Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 128:
“Chính là tên Tào Đống đó, cái vị Phò mã gia mà…” – Tần lão thần y thản nhiên đáp.
Sở Tĩnh kinh ngạc: “Nhị đệ kh thể sinh con, vậy hài tử của Trưởng c chúa là con của ai?”
Trước kia Tào Đống luôn miệng quả quyết gia tộc họ Yến đã hãm hại Trưởng c chúa!
Mọi đều nh ninh rằng, là sự cố trên núi Thúy Bình, Trưởng c chúa vì cứu Yến Trừng mà sảy thai. Nhưng giờ đây, xem ra sự thật lại chẳng như thế?
Sở Nhược Yên nghiêm nghị hỏi: “Lão thần y, ngài chắc c kh nhận lầm chứ?”
“Làm mà nhầm được. Hơn hai mươi năm trước, lão già ta vừa quay về kinh thành, bị kẻ gian móc túi hết sạch bạc, đành dựng quầy khám bệnh kiếm sống qua ngày. Khi đó chính là tên Tào Đống đó, khăng khăng nói ta lừa đảo, còn ném cho ta mười lượng bạc bảo ta mau cuốn xéo, đừng lừa gạt nữa!”
“Ngươi nói xem, lão già ta nuốt trôi được cơn giận ? Lập tức bắt mạch cho , vừa xem liền phát hiện ra chứng ‘vô tự’ này, lại còn là chứng bệnh ‘thiên hoạn’ bẩm sinh, đến cả trị cũng chẳng trị được! Ta giận đến mức đập tan cả quầy thuốc lúc b giờ.”
Sở Nhược Yên và Sở Tĩnh liếc mắt nhau, đều th sự kinh ngạc tột độ trong mắt đối phương.
Sở Nhược Yên hỏi tiếp: “Vậy ngài nói cho Tào Đống biết chuyện này kh?”
“Tất nhiên là ! Lương y há lại kiêng kỵ nói rõ bệnh tình với bệnh nhân? Chẳng qua tên tiểu tử chắc hẳn đã sớm biết , lập tức khom lưng xin lỗi ta, còn cầu xin ta giữ kín giúp…”
Sở Nhược Yên và Sở Tĩnh đồng loạt hít sâu một hơi.
Tào Phò mã sớm đã biết kh thể sinh con, nếu Trưởng c chúa thật sự mang thai, chẳng đang nuôi hài tử cho kẻ khác ?
Song, nghĩ đến tình cảm si mê dành cho Trưởng c chúa, chuyện như vậy cũng kh là kh thể.
“Việc này ngài đã nói với C tử Lang chưa?”
Tần lão thần y trừng mắt, râu mép dựng ngược: “Ngươi xem lão già ta là hạng nào? Chuyện riêng tư của Tào tiểu tử, ta há thể rêu rao khắp chốn? Huống hồ, tiểu tử Lang kia cũng đâu hỏi đến…”
C tử Lang kh biết, vậy thì chắc c cũng chưa tiết lộ với Yến Trừng.
Sở Nhược Yên hiểu rõ mọi chuyện trong lòng, lập tức đứng dậy thi lễ: “Đa tạ lão thần y đã chỉ ểm.”
Tần lão đầu lúc này mới hài lòng, khẽ hừ một tiếng xoay rời .
Nàng quay sang cô cô. Sở Tĩnh hiểu ý, khẽ trấn an: “Yên tâm, trước khi mọi chuyện sáng tỏ, ngoài lão gia ra, ta sẽ kh tiết lộ với bất kỳ ai khác.”
“Vậy đa tạ cô cô…”
Đêm đó, nàng viết một phong thư tay, bảo Chu ma ma mang đến tận tay Mạnh Dương.
Giữa trưa hôm sau, Mạnh Dương trèo tường vào phủ, bẩm báo rằng c tử đang đợi ở Bách Hiểu Các.
May mắn thay, phụ thân hôm nay còn chưa hồi phủ sau khi lâm triều, nàng viện cớ mua trang sức, vội vã cùng Chu ma ma rời phủ.
Tại Tửu lầu Thiên Nhất.
Vừa bước vào nhã gian, nàng đã th Ảnh Tử và lão Hứa đều mặt.
Yến Trừng ngồi cạnh cửa sổ, đầu ngón tay thon dài đang xoay một khối bạch ngọc êu hình dê thượng hạng, trong suốt, ấm áp, nhuận hòa.
“Ngươi đến à?” th Sở Nhược Yên, hơi thẳng dậy, liếc Mạnh Dương. Mạnh Dương liền nói: “Thiếu phu nhân, mời dùng một ngụm trà nhuận cổ trước đã.”
