Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 103:
Sở Nhược Yên giật rùng một cái.
Nàng suýt nữa đã quên béng lời bịa đặt trước kia chỉ để dễ bề tiếp cận .
Giờ đây, ánh mắt Yến Trừng lạnh lùng như sương tuyết, vẻ mặt tựa như chỉ cần nàng thốt lên một chữ "kh" là sẽ khiến trời long đất lở. Nàng vội vàng đáp:
"Kh... ta kh dám lừa dối ..."
Lời vừa dứt, ánh mắt Yến Trừng mới dịu lại được đôi chút.
Chẳng kh kìm nén được, mà là vì dạo gần đây, vận đào hoa của nàng quá vượng!
Trước tên tiểu quốc cữu tính tình chất phác cứ quấn l nàng suốt, nay lại đến lão hồ ly nhà họ Cố trúng nàng muốn nạp làm con dâu, chưa kể còn vị c tử Lang thần thần bí kia, ngoài miệng tuy nói kh gì, nhưng lòng dạ lại khó dò biết bao?
Quần sói vây qu, thể kh lo lắng cho được!
“Là kh dám, hay là thật sự kh hề ?” Yến Trừng truy hỏi thêm lần nữa.
Sở Nhược Yên cười gượng:
“Tất nhiên là kh dám... à kh, là thật sự kh !”
Nói xong lại chột dạ quay mặt , chẳng biết tự lúc nào, nàng lại kh thể mặt kh đổi sắc mà nói dối trước mặt được nữa.
Kh ngờ cằm chợt lạnh buốt, ngón tay lạnh giá của nam nhân ép nàng quay lại:
“A Yên, bất kể lời nói là thật hay giả, đã thốt ra , nàng trách nhiệm.”
Sở Nhược Yên bị ép đối mặt với ánh mắt , sâu kh th đáy, bên trong bùng lên hai ngọn lửa rực rỡ, tựa như tinh tú giữa màn đêm muốn nuốt chửng linh hồn khác…
Nàng vô thức hỏi:
“Vậy... nếu kh chịu trách nhiệm thì sẽ thế nào?”
Ánh mắt Yến Trừng lập tức lạnh băng, nắm l áo choàng l trắng quý giá trên vai nàng, mạnh mẽ hất tung lên.
Áo l tung bay lướt qua đỉnh đầu nàng, cúi thấp đầu, môi mỏng lạnh lẽo khẽ chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên trán nàng…
“!!!”
Sở Nhược Yên trừng lớn hai mắt, nơi bị chạm vào như bốc cháy, huyết mạch trong dường như đều dồn cả lên đó!
Chiếc áo l nhẹ nhàng rơi xuống nền đất lạnh.
Yến Trừng thản nhiên dựa lưng vào ghế, ung dung đáp:
“Chính là như thế.”
Lặng ngắt.
Dù ngoài phố qua lại tấp nập, nhưng góc trời nhỏ bé này dường như đã bị ngăn cách bởi một tấm màng vô hình, im ắng kh tiếng động.
Mạnh Dương biết ều sớm đã lùi sang một bên.
Sở Nhược Yên nhất thời cứng đờ vị Diêm Vương này ý gì, nàng kh chịu trách nhiệm thì liền hôn nàng…
Chẳng lẽ định hôn đến khi nào nàng bằng lòng chịu trách nhiệm mới thôi?
Kh đúng kh đúng, trọng ểm là tại lại hôn nàng mới đúng!
Nàng vốn dĩ kh hề kinh nghiệm nam nữ, đáng thương thay, càng nghĩ càng cảm th rối loạn tâm thần.
Yến Trừng m lọn tóc bị áo l làm rối trên trán nàng, định giơ tay giúp nàng vuốt lại, ai ngờ tiểu cô nương này lại như mèo con vừa bị giật , lập tức thối lui ra sau.
cau mày.
Xem ra ta vẫn quá mức vội vàng, đã dọa sợ nàng ...
Đang định an ủi thì “Ảnh Tử” đột ngột hiện thân, nói m câu với Mạnh Dương, Mạnh Dương liền vội vã chạy tới:
“C tử, bên Thái phó Vinh đang tìm ngài…”
“Bảo đợi !” Yến Trừng trầm giọng, rõ ràng kh vui.
