Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn

Chương 362: Vậy có tính là tư tẩu không?

Chương trước Chương sau

Sở Nhược Yên đơn giản kể lại mọi chuyện , Sở Hoài Sơn nghe xong chỉ trầm mặc kh nói.

Quả nhiên gần đây triều đình biến động trong việc quân Nam Man, hoàng thượng đều kh cho và Tào Dương nhúng tay vào, mọi chuyện đều chỉ triệu Cố Dự và Dự vương bàn bạc, thì ra nguyên do là ở đây!

“Hoàng thượng hồ đồ! Thám báo mà Thủ phụ đưa về đã nói rõ, t.h.i t.h.ể thế tử đã tìm được và đưa về, thậm chí nửa khối hổ phù trong tay hoàng thượng cũng trả lại, hành động như thế mà vẫn kh thể tiêu trừ nghi kỵ trong lòng ngài!”

Đại Hạ ều binh chỉ xem hổ phù!

Hổ phù thường chia làm hai, một nửa ở trong tay hoàng đế, nửa còn lại trong tay đại tướng quân, chỉ khi xuất binh mới hợp lại làm một.

Giờ đây Yến Trừng đem nửa khối hổ phù trả lại, chẳng khác gì trao trả một nửa binh quyền, vậy mà vẫn vô ích!

“Phụ thân, giờ nói m chuyện cũng đã muộn, hôm nay nữ nhi đã đưa Văn Cảnh , nhà họ Yến cũng đều an trí ổn thỏa, chỉ còn Lục đệ vẫn ở trong cung. Nhưng mai đệ sẽ l cớ bàn hôn sự với Tam để xuất cung một chuyến, nữ nhi dự định sẽ cùng luôn lúc đó, phụ thân th ?”

Sở Hoài Sơn trầm ngâm: “Tốt thì cũng tốt, nhưng nhiều cùng như vậy, sẽ quá gây chú ý kh? Dù hoàng thượng cũng đã bắt đầu để ý đến nhà họ Yến …”

Sở Nhược Yên nói: “Phụ thân cứ yên tâm, mai Lục đệ ra cung, c chúa Gia Huệ tất sẽ theo, nữ nhi định khiến nàng kinh hoảng một trận, hoàng thượng thương yêu vị c chúa này nhất, đến lúc đó sẽ kh phân thân được, chúng ta cũng dễ bề thoát thân!”

Sở Hoài Sơn kh ngờ nàng đã tính toán Sở toàn mọi sự, hồi lâu sau mới hỏi: “Vậy con muốn phụ thân làm gì?”

Sở Nhược Yên quả quyết: “Cùng với chúng con! Kh chỉ , mà cả di mẫu và Tam nữa! Bằng kh nếu nữ nhi , hoàng thượng tức giận, nhất định sẽ l và nhà họ Sở để trút giận!”

Một hồi lâu yên lặng kéo dài.

Sở Hoài Sơn kh trả lời, chỉ đưa tay xoa đầu nàng: “Yên nhi lớn , đã chủ kiến của riêng …”

Sở Nhược Yên trong lòng run sợ, lập tức nắm l tay quỳ xuống: “Phụ thân! Là nữ nhi liên lụy ! Nhưng hoàng thất bạc tình, kh đáng để bán mạng vì họ. còn nhớ Bình Tĩnh hầu, nhớ trưởng c chúa An Thịnh kh? Nhà họ Yến cả nhà cộng thêm mười vạn quân, còn kh bằng tình thân m.á.u mủ của họ, huống hồ nhà họ Sở chúng ta còn kh bằng nhà họ Yến!”

Lời vừa dứt, Sở Hoài Sơn lập tức nhớ tới đêm hôm đó tại ện Phụng Thiên.

Nhà họ Yến muốn minh oan, thái hậu muốn bảo hộ cháu trai, cuối cùng lại liên lụy tới con gái chịu tội, suýt chút nữa mất mạng dưới hình trượng kia…

“Đứng dậy , phụ thân” ánh mắt Sở Hoài Sơn chợt lóe, “phụ thân đồng ý với con!”

Sở Nhược Yên thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy nói: “Đa tạ phụ thân! Di mẫu và Tam bên đó kh cần lo, nữ nhi đã nói với họ là Dương Châu thăm thân, từ hôm qua đã bắt đầu thu xếp …”

Sở Hoài Sơn ngẩn ra: “Con nha đầu này thật là quyết tâm! Nếu phụ thân kh đồng ý, thì con định làm ?”

Sở Nhược Yên ngượng ngùng cười cười: “Vậy thì uất ức phụ thân … Thật kh giấu gì, nữ nhi đã bỏ thuốc vào trà, nếu kh đồng ý thì định làm mê man mang luôn, nhưng giờ thì kh cần nữa.”

Sở Hoài Sơn vừa tức vừa buồn cười, đưa tay ểm trán nàng: “Con quả là gần mực thì đen, l Thủ phụ , hành sự cũng trở nên quyết tuyệt!”

Ngay cả nghĩa phụ mà cũng dám hạ dược, kh độc mới là lạ!

Sở Nhược Yên chớp mắt, trong lòng lại nghĩ việc này cũng kh gì sai, tình thế cấp bách, đành quyền biến, tất nhiên là làm theo cách tiện nhất!

Ngày hôm sau, Yến Chiêu quả nhiên theo đúng ước định rời cung.

