Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm
Chương 555
xong, đầu hướng cháu trai gọi: “Lấy cho tiểu thúc cháu hai cái bánh bột ngô qua đây... Còn Cam Tú Cam nữa!”
“ a gia!”
Ánh ban mai hé rạng, gió nhẹ phất qua mặt.
Sào chống nhấp nhô mặt nước, tiếng rẽ nước phát tiếng vang trầm đục ùng ục, thỉnh thoảng kèm theo vài tiếng ồn ào, sáng sớm náo nhiệt thể tả.
Triệu Tiểu Bảo còn mở mắt ngáp một cái , nàng hình như thấy giọng Hỉ Nhi, ồn ào nhốn nháo, đang cãi với Chu Tam Đầu, bắt nạt Xuân Nha .
Chu Tam Đầu tủi , sớm bắt nạt Xuân Nha Xuân Miêu nữa , ca ca cũng bắt nạt, bây giờ bọn họ nếu dám cướp màn thầu Xuân Nha, a nãi thấy sẽ tát vỡ mồm.
“ đều thấy , chính ngày chặt trúc đó, ngươi ăn bánh bột ngô Xuân Nha!”
“Đó tỷ tự cho ! cướp!”
“ ngươi cố ý kêu la đói bụng mặt tỷ ?”
“...”
Chu Tam Đầu ấp úng lên tiếng, cố ý đói bụng mặt tỷ tỷ , chính đói a, đói đến mức hoa mắt chóng mặt đều nhớ rốt cuộc kêu la , Triệu Hỉ như , chắc chắn thể thừa nhận kêu la, bởi vì tỷ tỷ thật sự cho cái bánh bột ngô ăn dở.
cũng lấy , thực sự quá đói , lương thực trong thôn bộ nước lũ cuốn trôi , chỉ còn mấy bao thù lao cha bọn họ ngoài giúp vận chuyển lương thực nhận . Thôn Liễu Hà còn t.h.ả.m hơn bọn họ, chỉ hai hộ gia đình lúc chạy trối c.h.ế.t tiện tay vác hai bao lúa núi, đều nước mưa làm ướt , cũng ăn nữa.
hai thôn đều trông cậy mấy bao khẩu phần lương thực đó thôn bọn họ sống qua ngày, các thôn lão a gia tâm thiện, cơm gạo thô hấp chín sẽ chia cho thôn Liễu Hà, vốn dĩ thể ăn nửa bát cơm gạo thô, thêm nhiều như , đến tay liền chỉ còn một lớp mỏng dính đáy bát, hai miếng ăn hết .
Chu Tam Đầu còn tủi đấy, đem lương thực a cha bọn họ vất vả kiếm chia cho thôn Liễu Hà, a nãi bọn họ đều vui, trong lòng ý kiến, chỉ dám . Tiểu Bảo cô thấy , Đại Căn a gia tỳ khí kém, lúc sấn tới chạm xui xẻo ông, bảo đảm sẽ mắng.
Bạn thể thích: Thiên Vị Mỗi Mình Em - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
sống c.h.ế.t đòi theo ngoài tìm chính a nãi lải nhải, bà cả ngày cái miệng nghỉ ngơi mà lầm bầm bây giờ thôn Liễu Hà chiếm tiện nghi bọn họ, mấy bao lương thực ăn hết thì làm đây, đợi nước lũ rút , trong thôn còn ruộng đất, ngày tháng hy vọng, bọn họ thì cái gì cũng , ăn hết chút khẩu phần lương thực thì sẽ c.h.ế.t đói mất!
c.h.ế.t đói, cho nên lúc Tôn Húc Minh mũi mũi mắt mắt, làm cũng mắt.
xem xem, sống một , thêm một miệng ăn, haizz!
Đương nhiên, càng mắt chính tỷ Cam gia, hai ngay cả Tôn Húc Minh cũng bằng, haizz!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-555.html.]