Mạnh Dương chỉ còn cách liều tiến lên thưa lại:
“Chuyện gấp lắm, nói là Trưởng phòng Th Lại Ty Vũ Khố, Lưu Xương Bình, đã tự sát trong ngục …”
Lưu Xương Bình là đệ của Bá tước Xương Lộc, cũng là trung gian mấu chốt trong vụ án tham ô lần này.
vừa chết, cũng đồng nghĩa với việc mọi đầu mối liên quan từ trên xuống dưới đã hoàn toàn bị cắt đứt!
Yến Trừng nghiến răng, hít sâu m hơi mới trấn tĩnh lại:
“Ảnh Tử theo ta, Mạnh Dương đưa Đại cô nương về phủ.”
“Tuân lệnh.”
Nói xong, lại Sở Nhược Yên thật sâu tiểu cô nương này vẫn còn thất thần vạn phần, đành đợi dịp khác nói tiếp vậy!
Đợi họ , Mạnh Dương dắt xe ngựa tới.
Sở Nhược Yên lơ mơ chui vào, mãi mới lí nhí hỏi:
“Mạnh thị vệ, c tử nhà … ổn kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-103.html.]
Bên ngoài, Mạnh Dương ngồi đánh xe hơi khựng lại:
“Hả? Đại cô nương hỏi... về mặt nào?”
“Tất cả mọi mặt!”
Sở Nhược Yên ôm má, chỉ th vẫn còn nóng bừng:
“ gặp chuyện gì chấn động chăng, hay là lại bị ai đó phản bội?”
Kh thì lại chạy tới đây bắt nàng chịu trách nhiệm?
Mạnh Dương cười:
“Cô nương nói đùa , phàm là kẻ phản bội c tử nhà ta đều đã quy tiên hết thảy, dẫu sót lại một hai tên thì cũng đang trên đường gặp Diêm Vương mà thôi, c tử đâu bị gì kích thích.”
Sở Nhược Yên rùng .
th bộ dạng ôn hòa của vị Diêm Vương kia mãi, suýt nữa quên mất vốn là thù tất báo, thủ đoạn quả là kinh khủng.
M lời bịa đặt trước kia tuyệt đối kh thể để lộ, hiện giờ tưởng là thật, nếu biết là giả, chỉ sợ nàng sẽ bị rút gân lột da mà nuốt sống…
“Này Mạnh thị vệ, ta còn muốn hỏi một chuyện, c tử nhà … trước đây từng tâm niệm nữ tử nào chưa?”
Nghe thế, Mạnh Dương chỉ hận kh thể giơ tay thề thốt trời đất:
“Kh kh ! Tuyệt đối kh !”
“Thế còn Nhị cô nương nhà Thái phó Vinh…”
“C tử và Nhị cô nương nhà họ Vinh tuyệt đối kh gì, chỉ gặp nhau m lần thôi! Đại cô nương nhất định tin, trừ phi là Thế tử phi, c tử nhà ta chưa từng trò chuyện với bất kỳ nữ nhân nào khác, ngay cả trong phủ, cũng chẳng nuôi nổi một con muỗi cái nữa kìa!”
Sở Nhược Yên nghe vậy suýt nữa ho sặc.
Tốt, quả nhiên là một chưa từng vướng bận chốn phong trần như nàng.
Cô mẫu từng nói, như vậy, nếu bị phản bội sẽ dễ đem tình yêu hóa thành thù hận, cực đoan mà bi thương vô cùng.
Nàng đây quả là tự châm lửa đốt , giờ e rằng khó mà thoát khỏi kiếp nạn này!
Xe ngựa đến phủ Trấn Quốc c, Chu ma ma đúng lúc ngang qua, ngạc nhiên hỏi:
“Cô nương kh phủ họ Tào dự hỷ yến ? lại về sớm vậy?”
Sở Nhược Yên chỉ yếu ớt bà một cái.
Hỷ yến hỷ yến cái nỗi gì! Nàng đây đụng trúng Diêm La Vương, nếu đối phó kh tốt thì uống rượu hỷ lại hóa thành rượu tang!
Về đến Bồ Đề viện, cả nàng rã rời, tinh thần vô cùng uể oải.
