CÁ MẶN NHÀ HỌ QUÝ
Chương 1
Cả nhà đều cho rằng ông nội, cả đời luôn hiếu thắng, chắc chắn sẽ chỉ để di chúc cho thừa kế chăm chỉ, cầu tiến nhất.
Vì , để thể hiện lòng hiếu thảo, chị cả và hai tự tay gạch tên ngay mặt công chứng viên.
“Tài sản nhà họ Quý cứ lấy .”
“Chúng chủ động rút lui, để cả nhà rõ, nhà dựa bản lĩnh, chứ dựa việc chờ khác chết.”
Đừng bỏ lỡ: Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối!, truyện cực cập nhật chương mới.
Cả nhà vỗ tay.
Chỉ lên tiếng, cúi đầu tiếp tục lướt giỏ hàng.
Họ , ba mươi năm ông nội lập một bản di chúc công chứng:
chủ động rút lui sẽ vĩnh viễn từ bỏ quyền thừa kế. ứng cử duy nhất còn cuối cùng sẽ một thừa hưởng bộ di sản.
……
Chị cả Quý Thanh Thu mặt công chứng viên, cằm nâng lên, ánh mắt lạnh lùng.
“Quý Tuế.”
Chị đột nhiên gọi .
“Em định gì ?”
bản dự thảo di chúc bàn.
đó vốn tên ba .
Trưởng nữ Quý Thanh Thu.
Con trai thứ Quý Viễn Chu.
Con gái út Quý Tuế.
Hiện tại hai cái tên phía đều bút ký màu đen gạch bỏ.
Chỉ còn một .
nghĩ một lúc :
“Bút dùng thật.”
Phòng khách yên lặng một giây.
hai Quý Viễn Chu cau mày:
“Quý Tuế, em giả ngu như thú vị lắm ?”
“ giả.”
cúi đầu tiếp tục bấm giỏ hàng.
“Thật sự trơn, hiệu gì ?”
Mặt lập tức sa sầm.
“Tuế Tuế!”
Bà đè thấp giọng, như thể sợ họ hàng thấy bà sinh một thứ như .
“Chị gái và trai con đều chủ động rút lui , con chút thái độ nào ?”
bà.
“Con tỏ thái độ gì?”
“Ít nhất con cũng nên rõ lập trường.” , “Ông nội con còn đang cấp cứu trong bệnh viện, ba đứa các con ở đây tranh di sản, thể thống gì?”
sửa lời bà.
“Con tranh.”
“Em tranh?” Chị cả lạnh, “Đương nhiên em tranh. Từ nhỏ em như , cái gì cũng làm, cuối cùng chờ khác trải đường sẵn cho em.”
hai nối lời:
“Hồi học, em áp lực lớn, thi đậu một trường đại học bình thường, cả nhà ai dám em. khi nghiệp, em tìm việc quá cạnh tranh, ở nhà suốt hai năm. Bây giờ ông nội nguy kịch, em còn chờ bánh từ trời rơi xuống.”
Bác gái lập tức thở dài.
“Tuế Tuế , bác cháu, làm thể quá tham lam.”
khóa màn hình điện thoại, đặt lên đầu gối.
“Cháu tham cái gì?”
Chú út chỉ văn kiện bàn.
“Chị và cháu đều rút lui , cháu còn hiểu ? Bọn nó cho cháu , đồ nhà họ Quý cứ lấy .”
gật đầu.
“ .”
Sắc mặt càng khó coi.
“ ý gì?”
nghiêm túc trả lời:
“Ý con đều rút lui .”
Phòng khách yên lặng.
Chị cả chằm chằm , đáy mắt càng lạnh hơn.
“Quý Tuế, em sẽ thật sự cho rằng chỉ còn mỗi tên em, đồ ông nội sẽ thuộc hết về em đấy chứ?”
Đời , làm việc cuốn đến ba mươi tuổi, chết chuyến bay đêm vì công tác.
Ánh mắt cuối cùng khi chết màn hình máy tính với bản thuyết trình còn sửa xong.
khi chết, phán quan địa phủ hỏi chọn kịch bản nào.
lật lâu, cuối cùng thấy ở trang cuối cùng một quyển:
“Cô con gái út mất mặt nhất nhà.”
Phần giới thiệu bìa thảm.
Chị cả xuất sắc, hai thể diện, cha thiên vị, họ hàng ghét bỏ.
Cô tranh giành, uất ức nửa đời.
đang chuẩn lật qua thì thấy hàng chữ nhỏ ở bìa :
tranh giành, thu trọn cục.
chọn ngay tại chỗ.
Hai mươi ba năm đầu thai đến nay, vẫn luôn quán triệt .
tranh.
giành.
giải thích.
Cũng làm tăng ca.
vẫn đang mắng .
