Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 377

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thạch Nhị Lang tới một năm cam giá thể trưởng thành, thu hoạch ruộng lúa trong Thần Tiên Địa cũng theo thời gian bên ngoài, ước chừng một vụ cam giá cũng cần tới một năm. Chỉ cần để trồng một cây, liền tự tin thể trồng một mảng lớn.

Tiểu thúc thúc cũng ở đây, một lời tiện , nghiêng đầu kề tai nhỏ với cái đầu đang gác vai tiểu cô: “Chỉ hồng đường làm thế nào, nhà chúng môn thủ nghệ thì .”

Trồng cam giá, Thạch Nhị Lang thao thao bất tuyệt. Chế hồng đường, Thạch Nhị Lang ấp a ấp úng, c.h.é.m gió với đám tiểu oa nhi cũng vững chân.

“Thử xem .” Triệu Tiểu Bảo ngây thơ rực rỡ, nửa điểm cũng sầu, “Đợi Tiểu Ngũ trồng cam giá , chúng lượt thử xem.”

Hồng đường hòa nước uống, cam giá cũng nhai bã ăn nước ngọt, tròng mắt nàng đảo loạn bừa: “ chừng cam giá chính nấu nước biến thành đường đấy.”

Triệu Tiểu Ngũ ha hả, cảm thấy tiểu cô đang bừa, bừa giống thật, gật đầu dỗ dành nàng: “, về lượt thử xem, thử cũng chịu thiệt.”

Hai cô cháu mật kề tai nhỏ, khác thấy thì rõ, Thanh Huyền bộ sót chữ nào. luyện võ thính lực , từ Triệu lão hán đến Triệu Tiểu Ngũ, cứ ngỡ chuyện ai , lời nhỏ nhặt sót một chữ lọt tai khác mà .

Thanh Huyền liếc hai phía hết đến khác, thực sự hiểu nổi cái giọng điệu nhất định thể trồng cam giá chuyện gì.

suy nghĩ giống Thạch Nhị Lang , lúc đang đào hoang đấy, còn nhớ thương trồng cam giá cái gì? đất cho các ngươi trồng ??

Còn thật sự .

thể khai hoang a!

Triệu Tiểu Ngũ đặt tiểu cô lên càng xe, sờ sờ Tiểu Hắc T.ử đang sấp đó, nháy mắt với mấy đứa , chui trong.

Vương thị và mấy nhi tức quanh xe lừa nghỉ chân, thấy Thanh Huyền thỉnh thoảng về phía thùng xe, bà vẫy vẫy tay, ôn tồn : “Mấy tiểu t.ử mau qua đây ăn cơm trưa, ăn xong tranh thủ thời gian ngủ một lát, buổi chiều còn lên đường đấy.”

“A nãi, túi đá con may xong ? Đang chờ dùng đấy.” Triệu Đăng híp mắt sáp tới, vươn tay vớt hai cái bánh từ trong rổ mặt đất, cuộn c.ắ.n một miếng thật dày.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-377.html.]

Thanh Huyền cũng để bọn họ buộc, thực sự bản bọn họ quá tiến bộ, lúc quấn lấy bảo “bay” một cái cho bọn họ xem, chịu nổi sự quấn quýt, Triệu Tiểu Bảo ở bên cạnh thổi phồng tư thế oai hùng lúc đuổi theo con hươu.

Nam oa nhi mà, mấy ai thể chống cự ánh mắt sùng bái tiểu cô nương, và sự ồn ào hâm mộ nam oa nhi cùng tuổi? Thanh Huyền tránh khỏi tục lệ liền tại chỗ biểu diễn một màn chân đạp cỏ dại hình phiêu phiêu bay lên cây.