Trong lòng đang lầm bầm, một giọng quen thuộc từ cái bè dẫn đầu truyền đến, hung dữ, gào đến mức cổ theo bản năng rụt , đều bóng đen tâm lý : “Chu Tam Đầu, ngươi bắt nạt Xuân Nha!”
“Đợi về, xem thu thập ngươi thế nào...”
Giọng đột ngột biến mất.
Triệu Tiểu Bảo dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, còn tưởng đang ở trong mơ, Chu Tam Đầu trong mơ một chút cũng lời, giả vờ đáng thương xin ăn mặt Xuân Nha. Xuân Nha bao nha, đối với bao giờ thiên vị, mặc dù Chu Tam Đầu đây bắt nạt tỷ , bây giờ ngoan hơn một chút , Xuân Nha liền coi như ruột mà thương yêu, một tỷ tỷ như Xuân Nha trân trọng thì thôi , còn cướp khẩu phần lương thực tỷ !
Đáng ghét! Chu Tam Đầu quả thực đáng ghét! Đợi nàng về nhất định dạy dỗ t.ử tế, gõ đầu thật mạnh!
Giấc mơ thực sự quá chọc tức , Triệu Tiểu Bảo tức giận "xoát" một cái liền mở mắt .
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 60: Mang Bụng Bầu Theo Chồng Nhập Ngũ, truyện cực cập nhật chương mới.
đó nàng liền thấy nương.
Nàng chớp chớp mắt, chút dám tin, thế nhắm mắt .
Qua một lúc lâu, nàng mới cẩn thận từng li từng tí hé mí mắt, bầu trời xanh mây trắng, nếp nhăn khóe mắt đó, nếp nhăn cau giữa lông mày, tất cả đều quen thuộc như .
nương nàng, nương đang híp mắt với nàng nè!
Vương thị sờ sờ khuôn mặt thịt núng nính nàng, vết chai trong lòng bàn tay chút thô ráp, đ.â.m Triệu Tiểu Bảo ngứa ngáy, nàng nhịn trốn : “Nương, nương cũng chạy giấc mơ Tiểu Bảo ?”
“Nương, Tiểu Bảo còn thấy giọng Hỉ Nhi, còn Chu Tam Đầu, Tiểu Bảo còn bao lâu nữa mới thể về , Thanh Huyền ca ca ngày ngày chèo bè vất vả lắm, Tiểu Bảo sức lực nhỏ thể giúp đỡ, nương, nương thể giúp Tiểu Bảo dạy dỗ Tam Đầu , bảo đừng cướp khẩu phần lương thực Xuân Nha, Xuân Nha còn lớn hơn đấy, đói bụng, Xuân Nha cũng sẽ đói mà.”
“Nương, Tiểu Bảo nhớ nương a.”
“Nương, Tiểu Bảo còn nhớ cha và các ca ca tẩu t.ử cháu trai nữa.”
“Nương, Thanh Huyền ca ca lợi hại lắm đấy, buộc bè nha, trúc già cha nỡ dùng đều dùng để buộc bè .”
“Nương, nương bảo cha đừng tức giận nha, đợi về Tiểu Bảo dẫn Thanh Huyền ca ca núi chặt trúc, chặt thật nhiều thật nhiều, để cha chẻ hết nan trúc.”
“Nương, Thanh Huyền ca ca Thần Tiên Địa , nương đừng giận Tiểu Bảo, Thanh Huyền ca ca đến cứu Tiểu Bảo, con thể bỏ .”
Nàng nhiều nhiều lời , cái miệng nhỏ lạch cạch ngừng, , một đôi mắt to lặng lẽ dâng lên sương mù, những giọt nước mắt to như hạt đậu men theo khóe mắt trượt xuống thái dương, thấm trong tóc.
Nàng nhanh chóng hít nước mũi hai cái, dường như sợ nương thấy rơi nước mắt, đột ngột vắt ngang cánh tay lên mí mắt gắt gao đè , hình nhỏ bé vì nức nở mà run rẩy từng đợt, đôi môi mím chặt cũng đè nén ý trào dâng nơi cổ họng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.