“Chị con quản lý cấp cao công ty nước ngoài, lương năm năm trăm nghìn tệ. con công chức, công việc định, con cũng cầu tiến. Còn con thì ?”
“Suốt ngày ở nhà xem phim gọi đồ ăn, con tư cách gì nhận di sản ông nội con?”
mở khóa điện thoại nữa.
Đơn hàng giảm giá vẫn còn thiếu ba mươi sáu tệ.
thêm một túi khoai tây chiên vị dưa leo giỏ hàng.
đó :
“ bảo ông nội sửa di chúc .”
Sắc mặt chị cả đổi.
hai lạnh:
“Ông nội bây giờ còn đang trong ICU, em loại lời , sợ báo ứng ?”
.
“ dựa bản lĩnh ?”
nghẹn họng.
Lúc , công chứng viên khẽ ho một tiếng.
“ Quý, cô Quý, về giấy xác nhận rút khỏi danh sách ứng cử thừa kế, hai vị xác định tự nguyện ký tên chứ?”
Chị cả gần như hề do dự.
“Xác định.”
hai cũng :
“Xác định.”
Công chứng viên hỏi thêm một :
“ khi ký tên, ý chí liên quan sẽ ghi nhận và lưu trữ.”
Chị cả mất kiên nhẫn cau mày.
“Chúng hiểu.”
hai cũng :
“ cần nhấn mạnh lặp .”
cúi đầu giỏ hàng.
đủ điều kiện giảm giá.
bấm gửi đơn hàng.
Khoảnh khắc thanh toán thành công, thấy tiếng đầu bút sột soạt giấy.
Hai tiếng.
Chị cả ký xong.
hai ký xong.
Trong phòng khách thứ ba vang lên tiếng vỗ tay.
Ánh mắt giống như đang một cục bùn nhão thể trát lên tường.
“Quý Tuế, con thật sự chút lòng hổ nào ?”
nhét điện thoại túi.
“ .”
sững .
:
“Mệt quá, bỏ từ lâu .”
Ông nội tỉnh rạng sáng ngày hôm .
Bác sĩ tình hình tạm thời định, thể chịu kích thích.
Cả nhà lập tức chen bệnh viện.
đến muộn nhất.
Vì ngủ quên.
Khi đến cửa phòng bệnh, bên trong đầy .
Chị cả bên giường, nắm tay ông nội, giọng nhẹ.
“Ông nội, ông yên tâm, bên công ty cháu sẽ trông nom. Mấy căn nhà ở Bắc Kinh, cháu cũng sẽ sắp xếp quản lý. Bây giờ việc quan trọng nhất ông dưỡng bệnh.”
hai bên , giọng điệu trầm .
“Ông nội, tuy cháu làm trong cơ quan nhà nước, quy trình cần hiểu cháu cũng hiểu. Chuyện trong nhà ông cần lo.”
thấy , mặt lập tức sầm xuống.
“Con còn đường đến ?”
ngáp một cái.
“Bệnh viện cho mang bữa sáng , con ăn xong ở cổng mới lên.”
Bác gái trợn trắng mắt.
“Ông cụ bệnh thành như , nó vẫn còn tâm trạng ăn sáng.”
Ông nội giường bệnh, mắt hé mở.
Ông lớn tuổi, sắc mặt xám trắng, ánh mắt vẫn tỉnh táo.
Ông thấy , ngón tay khẽ động.
“Tuế Tuế.”
Phòng bệnh yên lặng.
qua.
“Ông nội.”
Ông nội :
“Ăn gì?”
:
“Bánh rán, thêm hai quả trứng.”
Khóe miệng ông nội khẽ động.
Giống như .
“ đấy.”
Sắc mặt càng khó coi.
Chị cả dịu giọng :
“Ông nội, hôm qua chúng cháu làm theo ý ông, chỉnh lý danh sách ứng cử. Cháu và Viễn Chu đều rút lui .”
Ông nội chậm rãi đầu chị .
“Rút lui?”
Chị cả gật đầu.
“. Chúng cháu để Tuế Tuế cảm thấy đồ trong nhà thể dựa việc chờ đợi mà . Cũng để em hiểu, con dựa chính .”
Ông nội gì.
hai tiếp:
“Ông nội, chúng cháu bất hiếu. Chúng cháu chỉ cảm thấy thừa kế chia kẹo, xem năng lực.”
Bác gái lập tức phụ họa:
“ đấy bố, Thanh Thu và Viễn Chu đều những đứa tiền đồ. Còn Tuế Tuế nó… nó còn nhỏ, hiểu chuyện.”
hai mươi ba tuổi.
nhỏ.
Phát triển , phương diện nào cũng .
lười sửa.
Ông nội nhắm mắt .
“Văn kiện ?”
