Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư

Chương 53

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vương Nam Lập Tức Trừng Lớn Hai Mắt, Kinh Hô Thành Tiếng:

“Chiếc váy quá! Mua ở Thượng Hải ?”

do em tự thiết kế đấy.” Khương Vân Thư : “Vốn định mang chợ bán.”

“Giỏi thế cơ !!!”

Hai , lập tức đều chấn động, đồng thanh thốt lên, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó tin.

Vương Nam trái , càng càng thích, cuối cùng nhịn đỏ mặt hỏi: “Vân Thư, chiếc váy thể cho chị mặc thử ?”

Khương Vân Thư vốn dĩ nhắm mục đích , đáy mắt xẹt qua một ý .

Cô vui vẻ gật đầu: “Đương nhiên , đây đều dáng suông dễ mặc, nếu chị thấy , em còn thể sửa .”

Vương Nam , lập tức hớn hở ôm chiếc váy phòng trong mặc thử.

Một lát rèm cửa vén lên, chị chút ngượng ngùng bước .

“Trời ơi!” Lý Nhu lập tức kìm mà thốt lên kinh ngạc: “Chị Vương, chị mặc bộ quá mất!”

Bản Vương Nam cũng cảm thấy , càng sốt ruột hơn.

“Gương ? Gương ở ?!”

Khương Vân Thư híp mắt lôi một tấm gương lớn, đặt vững vàng mặt chị .

Lý Nhu bên cạnh sửng sốt một chút.

Kỳ lạ thật, tấm gương ?

nãy thấy!

Vương Nam nào tâm trí mà để ý đến mấy chuyện đó. Chị chằm chằm chính trong gương, trọn vẹn mười giây đồng hồ nên lời.

Một lúc lâu , đột nhiên đưa tay lên lau mắt.

Thế mà nghẹn ngào .

Khương Vân Thư ngớ , vội vàng bước tới: “Chị Vương, thế ? chỗ nào ý ?”

...”

Giọng Vương Nam run rẩy, lẽ cảm thấy mất mặt, chị cố nặn một nụ : “ quá, chị bao giờ nghĩ rằng, thể mặc một chiếc váy đến thế.”

Khung xương chị to, vai rộng, ngày thường mặc sườn xám luôn lén lút chê “lưng hùm vai gấu”.

chiếc váy hoa nhí khéo léo che khuyết điểm vóc dáng, tôn lên vẻ thanh thoát cho cả con chị .

Chị vì chiếc váy, mà vì cuối cùng cũng sự tự tin để ngẩng cao đầu mặt khác.

Khương Vân Thư , trong lòng mềm nhũn, nhịn bật .

Chị Vương Nam , một sống chân thật.

Lý Nhu cũng lây nhiễm cảm xúc, ngượng ngùng lí nhí hỏi: “Cái đó, Vân Thư, bộ nào hợp với chị ...”

Khương Vân Thư hiểu ý, lập tức tìm cho chị một bộ.

Mắt Lý Nhu sáng rực lên, cũng vội vàng phòng ngủ mặc thử. Lúc bước , khí chất cả đổi.

Hai gương cùng chiêm ngưỡng. Vương Nam đột nhiên nhớ quần áo để bán, vội hỏi:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-53.html.]

“Vân Thư, chiếc váy bao nhiêu tiền? Chị lấy!”

“Nếu hai chị lấy, 5 đồng .” Khương Vân Thư .

“5 đồng?!”

Lý Nhu kinh hô: “Váy bình thường trong Bách hóa Hưng Long cũng bảy tám đồng ! Chất liệu , kiểu dáng em, bán rẻ thế?”

Khương Vân Thư thuận nước đẩy thuyền, giả vờ sầu não thở dài một tiếng:

giấu gì hai chị, ở Bắc Kinh em làm nghề thiết kế thời trang. Chỉ mới đến đây, lạ nước lạ cái, nghề cũ Nếu hai chị thể giúp em tuyên truyền một chút thì quá...”

Vương Nam , lập tức :

“Tuyên truyền ? Chuyện dễ ợt! Vân Thư, ngày buổi giao lưu nhà quân nhân, chúng cùng mặc váy em may đến đó, đảm bảo sẽ khiến tất cả lóa mắt. Đến lúc đó, còn sợ ai đến mua quần áo em ?”

Việc Buôn Bán Mở Rộng Đến Khu Nhà Quân Đội 2

Khương Vân Thư xong, trong lòng liền khẽ động.

Đây quả thực một cơ hội tuyên truyền tuyệt vời.

tươi rói gật đầu: “Thế thì quá! Nếu buôn may bán đắt, em sẽ gói cho hai chị mỗi một bao lì xì thật lớn!”

Hai thấy cô khách sáo như , càng thêm vui vẻ.

quyết định thế nhé! Ngày bọn chị đến đón em!”

Ba nhiệt tình trò chuyện thêm một lúc, khi lượt trả tiền xong xuôi, họ hẹn ngày sẽ cùng dự buổi giao lưu.

Tiễn hai về, Khương Vân Thư chờ nổi nữa mà dùng ngay kỹ năng mới học hôm nay:

[Điểm Tình Chi Bút]

Quả nhiên kỹ năng như tên gọi!

Khi sử dụng, cô chỉ cảm thấy ý tưởng tuôn trào như suối, ngòi bút lướt nhanh mặt giấy, chớp mắt vẽ xong mấy bản thiết kế.

Vốn dĩ trong đầu cô chỉ vài kiểu dáng bình thường, chỉ thắng ở chỗ tư tưởng thời đại, bây giờ sự gia trì kỹ năng, tùy tiện vẽ một cái cũng đều hàng thiết kế cao cấp bậc nhất!

Đặt ở thế kỷ 21 cũng kiểu thể dẫn đầu xu hướng!

đến buổi giao lưu chắc chắn sẽ khiến kinh ngạc, đơn đặt hàng cô nhất định sẽ bùng nổ!

Khương Vân Thư càng nghĩ, tâm trạng càng thêm vui vẻ.

Vẽ xong bản thiết kế, cô liền bắt tay may gấp bộ lễ phục sẽ mặc ngày .

Thời gian trôi qua, cũng rốt cuộc bao lâu, Lục Thời An trở về.

đàn ông bước nhà, khựng ở bậu cửa, ánh mắt lướt qua căn nhà dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, đồ đạc xếp đặt gọn gàng, cuối cùng dừng bóng lưng đang bận rộn Khương Vân Thư, đường nét căng cứng nơi quai hàm cũng dịu vài phần.

“Đang may quần áo ?”

Khương Vân Thư vẫn đang chìm đắm trong việc khâu vá, giọng trầm thấp làm cho giật , đầu ngón tay run lên.

Trong đầu đột nhiên nhớ câu “Vợ khá nồng nhiệt” hồi chiều...

Gốc tai Khương Vân Thư “bùng” một tiếng liền đỏ lựng lên.

, .”

Giọng cô chút chột , chẳng hiểu cảm thấy hổ.

con khi hổ luôn thích giả vờ như đang bận, Khương Vân Thư làm bộ tập trung xỏ kim, ngón tay bảo, lỗ kim như trêu ngươi cô, xỏ thế nào cũng lọt.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...