Mãi đến tối, khi Tiểu Giang thị dẫn theo Sở Nhược Âm và Sở Nhược Lan trở về, nói cô mẫu nhờ chuyển lời cảm tạ nàng vì chuyện hôm nay liên quan đến quận chúa Th Bình, nàng mới chợt nhớ ra, lúc quận chúa rời đã thốt ra một câu nói đầy hàm ý sâu xa:
Ngươi là nữ nhân từng hòa ly của Yến gia… Thật thú vị, ngươi lại bằng lòng ra tay giúp đỡ Tào gia?
Câu nói ... như thể giữa hai nhà mối thâm thù đại hận gì đó?
Nhưng kh đúng, dù cho Tào Phò mã vì chuyện của Trưởng c chúa An Thịnh mà ghi hận Yến Trừng, phái đến Yến phủ qu nhiễu, đòi nợ, cũng chưa đến mức gọi là thâm thù đại hận. Trừ phi... còn ều gì khác...
Nàng nghĩ mãi kh ra, thực ra cách tốt nhất là trực tiếp hỏi Yến Trừng.
Nhưng vào giờ phút này, đừng nói là chất vấn, ngay cả việc đối diện với , nàng cũng kh dám nữa …
Nàng trằn trọc kh ngủ được suốt cả đêm, đến sáng hôm sau, khi Ngọc Lộ từ chợ mua sắm trở về, gương mặt hớn hở, rạng rỡ:
“Cô nương, hai tin tốt! Một là về Hầu gia Thừa Ân, một là về Hầu gia An Ninh, chủ tử muốn nghe tin nào trước đây?”
Sở Nhược Yên nghe th tên Yến Trừng liền căng thẳng:
“Nghe tin đầu tiên trước .”
“Hì hì, nô tỳ cũng nghĩ thế. Hôm qua tỷ Tử Yến chẳng đã đưa ngón tay của Ảnh Hồng đến phủ Thừa Ân Hầu ? Lão phu nhân Tạ thị vừa th liền thổ ra một búng m.á.u tươi, lập tức ra lệnh cho Hầu gia mau chóng đón cháu đích tôn về! Vậy là Hầu gia lập tức tức tốc chạy đến phủ Th Bình quận chúa, hai cãi nhau một trận lớn. Hầu gia chỉ thẳng mũi quận chúa mắng nàng nuôi dưỡng tình nhân, kh giữ trọn đạo làm vợ, quận chúa cũng kh kém, đáp lại rằng là kẻ đam mê đoạn tụ với học trò, vậy mà cũng dám trách cứ nàng! đáp trả rằng trong phủ nàng bao nhiêu nam nhân, thích ai cứ việc mang , chỉ kh được động đến phụ nữ và trẻ con!”
Sở Nhược Yên nghe vậy, kh khỏi bật cười khẽ lắc đầu.
Chuyện này vốn nằm trong dự liệu của ta. Tước Quý vốn là kẻ mặt dày vô sỉ, Th Bình quận chúa lại bá đạo ngang tàng, hai họ giáp mặt mà kh đấu khẩu mới là chuyện lạ.
“Thế còn… tin tốt về ?”
Ngọc Lộ nở nụ cười như hoa, đáp:
“Kh tin tốt đâu, là tin cực kỳ tốt chứ! Bên ngoài đang đồn, sáng nay vừa lâm triều, Tướng quốc Cố, Thái phó Vinh cùng với Phò mã nhà ta đều đồng lòng tấu xin Thánh thượng cho An Ninh Hầu ều tra vụ án tham ô quân giới, Thánh thượng đã chấp thuận ! Hơn nữa, còn phong ngài làm quyền Thiếu kh Đại Lý Tự. Nếu ều tra thành c, chữ ‘quyền’ sẽ được xóa bỏ ngay lập tức!”
Thiếu kh Đại Lý Tự, quan tứ phẩm chính!
Hơn nữa lại là đối với một tàn tật quả là một sự phá lệ chưa từng !
Sở Nhược Yên khẽ nín thở, trong mộng, trở lại triều đình cũng chính là vị trí này.
Chẳng lẽ… số mệnh quả thực đã được an bài?
Đúng lúc , Nguyệt Đào, nha hoàn thân cận của Tiểu Giang thị, bước tới:
“Đại cô nương, trong cung tới. Phu nhân sai nô tỳ mời lập tức đến chính sảnh.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.