Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 88: Ngươi dám đánh cược với ta không
Sở Nhược Yên đã hiểu ra.
Trước khi đến tìm nàng, Yến Thư đã đến phủ Nam Bình Bá, tám phần là mang hôn sự ra để uy hiếp, e rằng là chủ ý của lão phu nhân nhà họ Tạ.
Nhưng chuyện này cũng chứng tỏ một ều...
“Lưu phu nhân, những mà ngươi thể nhờ vả, e là đã tìm đến hết kh?”
Yến Thư lộ vẻ kinh ngạc.
nàng ta lại biết?
Hôm qua sau khi Lưu lang bị bắt, nàng mang bạc khắp nơi tìm cầu cạnh, cuối cùng chỉ nhà họ Tạ chịu tiếp nàng.
Vị cô tổ mẫu kia nói, chuyện Bình Tĩnh Hầu bị Yến Trừng c.h.é.m đầu trong đại ện, ai trong kinh thành chẳng hay. Ngay cả cháu trai bên ngoại của Thái hậu mà cũng dám giết, còn ai dám đắc tội với nữa?
Cuối cùng vẫn là lão nhân bày kế, bảo nàng thử xuống tay với đại cô nương nhà họ Sở, dù nàng ta từng ân với Yến Trừng…
Sở Nhược Yên ánh mắt nàng, liền biết đoán trúng, khóe môi khẽ nhếch lên: “Nếu đã như vậy, thì ta chính là hy vọng cuối cùng của các ngươi . Lưu phu nhân, ta thể mạo hiểm, cùng lắm cũng chỉ mất một mối hôn sự, nhưng ngươi thì ?”
“Xương cốt của Xương Lộc Bá bị tráo đổi, quân lương bị tham ô, bất luận là tội nào cũng đều là trọng tội tru di cửu tộc. Ngươi, dám đánh cược với ta kh?”
Yến Thư toàn thân run rẩy, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
Nàng ta vội vàng quỳ xuống: “Là ta sai , ta kh nên uy h.i.ế.p cô! Sở đại cô nương, cầu xin cô rộng lượng, giúp ta lần này với!”
Bộp bộp bộp!
Chẳng m chốc trán nàng ta đã rướm máu.
Sở Nhược Yên lạnh nhạt như kh: “Ngọc Lộ, Chu ma ma, tiễn khách.”
Hai lập tức tiến vào, kéo nàng ta dậy.
Yến Thư vùng vẫy hét lên: “Sở đại cô nương! Sở đại cô nương! Ta là thứ tư của , Lưu lang là tỷ phu của ! Chẳng lẽ ngươi muốn để gánh tội g.i.ế.c hại tỷ phu ? Ngươi kh thể như thế được!”
Chu ma ma nghe mà kh nhịn được, lạnh lùng nói: “Trương Lộc Bá phu nhân nói gì vậy, thiên tử phạm tội cũng như thứ dân. Trương Lộc Bá tráo đổi binh khí, tội đáng muôn chết, đời biết chuyện chỉ khen Hầu gia một câu ‘vì đại nghĩa diệt thân’, lại trách tội được? Phu nhân chắc là hồ đồ . Tiểu thư chúng ta đang mệt, kh thể nghe những lời ên rồ như vậy, mời phu nhân mau rời .”
Dứt lời, liền cùng Ngọc Lộ một trái một , trực tiếp kéo nàng ta ra ngoài.
Sở Nhược Yên xoa xoa huyệt thái dương, Sở Tĩnh từ phía sau bước ra.
“Cô mẫu…”
Nàng định đứng lên, nhưng Sở Tĩnh ấn nàng ngồi lại: “Kh cần nói nữa, chuyện này cô mẫu tán thành với cháu. Nếu nhà họ Tạ thật sự dùng chuyện này để uy hiếp, vậy thì mối hôn sự này kh thành cũng được!”
