Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư

Chương 221

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cho Dù Trong Tình Huống Tâm Trạng Kích Động Như , Lục Thời An Vẫn Nhịn Theo Bản Năng Lên Tiếng Nhắc Nhở.

"Ông đường cẩn thận một chút, đừng để ngã nữa."

Ông cụ Kim giật , đầu , ý nơi đáy mắt càng sâu hơn:

"Yên tâm, lão già quen đường lắm, con đường nhỏ trơn trượt đó , đảm bảo vững vàng chắc chắn!"

Ông chắp tay lưng ngoài, trong lòng ấm áp vô cùng.

Đứa trẻ bắt đầu lo lắng cho sự an ông .

Cháu ngoan!

Nếu C.h.ế.t, Chúng Chôn Cùng 2

Trong sơn trang, Khương Vân Thư mái hiên, sắc trời âm u, vẻ mặt đăm chiêu.

Tối qua, dáng vẻ ngập ngừng thôi ông cụ Kim, cộng thêm sáng nay đặc biệt chủ động yêu cầu đưa Lục Thời An ngâm suối nước nóng...

Cô lờ mờ đoán , chuyện quan hệ huyết thống e kết quả .

Cho nên ông cụ Kim chắc chắn lời gì đó riêng với Lục Thời An.

“Vân Thư , trời sắp đổi sắc .”

Ông cụ Diệp cạnh cô, ngẩng đầu bầu trời mây đen vần vũ.

Tầng mây dày đặc sà xuống cực thấp, dường như đưa tay thể chạm tới.

Lời dứt, những hạt mưa to bằng hạt đậu trút xuống.

Chớp mắt biến thành một trận mưa rào xối xả.

Trong lòng Khương Vân Thư thắt , hai vẫn về.

Ông cụ Diệp cũng nhíu mày: “ mưa rơi gấp gáp thế , đường núi e khó đây...”

Đang , ông cụ Kim vội vã chạy về.

Quần áo ông nước mưa làm ướt quá nửa, thấy ông, Khương Vân Thư vội vàng đón lấy: “Ông Kim, Thời An ạ?”

“Ây da! Trách ông!” Ông cụ Kim cũng sốt ruột thôi: “Thằng bé ở một yên tĩnh một lát, nên ông về .”

Đường núi gian nan, đứa cháu trai lớn ông mới nhận ngàn vạn đừng xảy chuyện gì mới .

Khương Vân Thư vốn dĩ cầm lấy áo tơi, định lao màn mưa, gương mặt cứng đờ.

“Ông Kim, ông với ?”

Ông cụ Kim suýt chút nữa phản ứng kịp, đợi đến khi hiểu Khương Vân Thư đang gì, vội vàng xua tay liên tục: “ ! ông lúc chứ! Ông ... chuyện cháu cứu thằng bé.”

Trong nháy mắt, vô vàn cảm xúc xẹt qua đáy lòng Khương Vân Thư, cuối cùng hai lời, trực tiếp lao màn mưa:

“Hai ông mau nhà , cháu tìm Thời An!”

“Ây! Nha đầu! Đợi !”

Ông cụ Kim cản, bóng dáng Khương Vân Thư nhanh chóng màn mưa làm nhòe , chỉ còn tiếng bước chân xa dần.

Nước mưa men theo đường núi xối xả chảy xuống, Khương Vân Thư bước thấp bước cao vội vã tiến về phía , trong lòng vô cùng lo lắng.

Cơ thể Lục Thời An vẫn hồi phục, lỡ như dầm mưa cảm lạnh...

Cô chợt nhớ , mới nửa năm , ở thôn Cát Tử, vì tìm Hồng Đằng, cô một núi.

Lúc đó, khi Lục Thời An đến tìm cô, chắc hẳn cũng mang tâm trạng giống hệt cô bây giờ.

Khương Vân Thư bất giác bước nhanh hơn, cuối cùng cũng tìm thấy Lục Thời An một vách đá nhô gần suối nước nóng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-221.html.]

tựa vách đá, quần áo ướt sũng, những giọt nước mái tóc đen nhánh lăn dài má, khiến sắc mặt chút nhợt nhạt.

“Thời An!”

Khương Vân Thư lao tới, dùng áo tơi quấn lấy . Khoảnh khắc ngón tay chạm làn da lạnh lẽo , trái tim cô khẽ run lên.

Lục Thời An sớm thấy cô, chỉ vướng bận vết thương cũ, sức để cử động.

thấy ngọn tóc nước mưa làm ướt và ánh mắt lo lắng Khương Vân Thư, trong lòng mềm nhũn, khàn giọng :

em đến đây?”

“Mưa lớn thế , chẳng lẽ em ở nhà đợi ?”

Giọng điệu Khương Vân Thư mang theo sự trách móc và xót xa, hốc mắt ửng đỏ.

Khó khăn lắm mới dưỡng cho cơ thể khỏe đôi chút, dầm mưa thế , phát sốt thì làm ?

“Đường núi nguy hiểm, đợi tạnh mưa về cũng muộn mà, em...”

, bớt nhảm !”

Khương Vân Thư ngắt lời : “Lục Thời An, em vợ , hứa với em, cho dù vì em cũng sẽ bảo trọng bản ?”

Cô nhíu mày, đỡ dậy:

“Gần đây một căn nhà nhỏ, thể nhóm lửa, quần áo ướt hết , chúng đến đó !”

Trong lòng Lục Thời An rung động, chỉ đành bước theo.

Trong màn mưa, bờ vai hai kề sát , nương tựa mà tiến bước.

Nhiệt độ cơ thể truyền qua lớp vải ướt sũng mang đến cảm giác an tâm khó tả.

nhanh, họ đến căn nhà nhỏ.

Căn nhà tồi tàn, may mà thể che mưa chắn gió.

Khương Vân Thư đẩy cửa bước , cô nhớ trong góc vẫn còn chất một ít củi khô.

“May quá, vẫn thể nhóm lửa.”

Khương Vân Thư thở phào nhẹ nhõm, đỡ Lục Thời An đến góc tường, đó nhanh nhẹn dựng đống củi lên.

Những thứ lấy ở nhà họ Lục và nhà họ Khương đây đều vứt , cô tự nhiên thò tay túi áo, như ảo thuật lấy từ trong Ngọc Càn Khôn một chiếc bật lửa.

Ngọn lửa ấm áp bùng lên, ánh lửa đỏ cam chiếu sáng gương mặt nhợt nhạt hai , cả căn phòng cũng sáng sủa hơn hẳn.

Khương Vân Thư với Lục Thời An: “Cởi quần áo ướt đưa cho em, em hơ khô cho.”

ánh lửa bập bùng, đường nét Lục Thời An trông vô cùng sâu thẳm.

ngoan ngoãn cởi chiếc áo khoác ướt sũng, để lộ nửa cường tráng.

Những giọt nước trượt dọc theo những đường nét cơ bắp rõ ràng, nhỏ xuống sàn nhà bên cạnh đống lửa, nhanh bốc sạch sẽ.

thấy cảnh , tai Khương Vân Thư nóng ran, vội vàng mặt .

lấy bừa từ trong túi một chiếc khăn sạch đưa cho :

“Mau lau khô , kẻo cảm lạnh.”

Lục Thời An nhận lấy chiếc khăn, lập tức hành động, mà chằm chằm cô:

“Vân Thư.”

“Hửm?”

ông Kim .” Giọng trầm thấp, mang theo cảm xúc kìm nén: “ một em cứu .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...