Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn

Chương 73: Đập hết cho ta!

Chương trước Chương sau

Phu nhân nhà họ Tào x vào đầu tiên, Tào Dương theo sát phía sau, vẻ mặt hết sức lúng túng:

“Thưa mẫu thân, đừng nói bừa. Các đệ đệ của nhi tử đều đã thành gia cả …”

“Chẳng còn con đó ? Tránh ra, đừng cản ta làm chính sự!”

Dứt lời, bà ta tiến đến trước mặt Sở Tĩnh , gương mặt hiền hòa:

“Tĩnh nhi yên tâm, nhà họ Tào chúng ta kh giống vài nhà nào đó, một là kh nuôi , hai là kh con riêng. M đứa em của Dương nhi ngoài đứa thứ hai cưới c chúa thì những đứa khác đều chưa từng nạp . Đại ca của nó tuy tuổi hơi lớn, nhưng làm quan cũng lớn, miễn cưỡng còn xứng với con…”

Sở Tĩnh bật cười mà như khóc.

Bên kia, Phu nhân nhà họ Tước tức đến lệch cả miệng:

“Tốt lắm, các quả nhiên tư tình từ trước!”

“Tư tình cái gì mà tư tình? Hai họ đến nay gặp chưa tới hai lần. Nhà họ Tước các đầu óc vấn đề hả? Hay là cần ta giới thiệu vài đại phu đến khám thử?”

Phu nhân họ Tước nghẹn nơi ngực, tức đến nỗi thở kh ra hơi.

Tước Quý bên cạnh liền quát lớn:

“Tào phu nhân, miệng sạch sẽ chút! Còn Tào đại nhân, hôm nay là việc nhà họ Tước chúng ta, các đến đây làm gì?”

Tào Dương nhíu mày.

Hôm nay y vốn tìm Quốc c họ Sở bàn chuyện bổ nhiệm quan viên bộ Hộ, chẳng ngờ gặp lúc nhà họ Sở xảy chuyện, đành quay về trước. Kh ngờ mẫu thân vừa nghe liên quan đến Sở Tĩnh liền nháo nhào đòi theo xem, kết quả thành ra thế này…

Y định khuyên mẫu thân rời , nhưng vừa nghe Tước Quý trách mắng mẫu thân, lập tức phản kích:

“Tiết hầu gia, bản quan tới để chấp hành c vụ. Hầu gia còn nhớ gần đây từng nói với bản quan rằng ở phương Phúc Khang nghi án hái hoa tặc chứ? Hôm nay bản quan đến để báo kết quả ều tra cho .”

Tước Quý ngẩn ra:

“Thế… ều tra ra gì kh?”

“Kh .”

Tào Dương nghiêm mặt nói ra hai chữ, khiến Tước Quý tức đến hộc máu.

hết Tào Dương lại Sở Hoài Sơn, một là quốc c, một là thượng thư, biết hôm nay chắc c kh yên.

“Được! Bổn hầu đồng ý đoạn tuyệt! đâu, l bút mực đến đây…”

“Kh cần phiền phức thế,” Tào phu nhân móc từ tay áo ra một tờ văn thư như biến ảo, “Ta đã giúp viết sẵn , ểm chỉ là xong!”

Tào Dương trợn mắt:

“Mẫu thân, đây là…”

“Con làm gì mà giật vậy? Con tr coi bộ Hộ, trên bàn đầy m tờ mẫu thế này, ta th hữu dụng liền bảo vài tờ.”

Nói xong liền đưa sang trước mặt Tước Quý. còn chưa kịp định thần thì đã bị ép ểm chỉ vào đó.

Tào phu nhân cười rạng rỡ:

“Tốt tốt tốt! Đại ca, ngày mai… kh, hôm nay ngươi đem văn thư này nộp cho bộ Hộ, lưu trữ làm án!”