Sở Nhược Yên khẽ gật đầu. Sở Tĩnh th sắc mặt nàng kh tốt, bèn hỏi: “ thế, vẫn còn phiền lòng vì chuyện này à?”
Sở Nhược Yên thở dài: “Ta chỉ đang nghĩ, những trong nhà họ Yến, ai cũng như vậy? Yến lão phu nhân chỉ vì m lời đoán mệnh đã căm ghét ruột thịt, Yến Thư thì càng quá quắt, vì một nam nhân mà bỏ cả cha mẹ đệ. Yến Trừng lớn lên trong một gia đình như vậy, kh biết đã sống ra …”
Sở Tĩnh vỗ vỗ vai nàng: “An Ninh Hầu thực là đáng tiếc. Nếu đôi chân kh què, cho dù kh ra chiến trường, theo con đường văn thần cũng còn hy vọng, tiếc thay…”
Sở Nhược Yên chợt động tâm.
Trong giấc mộng, hình như thật sự từ bỏ võ nghiệp mà theo đường làm quan, chỉ trong ba năm đã leo lên chức Thủ phụ.
Chỉ là trong mộng luôn nhẫn nhịn, đâu giống lần này lại dám ép vua ngay trong đại ện, liệu hoàng đế vì vậy mà…
Ý nghĩ còn chưa dứt, Ngọc Lộ bỗng hớn hở chạy vào: “Tiểu thư! Lão thần y của Bách Hiểu Các đến xem bệnh cho !”
Trong Bồ Đề Viện.
Lão thần y bắt mạch cho nàng xong, liền than một tiếng.
Mọi đều căng thẳng, chỉ nghe lão lẩm bẩm: “Khỏi nh thế này, chẳng thú vị gì cả…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-88-nguoi-dam-d-cuoc-voi-ta-khong.html.]
Mọi thở phào nhẹ nhõm, Chu ma ma vội hỏi: “Ý của lão thần y là, tiểu thư nhà chúng đã khỏi hẳn ? Ngay cả bệnh cũ cũng kh nữa?”
Lão trừng mắt: “Bà th ta giống thần tiên chắc?”
Chu ma ma ngẩn lắc đầu, lão hừ một tiếng: “Thế là đúng . Tiểu nha đầu này bệnh nặng nhập cốt, kh c.h.ế.t đã là nhờ vào thuốc của tên Tiểu Ôn kia. Tuy nói lão già ta cao minh hơn một chút, nhưng chưa đến nỗi nửa tháng đã cứu được khỏi tay Diêm Vương.”
Sở Nhược Yên thầm l làm lạ.
Vị Ôn thần y kia trong miệng Chương viện phán đã là d y bậc nhất, vậy mà lão thần y này lại gọi một tiếng “tiểu Ôn”, kh biết lai lịch gì.
Còn cả c tử Lăng kia, thoạt cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, kh biết từ đâu mời được nhân tài như thế?
“Thôi được , đây là ‘An Tức Hoạt Lạc Hoàn’ do lão già ta luyện, hiệu quả cũng tương đương thuốc của tên Tiểu Ôn kia, chỉ là bớt chút độc tính, thêm vài vị bổ dược, ngươi uống một tháng trước hãy xem hiệu quả.”
Lão nói xong, lại th vết thương trên tay nàng: “ tiểu nha đầu ngươi cứ gây chuyện mãi thế? Thôi thôi, để tránh thằng nhóc Lăng kia lại càm ràm, ‘Ngọc Nhan Cao’ này cũng cầm l mà bôi.”
Lão tiện tay ném ra một bình sứ, Chu ma ma vội vàng tiếp l, hai tay còn run: “Đây, đây thật sự là Ngọc Nhan Cao ?!”
biết rằng đây là vật yêu thích nhất của các quý nhân trong kinh thành, kh chỉ làm đẹp da mặt, mà còn thể trị sẹo, trị thâm. Một hộp nhỏ bằng ngón tay cái đã thể bán đến trăm lượng vàng!
