Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 364

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Triệu Tiểu Bảo thấy nàng, vội đem bánh trong tay cuộn cuộn nhét miệng, phồng má bò dậy, nhảy nhót về phía nàng: “Đạo Hoa tỷ tỷ, tỷ tới tìm Tiểu Bảo chơi ?” Nàng lúc giới thiệu tên , Triệu Tiểu Bảo còn nàng tên Nhị Oa .

, ...” Thạch Đạo Hoa thông minh hơn nữa cũng chỉ một tiểu cô nương tám tuổi, ở mặt nhà thì thôi, đối mặt với ngoài luôn chút tự nhiên. Đôi môi nàng mấp máy, lão hán mặt đất, thấp giọng gọi một tiếng “A thúc”, thấy ông híp mắt, mặt một mảnh ôn hòa, mới : Lúc thấy Tiểu Bảo thích cam giá, liền tặng thêm cho mấy cây.”

Lời phía , nàng đôi mắt mờ mịt Triệu Tiểu Bảo, ý tứ tiếp. Rõ ràng khi tới chuẩn sẵn bản nháp trong bụng, nay cảm thấy chút với nàng, dường như phụ sự cận trong mắt nàng.

Nàng rũ đầu xuống.

Thạch Đại Lang sờ sờ đầu nàng, chào hỏi Triệu lão hán một tiếng, mới tiếp lời : “Lúc oa t.ử qua đây chơi, tiểu hài t.ử trong nhà chiêu đãi ... đường thật sự mệt mỏi, vất vả lắm mới nghỉ chân, xuống mí mắt liền rũ thẳng xuống, khi ngủ dậy hài t.ử trong nhà cô nương tiểu t.ử nhà ngài qua đây chơi, Đạo Hoa, chính cô nương nhà lão nhị , nó thấy cô nương nhà ngài thích cam giá, đều thứ trồng trong ruộng nhà , vật hiếm lạ gì, nghĩ tiểu cô nương thích, đưa mấy cây qua đây.”

Y cũng thấy vệt nước b.ắ.n mặt đất ở rìa thùng nước, hai cánh tay ôm cam giá chút do dự, cũng luyến tiếc, ở nhà bọn họ hiếm lạ thành bảo bối, thể đối phương cũng hiếm lạ gì.

Đây viên gạch gõ cửa y, thành ý, lúc y tới lòng tin tràn đầy, mắt chút tự tin .

Triệu lão hán thông minh cỡ nào, thể , hoặc hiểu ý bọn họ. thế nào nhỉ, chút ngoài ý , ngờ đối phương tồn tâm tư , ông cảm thấy nhà bản lĩnh, thể mang theo trong thôn, bởi vì tổ tiên đều quen , cả ngày ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, chuyện lông gà vỏ tỏi cãi đ.á.n.h ầm ĩ náo nhiệt, bốc hỏa quy bốc hỏa, đối với trong thôn, và ngoài giống .

loại nhà đóng cửa đ.á.n.h , đ.á.n.h xong nên thế nào thế đó, đầu gặp mặt còn thể thiết thiết chuyện phiếm.

Đối đãi , cho dù mệt một chút, cũng lên gánh nặng, trong lòng vui vẻ.

mang theo ngoài, ông từng nghĩ tới.

Loạn thành một nồi cháo còn làm bây giờ? Giải tán cho xong.

Triệu lão hán cảm thấy cái miệng thể mở, dù bọn họ ít , thêm một hộ bớt một hộ khác biệt, thật sự cần thiết mạo hiểm.

chuyển niệm nghĩ, ây dô uy, khuê nữ ông lúc hình như từng bọn họ Phong Xuyên Phủ gì đó?

Về chuyện khi chạm mặt với lão đại bọn họ về , ông vẫn luôn manh mối gì. Thật sự đường a, rời khỏi Khánh Châu Phủ, thậm chí rời khỏi Quảng Bình Huyện Đồng Giang Trấn ông liền mù tịt, đến ngã ba đường thể đem tóc giật rụng một nhúm, trái dựa trực giác.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-364.html.]

Giống như những nạn dân nương tựa thích , ông nương tựa Cẩn Du.

như lá rụng, trôi nổi rễ, một quen giúp đỡ, luôn mạnh hơn đ.â.m đầu tường. Càng nhắc tới cữu cữu Cẩn Du đại tướng quân, Triệu lão hán cũng tâm nhãn, trong loạn thế, đại tướng quân tay nắm binh quyền chính trời, ông trông cậy cái khác, cái đó, lúc phân thôn, cửa phân cho bọn họ một chỗ đều a.

Thôn Vãn Hà vì nghèo? một chuyến lên trấn đều mất nửa ngày, chỉ hẻo lánh, ruộng đất còn ít, thuộc về tiền đều mua đất, cả đời giữ c.h.ế.t cũng chỉ mấy mẫu đó.

Lùi một vạn bước mà , bên , nếu bọn họ cản ở ngoài cổng thành, chỉ cần bọn họ thể gặp Cẩn Du, liền sầu cổng thành.

con đường quá dài , ông cũng xác định thể sống sót đến mặt Cẩn Du .

Dự tính nhất vẫn một bước xem một bước, nếu như trời mưa , nếu như đến một ranh giới thích hợp cư trú, nơi đó nguyện ý tiếp nhận bọn họ, ông cũng sẽ lựa chọn dừng .

Phong Xuyên Phủ? Xa ? An ? thể để sống sót ?

Quan trọng nhất , bọn họ đường ?

Trong nháy mắt, Triệu lão hán nghĩ nhiều, cho nên ông tiên cự tuyệt, mà : “Tiểu hài t.ử hiểu chuyện, ây dô, cầm về cầm về, giữ tự ăn, lúc đều dễ dàng, liền đừng chú ý những hư lễ đó nữa.”

xong, thấy nữ oa cường tráng đầy mặt thất vọng, ho nhẹ một tiếng : “Đây , đợi mấy ngày thấy , liền cân nhắc ngày mai ngược , nếu thể đón , chúng cũng cần trốn trong rừng nữa. Các cũng , thế đạo gian nan a, cửa bên ngoài, đông mới an !”

Ít nhất ngủ một giấc đều thể an sinh một chút.

Thạch Đại Lang gật đầu, liếc cam giá trong tay, nghĩ nghĩ, mặc kệ đối phương ý nghĩ gì, cầm đều cầm qua đây , luôn đạo lý cầm về, sự chú mục lão trượng thổi râu trừng mắt liên tục xua tay bảo cầm về thẳng tắp đặt xuống đất.

“Hắc, tiểu t.ử ngươi, lời chứ?” Thạch Đại Lang tuy rằng tóc bạc còn nhiều hơn ông, trong mắt ông kỳ thực chính một tiểu tử, “Lão đầu thể cái gì cũng đáp ứng a, cam giá ngươi, cách gọi ? chừng cho a.”

xong, đợi Thạch Đại Lang mở miệng, đầu với Thanh Huyền: “Chúng thể lấy đồ khác, Thanh Huyền , đem nửa thùng nước xách qua cho bọn họ.”

Thạch Đại Lang một tiếng “tiểu tử” gọi đến mặt đỏ bừng, khi cha c.h.ế.t còn ai gọi như nữa, đầu óc đang rối bời , liền lời , hoảng hốt liên tục xua tay: “ , mấy cây cam giá đáng giá nửa thùng nước? Lão trượng, lão, lão thúc, cần , thật sự cần, ngài lòng chia cho chúng nửa gáo , vô cùng cảm kích, vô cùng cảm kích.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...