Tào Dương nhỏ giọng:

“Mẫu thân, văn thư thì nhi tử đưa được, nhưng hôn sự này…”

“D dài cái gì! Lo làm chính sự trước đã!”

Tào Dương đành vâng lời.

Chuỗi hành động nh như sét đánh khiến kh chỉ nhà họ Tước mà tất cả mọi tại đó đều sửng sốt.

Hai nhà Tiết – Sở, vậy mà đoạn tuyệt thật ?

Sở Nhược Yên mỉm cười, bước lên thi lễ với Tào phu nhân:

“Đa tạ lão phu nhân ra tay nghĩa hiệp.”

Sau đó nàng lại quay sang phúc thân với Sở Tĩnh :

“Chúc mừng cô mẫu, được về lại thân phận tự do.”

Sở Tĩnh ngẩn đứng tại chỗ hồi lâu.

Hôm nay, kh, tất cả những gì xảy ra những ngày qua, như một cơn đại mộng, đến lúc tỉnh dậy, cũng là lúc nên kết thúc .

Nàng thở dài một hơi:

“Tước Quý, hôm nay là ngươi lỗi với ta, kh ta phụ ngươi. Bạch Th, nếu con đã nhận ta là mẹ, tuy vì chuyện hôm nay mà kh thể lâu dài, nhưng nếu con nguyện ý, ngày sau ta nhất định tận lực giúp đỡ.”

Nhị phòng nhà họ Tước lập tức đẩy đứa bé lên.

Bọn họ nào quan tâm đại phòng nghĩ gì, sau lưng Sở Tĩnh cả nhà họ Sở lẫn nhà họ Tào, như vậy mà kh nhận thì đúng là kẻ ngốc!

Tước Bạch Th cung kính quỳ xuống:

“Đa tạ mẫu thân!”

Sở Tĩnh lại quay sang Tước Linh, còn chưa kịp mở miệng thì Tước Linh đã đau khổ cười:

“Mẫu thân, chuyện đến nước này, nếu con kh theo , thì còn đường sống gì nữa?”

Sở Tĩnh gật đầu, đưa mắt phủ đệ đã khổ tâm vun đắp mười m năm, hạ quyết tâm:

trưởng, chúng ta thôi. Châu nhi, ngươi dẫn vài đến dọn đồ của ta…”

Lời vừa dứt, Phu nhân họ Tước liền hét lớn:

thể , đồ thì để lại!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-73-dap-het-cho-ta.html.]

Những năm qua, phần lớn tiền bạc trong phủ đều bị Tước Quý dùng để lo lót con đường làm quan, còn Tước Quý phi thường xuyên hồi phủ thăm mẹ, chi phí khổng lồ, thường xuyên dựa vào của hồi môn của Sở Tĩnh mà bù đắp.

Sở Tĩnh nghe vậy chỉ nói:

“Yên tâm, ta chỉ l phần của ta.”

“Kh được! Đã đoạn tuyệt , nào chuyện phụ nhân đoạn tuyệt còn mang đồ của nhà chồng ? Tào đại nhân, nước Đại Hạ ta chưa từng tiền lệ này đúng kh?”

“Chuyện này…” Tào Dương khó xử. Những vụ trước đều do một bên bị kết tội nên đoạn tuyệt, tình huống như hôm nay đúng là chưa từng .

Sở Tĩnh chau mày.

Nàng biết Phu nhân họ Tước đang tính gì.

Nhưng nói gì thì của hồi môn vốn là của nàng, những năm qua còn quản lý nhà họ Tước , tích góp kh ít tài sản, lại để họ chiếm đoạt?

“Phu nhân họ Tước , thực sự kh nhường dù chỉ một xu?”

Phu nhân họ Tước ngẩng đầu:

“Đừng nói một xu, một đồng ngươi cũng đừng hòng mang !”

Rõ ràng là muốn giở trò vô lại.

