Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn

Chương 431: Ngươi biết không?

Chương trước Chương sau

Sau khi Sở Nhược Yên rời , Phó Hằng ngẩn lâu.

Mãi đến khi Mộ Dung Duệ bước vào báo rằng Đại cữu phụ tới, nàng mới bừng tỉnh.

“Thế nào? Hoàng hậu nương nương đã đồng ý chưa?” Phó Kị ánh mắt đầy mong đợi nàng.

Phó Hằng lắc đầu, kể lại lời vừa của nàng, phần thất thần hỏi:

“Đại ca, nói xem, thế gian này thật sự thứ tình cảm kiên trinh bất biến ư?”

Nghe nói Hoàng hậu từ chối, Phó Kị liền chau mày, nào còn tâm trí mà dỗ dành nàng.

Trầm mặc giây lát, nắm chặt tay:

“Xem ra chuyện đưa Băng Kh nhập cung kh thành, chỉ đành đường khác thôi…”

Mộ Dung Duệ rụt rè nói:

“Đại cữu phụ, hay là thôi , Hoàng thượng đối với chúng ta tốt, còn sắc phong làm Binh bộ Thượng thư…”

“Trẻ nhỏ hồ đồ!” Phó Kị quát khẽ,

“Phó thị chúng ta vững vàng trăm năm kh suy, kh nhờ một triều một đại, mà là nhờ truyền thừa vững bền trăm họ! Bất luận thiên tử là ai, đều cùng thế gia chúng ta kết thân, mới là gốc rễ của Phó thị!”

Nói đến đây, nghiến răng:

“Đáng tiếc là Hoàng thượng quá cố chấp, khuyên thế nào cũng kh chịu nạp phi… Nếu con đường này kh th, vậy đổi đường khác, Thất đệ đã đến kinh chưa?”

Phó Hằng trong lòng chợt dâng bất an, định ngăn lại, nhưng Mộ Dung Duệ lại thành thật buột miệng:

“Yến, Thất cữu cữu đã hồi kinh báo chức, hôm qua cháu còn gặp.”

Ánh mắt Phó Kị bỗng lóe hàn quang:

“Vậy thì, chỉ thể ra tay từ nhà họ Lý…”

Dưỡng Tâm ện.

Ám vệ trở về, bẩm rõ tình hình trong Chung Thụy cung:

“…Hoàng thượng, đại thể là như vậy, sau khi Phó Kị vào ện cao thủ c giữ, phòng ngừa bất trắc nên của chúng thần liền rút trước.”

Yến Trừng sắc mặt âm trầm:

“Trẫm cảnh cáo bao nhiêu lần , vẫn kh chịu bỏ ý! Nếu đã vậy, lập tức đưa Phó hậu đến cung khác, kh chiếu chỉ kh được quay lại. Còn Phó Băng Kh… Mạnh Dương, ngươi đến Hộ bộ, xem còn nhà nào con trai đến tuổi, trẫm sẽ hạ chỉ ban hôn cho nàng!”

Mạnh Dương giật giật mí mắt:

“Tuân chỉ!”

vừa lĩnh mệnh, Sở Nhược Yên liền bước vào ện:

“Gì thế, lại giao việc cho Thống lĩnh Mạnh à?”

Nàng cười nhẹ như gió xuân, tựa hồ kh hề hay biết Hoàng đế đã phái theo dõi nàng.

Đế vương mặt kh đổi sắc nói:

“Ừ, Mạnh Dương tuổi cũng kh nhỏ, nên chỉ hôn cho .”

Lời này vừa dứt, Mạnh Dương như ngồi trên đống lửa, vội la lên:

“Hoàng thượng! Thần lập tức làm, hôm nay sẽ dâng d sách!” Nói xong liền chạy vút như gió, khiến Sở Nhược Yên kh nhịn được bật cười lắc đầu.

Nàng tới án thư ngồi xuống, nâng chén trà nhấp một ngụm:

“Ngươi biết hôm nay ta đã gặp ai kh?”

Yến Trừng hỏi:

“Ai?”

“Phó hoàng hậu, nàng còn nói với ta…” Tiểu nương tử liền kể lại chuyện ở Chung Thụy cung, Yến Trừng trầm mặc chốc lát, nói:

“Trẫm kh là Cảnh Văn Đế, nàng cũng kh là Đoan Thục Hoàng hậu.”

Cùng một lời, phu thê hai mỗi nói một lần.

Sở Nhược Yên mỉm cười:

“Vậy cũng kh , chỉ là nếu thật ngày , ta vẫn hy vọng ngươi thể minh”

Chữ cuối chưa kịp thốt ra, eo nàng bỗng bị kéo mạnh, đã bị Hoàng đế ôm siết vào lòng.

Yến Trừng cúi đầu, gần như hung hăng mổ một cái lên môi nàng:

“Nói bậy! Vĩnh viễn cũng kh ngày !”

Tiểu nương tử đau nhăn mặt, nhưng vẫn ngẩng đầu mỉm cười :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-431-nguoi-biet-khong.html.]

“Vậy ? Thế ngươi phái theo dõi ta làm gì?”

Yến Trừng giật giật khoé mắt:

“Nàng phát hiện à?”

Sở Nhược Yên đưa tay ểm nhẹ n.g.ự.c :

“Yến Trừng, những lời vừa của ta, nếu ngươi là lần đầu nghe, nhất định đã nổi trận lôi đình, chưa chừng còn nổi giận với Phó hậu ngay tại chỗ, nhưng ngươi lại kh làm gì cả. Rõ ràng tức giận đã phát xong từ trước .”

