyết x vào, bọn ta...
Chưa kịp dứt lời, đã bị một nhát chặt vào cổ, Vân Lang nhướng mày, th là thiếu niên câm bên cạnh Yến Trừng, liền bật cười:
– lại để cả cái bóng cho nàng? Thảo nào nàng x vào được.
Nhược Yên mím môi:
– Các chủ, thể cho mượn một bước nói chuyện ?
Đêm khuya sương lạnh.
Từ tầng cao nhất của Tụ Nhất tửu lâu, thể thu trọn cả kinh thành vào đáy mắt.
Ngày thường nơi đây chỉ một Vân Lang, hôm nay lại phá lệ dẫn nàng lên:
“Ngươi muốn nói gì, cứ nói .”
Sở Nhược Yên bóng lưng lạnh lẽo cô tịch của , chỉ cảm th m ngày kh gặp, dường như càng thêm trĩu nặng tâm sự.
Mím môi nói:
“Kẻ vừa ám sát ngươi, là ai?”
Vân Lang sửng sốt, quay đầu lại:
“Ngươi vậy mà còn quan tâm ta ?”
Sở Nhược Yên :
“Mỗi chuyện mỗi lẽ, giữa ta và Nhu Mẫn là một việc, còn với ngươi lại là chuyện khác.”
Vân Lang khẽ cười khổ, đưa tay day trán:
“Ngươi thật là... Ta cuối cùng cũng hiểu vì Yến Tam lại thích ngươi đến vậy. Kẻ ám sát ta vừa là thuộc phe Tấn vương, chỉ bọn chúng mới thích dùng vũ cơ làm sát thủ.”
Sở Nhược Yên hiểu ra:
“Là bởi vì đã tìm được Nhu Mẫn, nên kh cần vị thế tử phong lưu này nữa?”
Vân Lang nheo mắt lại:
“Tiểu mù nhỏ, ngươi nói chuyện đúng là tổn thương ta... Kh sai, so với ta, Nhu Mẫn quả thật tâm phục quốc kiên định hơn, bọn họ chọn nàng cũng kh gì oan uổng.”
“Nếu thật sự kh oan uổng, vậy ngươi cần gì mượn rượu giải sầu?”
Sở Nhược Yên thẳng vào mắt , rõ ràng tr th một tia giận dữ lướt qua đáy mắt nam nhân.
Nhưng chỉ trong chốc lát, lại ép xuống:
“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Bổn các chủ kh rảnh đứng đây cùng ngươi phơi gió lạnh.”
Sở Nhược Yên biết đã chạm trúng vết đau của , ngẩng đầu nói:
“Ta đến vì chuyện gì, các chủ hẳn đã rõ ràng, mọi đều là kẻ th minh, kh cần qu co vòng vo. Động thủ diệt Sở gia, là do Nhu Mẫn kh?”
Vân Lang kh đáp.
“Nàng là một kẻ mù, đâu bản lĩnh lớn như vậy, thể ều động được , chỉ thể là Bách Hiểu các của ngươi, đúng kh?”
Vân Lang vẫn trầm mặc.
Ánh mắt Sở Nhược Yên trầm xuống:
“Vậy thì, diệt Sở gia còn muốn đổ hết tội d lên đầu chúng ta, cũng là nàng kh?”
“Đủ !” Vân Lang quát lên, “chuyện này ta đã cảnh cáo nàng, nàng sẽ kh nhằm vào các ngươi nữa…”
“Thật ? Hôm nay Thạch Hồng đã tới tận cửa lục soát, nàng còn bày kế đưa Tước Bách Th đến phủ ta, vậy kh gọi là nhằm vào thì là gì?”
Sở Nhược Yên bức từng bước, thẳng :
“Vân Lang, ngươi từng cứu ta, cũng từng cứu Yến Trừng, chúng ta đều ghi nhớ ân tình . Trước đây nể mặt ngươi, nhiều chuyện ta chưa từng truy cứu. Nhưng nay nàng ta hết lần này đến lần khác nhằm vào chúng ta, ngươi thật sự cho rằng ta sẽ nhẫn nhịn mãi ?”
Sắc mặt Vân Lang trầm hẳn xuống:
“Ngươi muốn làm gì?”
“Ta muốn làm gì, các chủ trong lòng tự biết. Ta làm được hay kh, ngươi lại càng rõ hơn ai hết. Hôm nay đến đây cũng là vì tình nghĩa xưa kia, đến chào một tiếng. Về sau nếu gặp mặt, các chủ cũng đừng lưu tình.”
Nàng nói xong liền quay bước , bóng dáng kiên quyết khiến lòng Vân Lang thoáng chấn động:
“Khoan đã!”
Nữ tử dừng chân, trầm mặc hồi lâu, mới khẽ thở dài:
“, vụ án nhà họ Sở là do nàng làm, ta cũng là sau này mới biết, nàng âm thầm ều động trong các mà kh để ta hay.”
Sở Nhược Yên nghe vậy suýt bật cười vì tức:
“Các chủ th minh tuyệt đỉnh, lại để một tiểu cô nương giở trò dưới mí mắt ? Nàng ta quan trọng đến mức ngươi sẵn sàng dâng cả cơ nghiệp trong tay ?”
Ánh mắt Vân Lang lộ vẻ đau khổ:
“Ngươi kh hiểu, là ta nợ nàng… Đôi mắt của nàng, nếu kh vì lạc mất thì đâu đến nỗi mù lòa…”
Sở Nhược Yên biết thương em gái, nhưng kh ngờ lại thương đến mức .