Leo dốc trèo cây ở nông thôn bản lĩnh nghịch ngợm bẩm sinh nam oa nhi, câu đó thế nào nhỉ? Cùng một loại gạo, hai nấu mùi vị khác , trèo cây cũng , bọn họ bò, bám, Thanh Huyền bay, vượt, nhảy, búng... Tóm dỗ cho mấy sửng sốt, lập tức cầu xin truyền thụ bản lĩnh, bọn họ cũng học.

Năm tiểu tử, tính tình khác , Triệu Tiểu Ngũ học loại bản lĩnh đại khai đại hợp thể múa đao liếc mắt một cái khiến qua liền cao thủ; Triệu Cốc hướng nội hơn, tỏ vẻ thích kiểu đại ca, thích đ.á.n.h , học loại chọc ghẹo , đuổi kịp công phu chân , tục xưng chạy nhanh; Triệu Phong thì một kẻ tham lam, cái gì cũng học, thể nhai nát, nhất định tham nhiều; Triệu Đăng chỉ một câu, học bản lĩnh chơi khác, ngửa bài , giả vờ nữa, ; Triệu Hỉ nhỏ nhất xong, chỉ lật qua lật cũng giống , đều học.

Lúc ở Thanh Huyền Quan, Thanh Huyền chỉ cảm thấy xung quanh vắng vẻ, duy nhất thể chuyện chỉ Tiểu Hổ . Nay chỉ hận thể xách tay nải về đạo quan, coi tám vị sư ? Cái gì cũng ? Yêu cầu còn nhiều!

Triệu Tiểu Bảo một câu , dạy cái gì học cái đó , còn kén chọn nữa!

Trong lòng thầm oán, từng tiếng tiểu thúc thúc gọi đến mềm lòng, mặc kệ học cái gì, bước đầu tiên học bản lĩnh trung bình tấn thể thiếu. Nay điều kiện thích hợp, đường đào hoang thể và tinh thần đều ở trạng thái căng thẳng cao độ, trạng thái mệt mỏi, bảo bọn họ mỗi sáng sớm thức dậy trung bình tấn gần như thể, sáng sớm mát mẻ, ở trong thôn còn rời giường, bọn họ bắt đầu lên đường .

hơn nửa ngày, buổi trưa mặt trời chói chang, tùy tiện đối phó một miếng liền hận thể lập tức xuống nghỉ ngơi. Buổi chiều con đường thấy điểm dừng , đợi đến chạng vạng, mặt trời xuống núi, tùy tiện đối phó một miếng nghỉ ngơi.

rút thời gian, chỉ thể nghĩ cách khác.

Thanh Huyền từng sống tay tám vị sư , thể cái khổ gì cũng từng nếm qua, mắt cá chân buộc bao cát chạy quanh núi một canh giờ luyện tập buổi sáng kéo dài hai năm, còn về trung bình tấn, xổm cọc gỗ, luyện kiếm pháp, học thuộc huyệt vị các loại càng bỏ sót.

Nay điều kiện hạn, tìm bao cát, nhắc tới chuyện , Triệu Tiểu Ngũ liền hỏi buộc đá ?

Các tôn t.ử đầu óc nóng lên, Vương thị xong cũng đả kích tính tích cực bọn họ, dò hỏi túi đá làm thế nào, đại khái, liền dọc đường tìm đá vụn, cùng các nhi tức dùng dải vải bọc may lên. Đá vụn cấn chân, các bà tốn chút tâm tư, dùng ít vải rách, còn tìm lão tỷ Phùng thị xin chút đầu vải rách, vội vã mới may ba cái.

“Thử xem, nếu đeo thoải mái mau , a nãi sửa cho các cháu.” Vương thị giao xà cạp cho lão tứ, bảo tự chia.

Triệu Đăng nhận lấy trực tiếp buộc lên mắt cá chân, hai cái còn một cái đưa cho nhị ca, một cái giữ cho đại ca, trực tiếp bỏ qua lão tam vẻ mặt quan tâm và lão út dáng vẻ như thoát một kiếp.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...