Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư
Chương 148
Chu Thế Sơn Rõ Ràng Cũng Nhận Điều , Mặt Lập Tức Đen .
bất động thanh sắc lùi một bước: “Chỉ đùa một chút thôi mà, đừng nghiêm túc như , đến đây, giữ chỗ cho hai ở bàn tiệc chính .”
Còn đặc biệt để bọn họ bàn tiệc chính?
Đây quyết tâm để cô hôm nay trở thành tâm điểm bàn tán đây mà.
Chỉ , đến lúc đó tự vác đá đập chân .
Khương Vân Thư cong môi:
“ thì thật sự cảm ơn Chu cho chúng bàn tiệc chính , xem trong nhà ai đến, coi chúng như nhà gái nhỉ.”
Mặt Chu Thế Sơn xanh mét, cái cô Khương Vân Thư , rốt cuộc từ khi nào mà miệng lưỡi trở nên độc địa như ?!
, nhịn, hôm nay chuẩn sẵn kịch cho cô, đến lúc đó xem cô còn nổi nữa !
Chu Thế Sơn nhếch khóe miệng, dám chuyện với Khương Vân Thư nữa, trực tiếp dẫn bọn họ đến bàn tiệc chính.
Hai đến gần, bầu khí bàn tiệc chính lập tức đổi.
Kim Mộng Dao mang vẻ mặt mấy thiện cảm đ.á.n.h giá Khương Vân Thư, hừ một tiếng. Thần sắc Lâm Thanh Liên thì chút ngượng ngùng, còn ác ý Chu thì hề che giấu, trừng mắt Khương Vân Thư.
cả bàn tiệc, ung dung tự tại bình thản nhất Khương Vân Thư. Cô thong thả xuống: “Hả? Món thịt kho lửa quá nhỉ, khô quá.”
Bạn thể thích: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Kim Mộng Dao lập tức lên tiếng: “Cô thì cái gì? Đây đầu bếp mà Thế Sơn đặc biệt mời từ Kim Phưởng Hiên - nhà hàng cao cấp nổi tiếng nhất thành phố về làm đấy, cái loại gái quê như cô, e ngay cả bước cũng từng bước !”
Đũa Khương Vân Thư khựng , cong cong môi, gì.
Kim Mộng Dao còn tưởng cô kích thích, lập tức tiếp tục cố gắng, lạnh lùng mỉa mai: “Khương Vân Thư, , đây cô còn chướng mắt Thế Sơn nhà ?”
Cô cố ý lắc lắc chiếc vòng vàng tay: “ thật sự cảm ơn cô đấy, nhường Thế Sơn cho , cô xem bây giờ đối xử với bao?”
Khương Vân Thư gật đầu, cảm thấy lý: “Cô Kim, cô , may mà vứt rác kịp thời, để cô nhặt .”
“Hừ!” Sắc mặt Kim Mộng Dao khó coi hơn một chút, cô cũng chỉ vì chút công phu mồm mép mà chọc giận, chỉ nhếch khóe miệng.
“Tùy cô thế nào, tóm , Thế Sơn làm ăn phát tài , một đỏ mắt ghen tị cũng kịp nữa .”
Giống như để chứng minh điều gì đó, Chu Thế Sơn bất giác ưỡn n.g.ự.c lên, trong lòng cuộn trào sự khoái trá.
Cho Khương Vân Thư lúc chịu kết hôn với !
hiện tại cô trèo cao nổi !
Nghĩ đến biểu cảm hối hận mà Khương Vân Thư thể lộ , khóe miệng Chu Thế Sơn khống chế mà nhếch lên một độ cong đắc ý.
Ai ngờ, nhận ánh mắt Chu Thế Sơn, Khương Vân Thư chậm rãi đặt đũa xuống.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-148.html.]
“ ? Ông chủ Chu làm công việc kinh doanh gì mà kiếm nhiều tiền như ?”
Ánh mắt Chu Thế Sơn lóe lên một cái, cố ý hắng giọng:
“Kinh doanh quần áo, ngoại thương các loại, bây giờ cải cách mở cửa, lợi nhuận mảng lớn, cũng kiếm vài vạn đồng thôi...”
liếc xéo qua một cái, khinh miệt hất cằm lên:
“ với cô những thứ làm gì chứ? Dù cô cũng hiểu.”
A!
Để Khương Vân Thư cô cũng mở mang tầm mắt, thế nào gọi phong thái ông chủ lớn!
Lập tức, bàn ăn vang lên một tràng tiếng tâng bốc, giọng Lâm Thanh Liên to nhất, nịnh nọt nhất:
“Thế Sơn, cháu tiền đồ ! Trở thành hộ vạn đồng , đừng quên dìu dắt con trai dì với nhé.”
Chu Thế Sơn tận hưởng sự tâng bốc khác, dùng ánh mắt đắc ý Khương Vân Thư.
nhớ rõ ràng, lúc Khương Vân Thư chính khởi nghiệp từ việc bán quần áo ở chợ.
Cho nên mới cố ý bịa một công việc kinh doanh xuất khẩu quần áo, chính để cho cái phụ nữ trời cao đất dày dám từ chối , làm công việc kinh doanh xuyên quốc gia, thứ buôn bán nhỏ lẻ bày sạp vỉa hè cô thể so sánh ?
Khương Vân Thư khẽ một tiếng, khóe mắt đuôi mày đều mang theo sự mỉa mai hề che giấu.
Phản ứng ngoài dự đoán Chu Thế Sơn, vô cùng tức giận:
“? Công việc kinh doanh , Vân Thư cô còn chướng mắt ?”
“Chuyện đó thì , chỉ tò mò... Kinh doanh quần áo? Còn làm ngoại thương?”
Khương Vân Thư nâng cao giọng, đảm bảo những xung quanh đều thể thấy, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Xuất khẩu cụ thể cảng nào? đường biển đường bộ? thuế xuất khẩu tính thế nào?”
Yết hầu Chu Thế Sơn lăn lộn một cái: “Đương, đương nhiên cảng Quảng Châu... Chi tiết cụ thể tại ...”
“Cảng Quảng Châu bây giờ chủ yếu xuất khẩu đồ điện tử.”
Khương Vân Thư nhanh chậm ngắt lời: “Xuất khẩu hàng may mặc, đều cảng Ninh Ba, ? Ngay cả điều cũng , mà dám bịa đặt lung tung?”
May mà, đây lúc Kim Kiến Hoa trò chuyện với cô về ngành công nghiệp may mặc trong nước, nhiều kiến thức về phương diện .
Với cái bộ dạng hèn nhát Chu Thế Sơn, lười ngu, chỉ nghĩ đến việc đầu cơ trục lợi, nếu thực sự làm kinh doanh e ngay cả ba tháng cũng trụ nổi.
Đừng bỏ lỡ: Chết Tiệt Thân Phận Cô Nhiều Thế Anh Trêu Làm Gì - Giản Ngô, Phó Tư Giám, truyện cực cập nhật chương mới.
tiền , tám phần mười lừa Kim Mộng Dao.
Khương Vân Thư như , trán Chu Thế Sơn toát mồ hôi hột.
“Ai bịa đặt lung tung? Chúng theo con đường đặc biệt, cảng Quảng Châu chuyện bình thường, đây tin tức nội bộ.”
Thấy như , Khương Vân Thư càng thêm chắc chắn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.