Chị cả lập tức đưa văn kiện qua.
“Ở đây ạ. Công chứng viên cũng ở đây, thủ tục đều hợp lệ.”
Ông nội nhận, chỉ về phía .
“Tuế Tuế, cháu nghĩ thế nào?”
Tất cả ánh mắt lập tức đổ lên .
dùng ánh mắt cảnh cáo .
Ý đại khái : con dám bậy thử xem.
nghĩ một lúc.
“Cháu về ngủ bù.”
Phòng bệnh chết lặng.
Chú út hít một .
“Quý Tuế!”
tức đến mức giọng run lên:
“Ông nội hỏi con chuyện chính!”
:
“Con chính chuyện chính.”
ông nội .
rõ ràng, ngay cả lồng ngực cũng khẽ rung lên.
Y tá lập tức đến nhắc:
“Bệnh nhân dao động cảm xúc.”
Biểu cảm mặt chị cả cứng đờ.
Ông nội chậm lâu mới thấp giọng :
“, về ngủ .”
gật đầu.
Xem thêm: Sau Ly Hôn, Tôi Được Đại Lão Cưng Chiều Tận Trời (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Xoay định .
đến cửa, ông nội gọi .
“Tuế Tuế, chìa khóa nhà cũ còn ở chỗ cháu ?”
:
“Còn.”
“Đừng làm mất.”
“.”
khỏi phòng bệnh.
lưng truyền đến giọng đè thấp chị cả.
“Ông nội tỉnh , ý thức lẽ vẫn định.”
hai :
“Bác sĩ cũng thể kích thích ông, chuyện di chúc tạm thời để .”
bấm thang máy.
Điện thoại rung lên một cái.
tin nhắn ông nội gửi tới.
Ông lớn tuổi , gõ chữ chậm, dấu câu cũng dùng nhiều.
“Ngăn kéo thứ ba trong thư phòng nhà cũ túi tài liệu màu đỏ cất kỹ.”
chằm chằm dòng chữ đó vài giây, chủ yếu để ngắt câu.
đó trả lời một chữ.
“.”
Nhà cũ lâu ở.
khi ông nội bệnh, nhà đều chê nơi cũ.
Chị cả mua căn hộ lớn sông, hai đơn vị phân ký túc xá, cha ở căn nhà mới trong trung tâm thành phố.
Chỉ thỉnh thoảng trở về.
Vì nhà cũ yên tĩnh, đồ ăn giao ngoài cũng thể giao đến tận cửa.
dùng chìa khóa mở cửa, trong nhà thoang thoảng mùi gỗ và sách cũ.
Thư phòng ở tầng hai.
Ngăn kéo thứ ba khóa.
Chìa khóa dán đáy bàn bằng một đoạn băng keo trong suốt.
Đây cũng thói quen ông nội.
Ông luôn , thứ thật sự quan trọng sợ giấu sâu, chỉ sợ ai kiên nhẫn tìm.
bóc băng keo , mở ngăn kéo.
Túi tài liệu màu đỏ bên trong.
Bên ngoài túi một dòng chữ:
Quý Tuế tự mở.
mở .
Bên trong mấy bản văn kiện.
cùng một bản di chúc công chứng từ ba mươi năm .
lập di chúc: Quý Kiến Sơn.
Nội dung dài.
từng dòng.
Trọng điểm chỉ ba điều.
Thứ nhất, bộ bất động sản, cổ phần, tài sản tiền mặt tên Quý Kiến Sơn về nguyên tắc sẽ do ba cháu làm ứng cử viên thừa kế.
Thứ hai, bất kỳ ứng cử viên thừa kế nào, nếu khi Quý Kiến Sơn còn sống hoặc trong thời gian bệnh nguy kịch, dùng hình thức văn bản chủ động tuyên bố từ bỏ tư cách ứng cử thừa kế, thì xem như vĩnh viễn từ bỏ, rút .
Thứ ba, duy nhất cuối cùng từ bỏ sẽ thừa kế bộ tài sản.
xem xong, phản ứng gì đặc biệt.
Vì từ lâu .
Dòng chữ nhỏ ở bìa kịch bản địa phủ đời thể lừa .
điều ngờ , trong túi tài liệu còn một thẻ ngân hàng.
Mặt dán giấy ghi chú.
“Mật khẩu sinh nhật cháu, đừng với cháu.”
cất thẻ ngân hàng túi.
đó chụp bản di chúc.
chụp xong, ngoài cửa truyền đến tiếng mở khóa.
Tim giật thót, ngẩng đầu lên.
Chị cả đẩy cửa bước .
lưng chị hai.
Hai thấy ở thư phòng, sắc mặt đồng thời đổi.
“ em ở đây?” hai hỏi.
lập tức bình tĩnh , :
“Về nhà.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.