“Vậy nên vì muốn bù đắp, chuyện gì ngươi cũng để nàng làm theo ý . Nhưng ngươi từng nghĩ, đường phục quốc là con đường kh lối về?”
Vân Lang hiểu ý nàng.
Hoàng đế họ Mộ Dung tuy hôn quân, nhưng trong triều kẻ tài đức như Sở Hoài Sơn, Tào Dương kh hề thiếu.
Lại trải qua biến cố của Trưởng c chúa An Thịnh, phòng bị trong kinh càng được tăng cường, trong tình thế như vậy mà mưu đồ phục quốc, quả thực là chuyện hoang đường!
nhắm mắt trầm ngâm hồi lâu, sau cùng thở dài một tiếng:
“Ngươi nói , chỉ cần thể bảo toàn mạng nàng, ta sẽ làm theo.”
Sở Nhược Yên trong lòng vững hẳn.
Nhu Mẫn chỉ thể dựa vào vị trưởng này, một khi kh nhúng tay, nàng ta chẳng làm nên trò trống gì!
Giữa đêm khuya, trở về phủ Sở Quốc C, chỉ th cả nhà đang đợi nàng.
Sở Hoài Sơn sắc mặt âm trầm, Tiểu Giang thị lo lắng đến mức vặn khăn tay, th nàng trở về liền vội vàng nói:
“Đại cô nương, mau chạy !”
Sở Nhược Yên:
“?”
Sở Nhược Lan khóc mếu máo nói:
“Đại tỷ, tỷ còn chưa biết, kẻ tên Tước Bách Th được tìm th bên ngoài phủ ta hôm nay, nói chính tỷ phái phóng hỏa, thiêu c.h.ế.t cả nhà …”
Kết quả này Sở Nhược Yên chẳng l làm lạ, chỉ kinh ngạc hỏi:
“Chuyện cơ mật thế này, hình bộ và Đại Lý Tự cũng dám để lọt ra ngoài?”
Sở Nhược Lan và Tiểu Giang thị đều sững sờ.
Giờ này còn quan tâm những chuyện đó !
Sở Hoài Sơn cuối cùng lên tiếng:
“Là thúc con… thuộc hạ cũ trong Đại Lý Tự biết được, lén báo cho , mới nói lại cho ta. Yên nhi, con rốt cuộc đắc tội với ai, mà khiến đối phương bày mưu hãm hại kỹ càng đến thế?”
Lần này đến lượt Sở Nhược Yên ngẩn :
“Phụ thân kh nghi ngờ con ?”
“Con là nữ nhi của ta, con làm ra loại chuyện đó hay kh, ta còn kh rõ ?”
Sở Hoài Sơn nhíu mày, “Huống hồ nếu thật là con, thì liệu để cho Tước Bách Th sống sót ra ngoài chỉ chứng con kh? Nhưng việc này ồn ào quá lớn, Hoàng quý phi cả ngày dây dưa bên hoàng thượng đòi c đạo, Hình bộ và Đại Lý Tự chạy đôn chạy đáo đến mức sắp bốc cháy , e rằng ngày mai sẽ đến bắt .”
Nói đoạn, xoay l ra một cái bọc:
“A Yên nói đúng, con hãy tạm rời kinh tránh đầu sóng ngọn gió, phụ thân đã sắp xếp hết các trạm kiểm, cứ Giang Châu, vừa hay ngoại tổ phụ con cũng sắp hồi hương.”
Sở Nhược Yên trợn to mắt, kh ngờ phụ thân lại thực sự muốn nàng chạy trốn.
Tiểu Giang thị cũng vội vàng đưa lên:
“Đúng đúng đúng, theo cha về cũng tốt, trên đường chăm nom. Cầm l”
Sở Nhược Yên cúi đầu , chỉ th bà nhét cho một xấp ngân phiếu, còn một túi nhỏ nặng trĩu kh biết là gì.
“Đây là năm ngàn lượng ngân phiếu của Đại Phong bảo hiệu, nơi nào cũng thể đổi, còn đây là một túi lá vàng, đừng để chịu thiệt.”
Sở Nhược Yên giật giật khóe mắt, sang Sở Nhược Lan đang rưng rưng nước mắt:
“Tam định tặng ta cái gì nữa đây?”
Sở Nhược Lan sụt sịt:
“ chẳng gì hay để tặng, ... sẽ đợi đại tỷ về mới thành thân…”
Sở Nhược Yên: “…”
Nàng cha, di nương, , trong lòng dở khóc dở cười lại cảm động vô hạn.
Hít sâu một hơi:
“Phụ thân, kh cần , chuyện này đã được giải quyết .”
Sở Hoài Sơn kinh hãi:
“Thật ? Nhưng vừa trong cung còn truyền ra tin, Đại Lý Tự và Hình bộ nửa đêm tấu trình, hoàng thượng nổi giận, đã sai Dự vương ngày mai đến bắt !”
Dự vương và Yến gia xưa nay bất hòa.
Phái đến bắt , rõ ràng là nhằm vào Sở Nhược Yên – vị phu nhân thủ phụ!
Nữ tử khẽ cong khóe môi:
“Phụ thân yên tâm, nữ nhi bao năm nay từng sơ suất lần nào? Ngày mai muốn đến thì cứ để đến, nhưng mạng Sở gia, đừng hòng tính lên đầu nữ nhi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.