Sở Tĩnh nói:

“Tào đại nhân, nay thân còn chưa ra khỏi cửa phủ này, vậy thư đoạn tuyệt vẫn chưa hiệu lực đúng kh?”

Tào Dương chần chừ gật đầu, Tước Quý cười lạnh:

“Hừ, giờ ngươi hối hận, muộn !”

Sở Tĩnh chẳng thèm l một cái, quay sang Sở Hoài Sơn:

trưởng, cho mượn vài .”

Sở Hoài Sơn gật đầu:

“Chu Trung, dẫn nghe lời đại cô gia.”

Vài lập tức đứng ra. Sở Tĩnh chỉ tay:

“M gian phòng này, đập hết cho ta!”

Chu Trung lớn tiếng “Dạ!”, dẫn x vào, lập tức bên trong vang lên tiếng đổ vỡ “choang choang bành bạch”.

Tước Quý ngẩn ra một giây, hét lớn:

“Dừng tay! Các ngươi là tự tiện phá hoại c sản!”

Sở Tĩnh ềm nhiên đáp:

“Ta còn chưa rời khỏi phủ này, vẫn là nhà họ Tước , nay đập đồ trong nhà , gọi là phá hoại?”

Nói xong, nàng lại chỉ thêm vài gian nữa – đều là những nơi nàng dày c trang hoàng suốt bao năm.

Trong đó cả phòng của Phu nhân họ Tước .

Bà lão run rẩy chạy vào:

“Đừng đập! Đừng đập mà!”

“A! Đó là Quan Âm bạch ngọc thời Hán…”

“Bình sứ men trắng hai quai hình rồng mà ta yêu thích nhất…”

Tiếng gào thét đau lòng vang ra từ bên trong, Tước Quý trợn trừng mắt định lao tới, Tào Dương bước tới c trước mặt Sở Tĩnh :

“Tiết hầu gia, xin tự trọng.”

Tước Quý hai họ, m.á.u nóng trào lên đầu.

Nhưng chưa kịp nói gì, một cơn đau xé rách từ m.ô.n.g truyền đến.

“Hầu gia! Máu… m.á.u kìa!”

cúi đầu , th hai ống quần loang m.á.u đỏ tươi, lập tức rên lên một tiếng ngất xỉu.

Phủ Tiết rối như c hẹ, còn Phu nhân họ Tào thì cười đến kh khép được miệng.

! Chính là nên như thế!

Cuối cùng, hai nhà Sở – Tào rời ngẩng cao đầu, đám thân thích nhà họ Tước cũng lần lượt kiếm cớ rút lui.

Ra khỏi phủ Tiết hầu, Sở Nhược Yên âm thầm tìm đến Tào Dương:

“Tào đại nhân, lúc nãy Trương Cát từng nói binh khí nhà Họ Yến dường như liên quan đến Tước Quý…”

Nàng kể lại tình hình trong tiệc một cách tỉ mỉ, Tào Dương nghiêm mặt:

“Nếu đúng là vậy, thì hãm hại Đại tướng quân kh chỉ Bình Tĩnh hầu! Đại tiểu thư… khụ, cô yên tâm, bản quan nhất định sẽ đích thân ều tra.”

“Đa tạ đại nhân, còn nữa… chuyện của cô mẫu ta…”

Nàng còn chưa nói xong, Tào Dương đã biến sắc, vứt lại một câu:

“Bộ Hộ việc!”

vội vàng chạy về phía bên trái.

“Đại nhân! Bộ Hộ ở phía bên mà!”

Tào Dương mặt kh đổi sắc xoay chuyển hướng.

Tào phu nhân ra th cảnh đó, mắng một câu “Đồ kh tiền đồ!”, nắm tay Sở Tĩnh dặn dò:

“Tĩnh nhi, cháu và Nhược Yên đều cẩn thận. Nhà họ Tước còn quý phi Tiết kia, đó kh loại dễ đối phó đâu!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...