Còn trong bình sứ này, ít nhất cũng trị giá vạn lượng vàng!
Lão nghe vậy liền bực: “Kh Ngọc Nhan Cao thì là gì? Luyện cái này đâu gì khó, phòng thuốc của ta còn đầy kia kìa, ngươi kh tin ta, ngày mai ta kéo cả xe đến cho ngươi xem?”
Chu ma ma lập tức im bặt.
Sở Nhược Yên giơ tay day nhẹ l mày, kh ngờ Ngọc Nhan Cao lại do lão luyện ra.
Nhưng nghĩ lại cũng hợp lý, thuốc c hiệu như vậy mà bán được giá trên trời, tất nhiên kh thể tách khỏi bàn tay của Bách Hiểu Các.
“Đa tạ lão thần y ban thuốc, nhưng một xe thì kh cần đâu. Ngọc Lộ, l tiền khám.”
Nàng còn chưa nói hết, lão đã khoát tay: “Kh cần, kh cần, vàng bạc nặng lắm, lão già ta kh mang nổi. Nếu thực sự muốn cảm tạ ta…”
Lão đảo mắt, hạ thấp giọng: “Lần sau bị thương nặng thêm chút, tốt nhất là sắp c.h.ế.t , ta bảo đảm trị khỏi kh l một xu!”
Lão vừa nói, hai mắt vừa sáng rực, Sở Nhược Yên hiếm khi nghẹn lời, mãi mới tiễn được cụ .
Lúc này Ngọc Lộ mở bình sứ ra ngửi thử: “Tiểu thư! Đúng là Ngọc Nhan Cao! Hôm trước phu nhân nhờ mua một hộp nhỏ, nô tỳ đứng bên ngửi th, đúng là mùi này!”
Chu ma ma đến ngẩn : “Trời ơi, đây đâu thần y, rõ ràng là thần tài mà…”
Chỉ cần đem bán lại, ít nhất vài năm khỏi lo chuyện bạc!
Sở Nhược Yên lại nói: “Trước tiên hãy cất thuốc cẩn thận, sau đó chia ra một ít, mang sang cho Tam cô nương. Lần này nàng cũng bị thương ở chùa Hộ Quốc, để nàng dùng một chút.”
Ngọc Lộ hơi do dự, Chu ma ma thì ẩn ý: “Tiểu thư, với phu nhân tuy đã hòa hoãn, nhưng đừng quên chuyện khi xưa…”
Bà đang nhắc nàng đừng quên vết thương cũ, nhưng Sở Nhược Yên dụng ý riêng, mà việc này là Sở Nhược Lan mới được.
“Cứ làm theo lời ta, ta tự chừng mực.”
Thuốc vừa mang sang, Sở Nhược Lan đã mừng rỡ: “Nương, con đã nói mà, chỉ cần chúng ta kh đối đầu với tỷ , tự nhiên sẽ chỗ tốt!”
Tiểu Giang thị Ngọc Nhan Cao, nghi hoặc hỏi: “Tiểu thư các ngươi thật kh dùng bạc trong sổ sách để mua ?”
Một hộp đáng giá trăm lượng vàng, tức là một vạn lạng bạc.
Sở Nhược Lan tuy bị thương ngoài da, nhưng cũng kh đến mức dùng thứ tốt như thế!
Ngọc Lộ mặt căng cứng lắc đầu, sợ cười thành tiếng.
Tiểu Giang thị th vậy cũng kh nói gì thêm, chỉ dặn Sở Nhược Lan dùng tiết kiệm, đề phòng sau này còn cần đến.
Nào ngờ trước chân vừa khỏi, sau chân Sở Nhược Lan đã gọi nha hoàn: “Mau, mang Ngọc Nhan Cao này đến cho Cô tỷ tỷ, ta nghe nói tỷ từng dùng hai hộp nhỏ, hiệu quả tốt, tiếc là kh còn nữa…”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.