Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 472

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong sân một nữa yên tĩnh.

đường chạy nạn thể thương vong, c.h.ế.t phần lớn đào một cái hố chôn xong, làm thể tốn công nhặt củi chất đống lật qua lật thiêu thành tro mang , phiền phức bao.

thương nặng cũng mang theo, chê phiền phức mà bỏ , thể thấy đám thật sự tình nghĩa, m.á.u lạnh bạc tình.

Nhị bá gia từ lúc nào nhặt chiếc quạt hương bồ, do dự một lát, ông hỏi: “Thật sự chỉ cần cho một mảnh đất ? Họ ăn hết lương thực, sẽ cướp chúng chứ?” Vẫn kìm lo lắng, dù đám ngay cả thổ phỉ cũng dám g.i.ế.c, đừng để đến lúc rước lửa .

“Triệu thúc họ như !” Chu Lai Tài nhịn nhảy , “Thông gia nhị bá gia, các vị hương , Chu Lai Tài dám dùng mạng để thề, họ như ! Nếu , cứ để trời đ.á.n.h năm tia sét, kiếp đầu t.h.a.i súc sinh đạo làm heo, đ.â.m cổ cắt tiết!”

Một tên đồ tể phát lời thề như , thể nặng.

“Nhị bá gia, các vị, chuyện do và Nhị Nương đảm bảo, nếu vợ chồng chúng mang họa đến cho thôn, thì gia đình chúng sẽ mặc cho xử trí, tuyệt hai lời.” Tôn Tứ Lang cũng liều , bởi vì phát hiện, khi suy nghĩ sâu xa như , ngay cả chính cũng những chuyện thể xảy làm cho sợ hãi, cha nương tẩu cháu trai cháu gái đều ở trong thôn, dân nạn nếu thật sự chạy đến gây rối, và Nhị Nương ở phủ thành roi dài tới, e rằng cửa nhà treo vải trắng treo cả năm rưỡi!

Đây đều m.á.u mủ !

Trong sân một trận xôn xao, ồn ào đòi đuổi , mà tranh cãi xem nên khoanh cho họ mảnh đất nào.

Cuối thôn một mảnh đất bằng phẳng, xây nhà , ngay chân núi, núi gì đó đều tiện, dùng nước tiện.

họ nhờ giúp đuổi dân nạn, cuối thôn thì ích gì, đều trốn lưng họ , vẫn đầu thôn hơn, nếu dân nạn, cứ để họ chặn ở phía .

hai cái giếng nước trong thôn, một cái ở giữa thôn, một cái ở đầu thôn, ôi chao, bây giờ đang hạn, nước quan trọng bao? Nếu sắp xếp ở đầu thôn, họ cũng lo đối phương ban đêm nhân lúc họ chú ý lén lút giếng múc nước.

“Cứ cuối thôn , dân nạn nếu thật sự đến, đầu thôn cuối thôn gì khác biệt?”

, vẫn đầu thôn hơn, chúng ở phía , như an hơn.”

“Đầu thôn gần giếng nước!”

“Gần thì ? Ban đêm đậy , cùng lắm thì cử canh gác, họ mà dám trộm nước, chúng sẽ đuổi !”

“Tứ Lang đối xử bình đẳng, ý , đề phòng họ ?”

“Cũng gần như . , Tứ Lang ?”

“Dẫn ngoài thôn .”

Trời dần tối sầm .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-472.html.]

Những kéo lê thể mệt mỏi, cuối cùng cũng hội ngộ với đại đội, đến nơi phịch xuống đất dậy nổi.

Hiếm khoảnh khắc yên tĩnh và nhàn rỗi như , lặng ngắm hoàng hôn tan biến giữa đất trời, ngọn núi cao sừng sững làng, tiếng nước chảy bên tai.

Môi trường xung quanh , khí mùi hôi thối nồng nặc, càng lo lắng mở mắt tiếp tục lên đường, một khi tinh thần thả lỏng, sự mệt mỏi liền ập đến.

Tôn Tứ Lang dẫn một đám từ trong thôn , Triệu Đại Sơn phát hiện ngay lập tức, vội vàng đưa tay đẩy những đang lim dim ngủ gật: “Dậy , mau dậy , đến!”

“Cái gì? Ồ, ồ, đến!” Những nửa tỉnh nửa mê đ.á.n.h thức, luống cuống bò dậy từ mặt đất, còn quên đưa tay kéo em đang ngủ chảy cả nước dãi bên cạnh.

“Đẩy làm gì!”

“Mau dậy , đến!”

Giống như xem mắt, thể để ấn tượng đầu tiên quá tệ cho đối phương, họ dân tị nạn , ăn mày, thể hiện tinh thần, thể quá lôi thôi.

Chu bà t.ử lay tỉnh, trong thôn đến, vội chống dậy, đồng thời quên cúi đầu nhổ hai bãi nước bọt lòng bàn tay, xoa hai tay quệt qua quýt lên mặt.

Một đám sửa sang quần áo, kéo tay áo, lấy khăn lau mặt lau tay, cố gắng chỉnh trang cho dáng.

Triệu Tiểu Bảo cũng bắt chước, lau lau vết nhọ nồi mặt, cọ thành một vệt trắng một vệt đen, biến thành mặt mèo hoa.

Vương thị để ý đến cô bé, sửa sang cổ áo cho gọn gàng, thôn Liễu Hà tới mặt.

đầu Tôn Tứ Lang, bên cạnh hai lão già, lưng một đám đông nghịt, nam nữ, ánh mắt họ kinh ngạc, tò mò, và cả phòng .

đều ác ý gì lớn.

để dấu vết liếc Tôn Tứ Lang, khóe mắt đầu mày đứa trẻ đều ý thoải mái, dân làng theo cũng tay , cầm d.a.o vác cuốc, một trái tim khỏi nặng nề rơi xuống.

“Triệu thúc, đây thôn trưởng thôn Liễu Hà chúng cháu, nhị bá gia cháu, các vị thể gọi ông Tôn thôn trưởng.” Tôn Tứ Lang bước một bước, giới thiệu cho hai bên, “Vị trưởng bối nhà họ Chu, đám tiểu bối chúng cháu đều gọi lão nhân gia Chu đại gia.”

Tôn thôn trưởng và Chu đại gia về phía Triệu lão hán đang ở phía nhất, lúc trời tối, xa một chút rõ ngũ quan, chỉ thể thấy hình dáng đại khái.

già ở nông thôn một khi tuổi, sống lưng sẽ bất giác cong xuống, lúc trẻ còn vài phần dáng thẳng tắp, tóc bạc hai năm, lưng bắt đầu còng, cả khuôn mặt ngày càng gần mặt đất.

Ngoài ông , lưng ông còn ba tráng hán trẻ tuổi như đúc từ một khuôn, họ giống như bốn ngọn núi, che chắn cho những phía , cũng mang cho họ một áp lực từng .

Tôn thôn trưởng trong lòng giật thót từng hồi, môi cũng chút run rẩy.

Vốn tưởng hình lùn mập kết nghĩa Tứ Lang đủ dọa , dù cũng đồ tể, nhà thiếu dầu mỡ, chút sức lực cũng đè nổi con heo một hai trăm cân. mấy thì ? Giống như thợ săn trong núi sâu, vóc dáng họ ăn cơm chiến trường ông cũng tin.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...