Đế vương thở dài:

“Là trẫm sai, A Yên, trẫm quá lo cho nàng.”

Tiểu nương tử ngơ ngác:

“Ta gì đáng để lo?”

Yến Trừng nghĩ đến chuyện đứa nhỏ, song kh nói rõ, chỉ đáp:

“Sẽ kh lần sau nữa.”

Sở Nhược Yên lắc đầu:

cũng chẳng , ngươi phái theo chẳng qua là muốn bảo hộ ta, ta hiểu rõ trong lòng.” Nói nhớ đến chuyện Chung Thụy cung, khẽ nhíu mày, “Nhưng Phó hậu mất trí lâu như vậy, vừa mới tỉnh liền đến tìm ta nói những lời này, ta th e là ý của Phó gia.”

“Là Phó Kị.” Yến Trừng cũng kh giấu, “Nàng vừa , liền đến thăm Phó hậu.”

Sở Nhược Yên gật đầu:

“Vậy thì hợp lý… Phó Kị nhiều lần thất bại trong chuyện này, nói kh chừng sẽ chuyển sang cách khác.”

Phu thê liếc mắt nhau, Yến Trừng lớn giọng gọi:

“Ảnh Tử, ngươi một chuyến, đưa Nhị tẩu vào cung, nói là Văn Cảnh nhớ nàng, mời nàng tạm trú trong cung.”

Ảnh Tử lĩnh mệnh, Sở Nhược Yên bổ sung:

“Nghe nói Thất lang họ Phó cũng đã vào kinh, khi đón Nhị tẩu nhớ tránh , chớ để bọn họ gặp mặt.”

Ảnh Tử gật đầu lui .

Trong Dưỡng Tâm ện thoáng chốc yên tĩnh, Hoàng đế bỗng ôm nàng thật chặt:

“A Yên, cảm ơn nàng.”

Tiểu nương tử chớp mắt:

“Cảm ơn gì?”

“Cảm ơn nàng kh quá rộng lượng hiền hậu, kh chủ động sắp xếp nữ nhân khác vào cung cho trẫm, cũng kh vì lời gièm pha mà khuyên trẫm con với khác.”

Giọng nam nhân trầm thấp, như mang vài phần bất an, lại vài phần may mắn.

Sở Nhược Yên khẽ cười, chỉ hỏi một câu:

“Ngươi biết kh?”

Yến Trừng sững , liền th tiểu nương tử khẽ nghiêng đầu dựa vào vai :

“Chuyện ngươi kh muốn làm, ta sẽ kh tự quyết ép buộc ngươi. Tương tự, nếu một ngày ngươi muốn để lại huyết mạch, ta cũng sẽ kh dùng tình xưa nghĩa cũ để gượng ép ngươi. Yến Trừng, ta hy vọng chúng ta thể sống thật với lòng , lời thiên hạ ta kh nghe, ngươi cũng đừng bận tâm, được chăng?”

Từ sau khi đăng cơ đến nay, kh đếm xuể bao nhiêu đã xen vào giữa hai họ.

l chuyện hậu cung, kẻ l chuyện con nối dõi, lại kẻ mượn cớ ngoại thích…

ta thường nói “ba nói thành cọp”, những lời đồn đãi nghe nhiều, ai dám bảo sẽ mãi sáng suốt?

Yến Trừng khẽ đáp một tiếng, ôm nàng càng chặt:

“A Yên, năm xưa chúng ta khởi sự từ Dự Châu, Phó gia quả thực c lớn, nếu chưa nắm được nhược ểm xác thực, mạo ra tay e sẽ khiến triều đình sinh nghi, khiến các c thần lạnh lòng. Nhưng nàng yên tâm, nếu còn dám động thủ, ta sẽ chặt đứt một tay .”

Sở Nhược Yên còn định nói gì, Ảnh Tử đột nhiên quay lại, sắc mặt nghiêm trọng.

làm dấu hiệu chuyện xảy ra, hai đồng thời biến sắc. Kh đợi truy hỏi, Doãn Thuận đã hấp tấp chạy vào, run giọng báo:

“Hoàng thượng, nương nương, Nhị thiếu phu nhân xảy ra chuyện ! Hôm nay nàng được các mệnh phụ trong kinh mời dạo xuân, ai ngờ giữa đường xe ngựa mất khống chế, kh cẩn thận rơi xuống bùn lầy, cùng ngã xuống còn … Thái Châu thái thú, Phó Dật!”

Hai nhau, trong mắt đều là nặng nề.

Nhị tẩu là quả phụ, còn Phó Dật là quan viên chưa cưới vợ, vậy mà cùng rơi xuống bùn…

Lại ngay giữa ban ngày, trước mắt bao , mệnh phụ quý nữ đều mặt.

Chỉ nghĩ thôi cũng biết, đến sáng mai, kinh thành sẽ xuất hiện những lời đồn thế nào.

Phó Kị đáng chết, ra tay nh đến vậy ?

thế nào , đã cứu lên chưa?” Sở Nhược Yên vội hỏi, Doãn Thuận lau mồ hôi lạnh đáp:

“Cứu thì cứu được , nhưng vì bùn đất dính chặt, hai … hai bị cứu lên trong tư thế dựa sát vào nhau…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...