Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư
Chương 177
Mắt Điền Tú Cúc sáng lên, còn kịp vui mừng, Lục Thời An tiếp:
“Căn nhà thành phố, thuộc về con. Căn nhà cũ và tài sản trong nhà, bộ để cho Lục Nhất Minh, sẽ do nó phụ trách dưỡng lão cho hai . Mỗi năm con sẽ cho hai năm mươi đồng tiền sinh hoạt phí.”
“Cái gì?!”
Điền Tú Cúc trừng lớn hai mắt, run rẩy : “Mày còn lấy nhà? Năm mươi đồng? Mày đuổi ăn mày đấy !”
Khương Vân Thư bên cạnh bật khẽ:
“Bà , bà cảm thấy cái nhà chia thế nào mới hợp lý?”
“Đương nhiên bộ để cho...” Lời còn dứt, Điền Tú Cúc nhận mắc bẫy, lập tức thẹn quá hóa giận, trừng mắt lườm Khương Vân Thư một cái:
“ chia lúc nào? chia! Nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Bà chằm chằm Khương Vân Thư, dường như tìm chỗ trút giận, trong mắt tràn ngập sự oán độc:
“Khương Vân Thư, đều tại cái đồ hồ ly tinh nhà cô! Nếu cô xúi giục, Thời An thể biến thành như ? Con trai hiếu thảo bao! Bây giờ ngay cả ba cũng nhận nữa !”
Vẻ mặt Khương Vân Thư đổi, lạnh lùng : “Hiếu thảo? Các xứng ? hiền thì con mới hiếu thảo!”
Xem thêm: Cánh Đồng Hoang (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Những năm nay, tiền Lục Thời An gửi về nhà, đủ để nuôi sống mười đứa con trai ! các thì ? Cầm tiền mồ hôi nước mắt lấp nợ cờ b.ạ.c cho Lục Nhất Minh, còn tí đ.á.n.h mắng.”
“Bây giờ bằng lòng nhượng bộ, để nhà cũ cho các , còn mỗi năm cho năm mươi đồng tiền sinh hoạt phí, tận tình tận nghĩa lắm . Đổi ...”
Cô khựng một chút, khóe miệng nhếch lên một nụ châm biếm: “Một xu cũng sẽ cho.”
Điền Tú Cúc tức đến mức run rẩy, đột ngột nhảy dựng lên xông tới, giơ tay định tát mặt Khương Vân Thư:
“Con tiện nhân, mày tính cái thá gì! Dám chuyện với tao như !”
Lục Thời An tóm chặt lấy cổ tay bà , vẻ mặt lạnh lùng, nhẹ nhàng hất một cái đẩy bà lùi .
Điền Tú Cúc lảo đảo vài bước mới vững, ngẩng đầu đối diện với vẻ mặt lạnh nhạt Lục Thời An, mặt hiện lên một tia mờ mịt.
Bà dám nghĩ, còn cây rụng tiền Lục Thời An nữa, cả nhà bọn họ sống tiếp thế nào.
Khoảnh khắc , bà thậm chí chút hối hận.
Sớm ngày hôm nay, đối xử với Lục Thời An một chút.
“, đừng ép con.”
Giọng Lục Thời An trầm thấp: “Hoặc làm theo lời con , chúng tự phân gia, hoặc , cùng đến công xã, mời đội trưởng đến phân xử.”
Điền Tú Cúc bừng tỉnh, lập tức hét lên:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-177.html.]
“ thì ! Bây giờ luôn! Mày tưởng tao sợ mày chắc? Tao xem xem, Đại đội trưởng để cho đứa con bất hiếu như mày như ý !”
Bà kéo phắt cửa , lảo đảo xông ngoài, miệng vẫn còn c.h.ử.i bới lầm bầm, gân cổ lên gào :
“Ông trời ơi! đều đến xem ! Con trai đủ lông đủ cánh ! ép c.h.ế.t ruột đây !”
Lục Quốc Khang âm trầm mặt mày theo .
Lục Thời An và Khương Vân Thư liếc , cũng bước ngoài.
khỏi sân, Khương Vân Thư phát hiện Lục Tiểu Phương đang ở góc tường, sắc mặt trắng bệch.
Đợi ba xa, cô ở , bước đến bên cạnh Lục Tiểu Phương.
“Tiểu Phương?”
Khương Vân Thư thấp giọng hỏi: “Em đều thấy ?”
Lục Tiểu Phương c.ắ.n môi gật đầu.
Thấy vẻ mặt cô sa sút, Khương Vân Thư đang định lên tiếng anủi, Lục Tiểu Phương kéo tay áo Khương Vân Thư, nhỏ giọng :
“Chị Vân Thư... em, em ủng hộ cả phân gia.”
Cô , hốc mắt ửng đỏ: “Ba những năm nay... thật sự đối xử với cả chút nào. Nếu chị thể , chắc chắn sẽ sống hơn bây giờ.”
Trong lòng Khương Vân Thư khẽ động, vỗ vỗ vai Lục Tiểu Phương.
“Yên tâm , cho dù phân gia, vẫn trai em. chuyện gì đều thể đến tìm bọn chị.”
“!”
Lục Tiểu Phương nở một nụ , gật đầu thật mạnh: “Chị Vân Thư, em định hai ngày nữa sẽ lên thành phố, thành việc học, thi đại học, đó học võ thuật, giúp đỡ nhiều cô gái giống như em hơn.”
cô gái đang bừng bừng sức sống mới mắt, Khương Vân Thư khỏi nhớ đến Nhị Nha.
Trong lòng cô vô cùng an ủi. Vốn dĩ chỉ cảm thấy, trọng sinh chuyện một , ít nhất cho đến hiện tại, cô dường như vô tình cố ý đổi vận mệnh ít .
chuyện đang phát triển theo hướng .
Đang định mở miệng chuyện, Lục Tiểu Phương ghé sát một chút, nhỏ giọng :
“Còn nữa, em thật căn bản tiêu hết tiền. Bà ít nhất còn hai ba ngàn cơ, bộ đều trai em gửi về, giấu trong ngăn bí mật giường đất . Nếu phân gia, em cảm thấy tiền nên trả cho cả em. Chị Vân Thư, lát nữa chị thể trực tiếp .”
Ánh mắt Khương Vân Thư lóe lên, nhẹ giọng : “Chị , em đoán em mách lẻo thì làm ?”
Bạn thể thích: Người Yêu Cũ Của Chồng Té Trong Đám Cưới Của Chúng Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Sẽ , em trộm thấy, bà !”
Lục Tiểu Phương lộ răng, một nữa chân thành : “Chị ơi, chị nhất định thành công nhé!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.