Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm
Chương 370
Tim đều thắt , chỉ sợ phía đột nhiên trở mặt, lắc một cái biến thành thổ phỉ, bắt và t.ử sơn trại, hai ngày nay thấy trải qua chuyện mưu kế rắp tâm khó lường nhắm bọn họ, vì chính cướp một xe... cam giá bọn họ?
Thạch Đại Oa mặt gỗ, sắp tự chọc .
Thạch Đạo Hoa ngược nhiều ý nghĩ như , với kinh nghiệm thường xuyên núi nhặt củi nàng, nàng cảm thấy lộ tuyến giống như tìm nước, càng giống như về một chỗ hẻo lánh giấu nước. Tuy rằng hiểu rõ chuyện gì, nàng luôn luôn nhịn lời , vững vàng chuyện, theo thôi, nhiều như , thấy những nam oa t.ử xách thùng nước phía mặt đều mang theo sự tín nhiệm mù quáng ?
Nước tối qua uống giả, ngọt ngào như , nghĩ đến Triệu a gia chính ở trong xó xỉnh núi non ít dấu chân tìm .
Nếu như Triệu Tam Địa ý nghĩ nàng, nhất định sẽ khen một câu cô nương ngươi lanh lợi a! ngươi đừng quá lanh lợi, tiểu đạo sĩ lanh lợi giống như ngươi lúc còn giam ở tại chỗ chạy chân , đều cho theo.
Mãi cho đến khi tới một ranh giới râm mát bụi rậm mọc ngang, Triệu Tam Địa dừng bước.
Triệu Tiểu Ngũ phía ho nhẹ một tiếng, mấy liếc một cái, lão nhị Triệu Cốc ở bụi rậm, để dấu vết cản cho về phía nữa: “ , đều lùi về , thùng nước truyền lên . Chỗ mắt suối địa thế hẹp, đông , xếp hàng ? Giống như đêm đó , phía đưa thùng nước lên , đựng nước đưa thùng về , mấy ngày nay chúng liền trông cậy chỗ mắt suối sống , đừng chen hỏng chỗ.”
Chu Tam Đầu vốn dĩ còn chui lên , dù ngoài ở đây, cần xếp hàng, thể tiên uống nước. lời , lập tức bất mãn , ầm ĩ: “ cần xếp hàng ? còn xếp chứ!”
“Bảo mày xếp thì xếp, lời đầu mang theo mày nữa.” Triệu Hỉ trừng .
Chu Tam Đầu rụt rụt cổ, còn chuyện, mắt tinh thấy đầu bụi rậm đưa nửa thùng nước qua. Mắt sáng lên, thấy Tiểu Ngũ xách thùng nước tới, với bọn họ: “ mang gáo nước tự hái một chiếc lá to cuộn cuộn đựng nước, ngón tay thò , cẩn thận một chút múc, một giọt nước đều thể lãng phí.”
Còn dặn dò xong, liền tay chân luống cuống bận rộn hẳn lên, chê phiền toái kinh nghiệm sớm treo gáo nước bên hông, chê phiền toái nửa đường cũng hái lá to, chỉ Thạch Đạo Hoa và Thạch Đại Oa, hai dọc đường đều đang cân nhắc làm ứng phó với sự trào phúng lạnh nhạt và mưu kế cam giá sơn trại thổ phỉ thể xảy , căn bản tâm tư cân nhắc cái khác.
Lúc đều vây quanh thùng nước múc nước uống, hai ở xung quanh chuyển một vòng, dĩ nhiên tìm vật dụng thích hợp đựng nước, gấp đến mức xoay quanh.
“Nè, cho các mượn dùng.” Nghĩ đợi bọn họ uống xong , thừa dứt khoát liền ôm thùng nước uống, Thạch Đạo Hoa nắn nắn ngón tay, âm thầm cầu nguyện bọn họ cho chừa một chút, một cái gáo nước liền đưa tới.