C chúa Gia Huệ như dự đoán, nhất quyết đòi theo cùng, cả đoàn oai oai vệ vệ tới phủ Quốc C họ Sở.

C chúa Gia Huệ tấm biển đề chữ kim tuyến phía trên, bĩu môi: “Lục lang, vừa ra cung liền tới nơi này? Kh bằng về phủ họ Yến , bản c chúa muốn xem nơi lớn lên thế nào!”

Yến Chiêu mặt kh biểu cảm: “Nếu c chúa kh thích, thể quay về cung trước, hạ quan kh tiễn.”

Nói xoay bước vào phủ, c chúa Gia Huệ giậm chân, đành đuổi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-362-vay-co-tinh-la-tu-tau-khong.html.]

Trong viện Lan Hinh.

Sở Nhược Lan đang tr cãi với Tiểu Giang thị: “Nương, con kh Dương Châu! Ông ngoại m tháng trước chẳng mới gặp , lại muốn gặp nữa chứ? Cái tên cá c.h.ế.t kia vẫn còn ở trong cung, con mà hai ba tháng, lỡ với c chúa Gia Huệ kia nhau vừa mắt, chẳng con thiệt lớn ?”

Tiểu Giang thị dở khóc dở cười, Yến Chiêu nghe th cũng ngẩn .

Ngay sau đó âm thầm nghĩ chắc Tam tẩu chưa nói thật với nàng, nhưng vậy cũng tốt, với tính tình kh biết giấu diếm của Nhược Lan, mà biết được thật tình hình thì e lại lộ chuyện !

khẽ ho một tiếng bước vào: “Nhược Lan…”

Sở Nhược Lan sững , vui mừng khôn xiết: “Cá chết, về à?”

Yến Chiêu chưa kịp mở miệng, thì phía sau đã vang lên giọng trách của c chúa Gia Huệ: “Vô lễ! Lục lang là thị vệ cận thân của bản c chúa, ngươi thể gọi một tiếng ‘cá chết’ như vậy? đâu, tát miệng!”

Cung nhân theo lập tức bước lên, Yến Chiêu quát: “C chúa! Đây là phủ Quốc C họ Sở!”

Ý tứ là nể mặt chủ nhà, nàng dù là cành vàng lá ngọc cũng kh thể đến phủ ta muốn đánh ai thì đánh.

C chúa Gia Huệ lại hiểu lầm, cho là quan tâm , liền cười tươi rói: “Vậy thì nghe theo Lục lang, tha cho nàng ta một lần!”

Cung nhân lui xuống, Sở Nhược Lan trợn tròn mắt kh thể tin nổi.

Nàng kh ngờ Yến Chiêu lại dẫn c chúa Gia Huệ tới, còn vào tận viện của nàng, lập tức nổi trận lôi đình: “Yến Chiêu! ý gì đây?”

Yến Chiêu giật giật mí mắt, c chúa Gia Huệ chậm rãi nói: “Ngươi còn kh hiểu ? Sở Nhược Lan, của bản c chúa, nếu ngươi thức thời thì tự đến phủ họ Yến hủy bỏ hôn sự, bằng kh đến lúc thư từ hủy hôn đưa tới, thì d tiết chẳng còn gì!”

Sở Nhược Lan như bị sét đánh, Yến Chiêu sắc mặt trầm xuống: “C chúa, đây là chuyện riêng của hạ quan, kh dám làm phiền !”

C chúa Gia Huệ th thật sự nổi giận, mới đưa tay kéo tay áo : “Lục lang đừng giận, bản c chúa cũng là lo cho thôi! Vậy cùng phu nhân bàn bạc , bản c chúa chờ bên ngoài.”

Nói lại quay sang Sở Nhược Lan ra hiệu miệng hôn ước thì ? bản c chúa vừa mắt, thì chính là của bản c chúa!

Sở Nhược Lan giận đến sôi máu, chộp l chậu rửa bút định ném ra, may mà bị Yến Chiêu ngăn lại.

muốn che chở cho nàng ta ?”

Giọng nàng đã run rẩy, Yến Chiêu đau lòng kh thôi, lại chẳng dám nói rõ trước mặt ngoài.

C chúa Gia Huệ sảng khoái cười to một tiếng bước ra ngoài.

Sở Nhược Lan mặt xám như tro, Yến Chiêu, môi mấp máy: “ …”

Nếu kh bảo vệ nàng, thì nàng cũng chẳng cần nữa!

Yến Chiêu vội sai đóng cửa, ghé tai nàng giải thích một hồi.

Sở Nhược Lan nghe xong sững sờ mẫu thân, Tiểu Giang thị mỉm cười gật đầu: “Lục c tử nói kh sai, đúng là vậy đ.”

Chỉ th gương mặt ảm đạm khi nãy của nàng, trong chớp mắt bừng sáng rỡ ràng.

Nàng ôm cổ Yến Chiêu, vui mừng reo lên: “Cá chết, vậy tính là tư tẩu kh?”

Giọng lớn quá, khiến Yến Chiêu hốt hoảng bịt miệng nàng lại.

Hai c giờ sau, Yến Chiêu từ trong viện bước ra.

Vừa nghĩ xem làm cách nào dụ c chúa tới phố Sa Tước, đã th nàng tự chạy lại: “Lục lang, bàn xong chưa? Bản c chúa hiếm lắm mới ra cung một chuyến, muốn dạo phố Sa Tước, với ta nhé!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...