Nàng ngẩng đầu , thấy đại chất nhi Triệu Tiểu Bảo, nam oa tên Triệu Tiểu Ngũ .
Xem thêm: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-370.html.]
“Lúc tới quên với các mang gáo nước, xin nha.” Thấy nàng nhúc nhích, tay cầm gáo nước đưa về phía một chút, “Cầm lấy , bọn họ từng đứa từng đứa đều trâu nước, tranh giành thể cái gì cũng uống .”
Thạch Đạo Hoa vươn tay nhận lấy, khuôn mặt ngăm đen mang theo nụ sảng khoái, Triệu Tiểu Ngũ ngược hiếm khi thấy thần thái mặt nữ oa tử: “ cảm ơn , uống xong liền trả cho .”
“A, .” Triệu Tiểu Ngũ gãi gãi đầu, nhiều thêm bóng lưng nàng kéo trưởng một cái.
Bạn thể thích: Đêm Nay Tuyết Rơi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bụi rậm tựa bình phong, ngăn cách tầm .
Triệu Cốc giống như tôn môn thần canh giữ ở bên ngoài, Triệu Tiểu Ngũ và mấy qua truyền thùng nước, nam oa t.ử uống xong nước cũng những tâm tư vòng vèo quanh co cân nhắc chuyện khác, đầy trong đầu đều chỗ sơn tuyền hơn chỗ , nước trong vắt ngọt ngào, giải khát lắm.
Rời quê bất quá thời gian ngắn ngủi, bọn họ dĩ nhiên từ trong ngụm sơn tuyền uống vài phần mùi vị miệng giếng cổ trong thôn .
Đừng , còn thật sự giống .
Chép chép miệng, một đám nam oa t.ử trong nỗi nhớ quê truyền thùng nước đựng đầy nước về phía , đứa thông minh sớm lấy đòn gánh, gánh nhẹ nhàng hơn. Đứa đầu óc gỗ một chút cái gì cũng mang, chỉ thể xách về, đường núi cũng dễ , trở về chịu tội lớn .
Triệu Tam Địa xổm bụi rậm, tay trái bánh tay lê, canh giữ tiểu hướng trong thùng nước xì xì nước suối, gió núi phất qua mặt, đến mức thư thái, thở dài : “Bảo nhi, nhà rời khỏi a, tam ca rời khỏi nhất!”
Ngón tay Triệu Tiểu Bảo thò trong thùng, đầu ngón tay trào dòng nước róc rách, từ từ đem thùng nước đựng đầy.
Kỳ thực trực tiếp Thần Tiên Địa đựng nước, xách ngoài sẽ tiện hơn nhiều, tam ca nàng cố tình , một mực thời gian ăn ngon, lề mề chậm chạp bảo nàng mở bếp nhỏ. Trở về liền tiện ăn , bốn phía đều , gặm cái bánh còn , bánh bao thịt các loại ngàn vạn dám móc bên ngoài, thấy , phỏng chừng ầm ĩ nháo quỷ , đồ cúng đừng ăn.
“ đổi đại ca và nhị ca tới.” Triệu Tiểu Bảo phồng má, “Đại ca nhị ca còn ăn .”
Triệu Tam Địa ghen tị : “Trong lòng Tiểu Bảo chỉ đại ca và nhị ca, tam ca.”
Tay móc cháo gạo Triệu Tiểu Bảo khựng , Triệu Tam Địa trơ mắt nàng móc bỏ về, tựa hồ cố ý thèm . vẻ mặt đau đớn kịch liệt, thấp giọng lên án: “Tiểu Bảo biến hư !”
“Hừ hừ.” Triệu Tiểu Bảo cũng đau lòng tam ca , đều gầy một vòng lớn. Trêu chọc một chút, vẫn đem cháo lấy , “Nóng nha, tam ca từ từ uống, Tiểu Bảo từ từ xả nước, vội.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.