Sở Nhược Yên hoàn toàn kh để ý tới cách xưng hô đã thay đổi đó, nhận trà uống một ngụm: “Thế nào , tra xét được gì chưa?”
Yến Trừng lắc đầu: “Lão Hứa, hãy bẩm báo .”
Lão Hứa bước khập khiễng, cung kính đáp: “Thiếu phu nhân, đêm qua vừa nhận mật tín của , lão phu cùng Ảnh Tử đã lập tức xuất phát trong đêm. Xin chớ cười lão phu, đã khắp m nhà, nhưng chẳng ai hay biết gì. Ảnh Tử đến phủ Trưởng c chúa, cũng đành tay kh trở về.”
Sở Nhược Yên khẽ nhíu mày: “Trưởng c chúa hiện đang ở trong cung, phủ đệ tất nhiên trống vắng, chẳng lẽ Ảnh Tử kh nghĩ đến việc bắt vài về thẩm vấn một phen hay ?”
Lão Hứa đưa mắt Yến Trừng, cười nói: “Thiếu phu nhân quả nhiên cùng suy nghĩ với C tử. Chỉ tiếc, Trưởng c chúa vốn tiếng là Bồ Tát nhân gian, hầu trong phủ đều là những kẻ câm ếc được ngài thu nhận. Dù bắt được, e rằng cũng chẳng tra khảo được gì…”
Giọng ệu ẩn chứa hàm ý sâu xa, khiến Sở Nhược Yên kh khỏi rùng .
Huấn luyện những câm ếc này ắt hẳn đã tốn bao nhiêu c sức? Nhưng nếu họ là bình thường, lại bị dùng độc sau khi huấn luyện để bịt miệng...
Vậy thì phủ đệ của Trưởng c chúa quả thực là tường đồng vách sắt, kh thể lọt ra dù chỉ là nửa lời cơ mật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-128.html.]
Nàng ngẩng đầu Yến Trừng, hiển nhiên y cũng đã nhận ra sự đáng sợ này.
Lặng im một lát, Yến Trừng mới cất lời: “Bọn họ đã kh tra được gì. Ta đã sai hỏi Bách Hiểu Các, chưởng quầy nói Các chủ vắng mặt, những cơ mật bên trong họ kh rõ. Nhưng suốt những năm qua, mọi tin tức về hoàng gia đều , duy chỉ vị Trưởng c chúa này, th tin lác đác ít ỏi, mà lại toàn là những chuyện thiên hạ đã rõ mười mươi.”
Sở Nhược Yên kinh ngạc. Lưới Bách Hiểu Các trải khắp thiên hạ, vậy mà lại hoàn toàn bất lực trước vị Trưởng c chúa đoan trang hiền hậu này thật sự đáng sợ đến mức nào!
Sở Nhược Yên mím môi, trầm ngâm hồi lâu: “Vẫn còn một , lẽ sẽ biết chút ít!”
Yến Trừng nàng, nàng liền khe khẽ nói: “Quận chúa Th Bình!”
Hồi trước, lúc cô cô nàng thành thân, vị Quận chúa này từng gây ra chút phiền phức, lại còn bu lời với nàng: “Ngươi là phụ nhân đã hòa ly khỏi Yến gia… Thật thú vị, ngươi lại giúp đỡ Tào gia?”
Hiển nhiên, nàng ta đã sớm biết việc Tào Phò mã làm tổn hại Yến gia!
Yến Trừng nghe xong gật đầu: “Tuy kh rõ toàn cục, nhưng nàng ta chắc c là biết chuyện. Nàng định làm cách nào?”
Sở Nhược Yên trầm ngâm: “Nàng là nữ nhi, lại là Quận chúa kim tôn ngọc quý, các ngươi ra mặt quả thực bất tiện… Nhưng trước kia ta lại từng đắc tội nàng ta, chi bằng, việc này phiền đến cô phu .” Vừa dứt lời, chính nàng cũng bật cười khúc khích.
Yến Trừng nhướng mày, th nàng chống cằm lên tay, nụ cười rạng rỡ: “Nói ra thật lạ lùng, mỗi lần ta tìm đến cô phu, lại chẳng việc nào là chuyện tốt đẹp cả…”
Ban đầu là vì Yến gia, sau là chuyện của cô cô, gần đây lại liên quan đến Tào Phò mã.
Nếu kh nể mặt cô cô, e rằng cô phu đã muốn cho nàng một trận …
Yến Trừng thản nhiên đáp: “ tài ắt chịu phần lao lực.”
Sở Nhược Yên chợt nhớ lần trước gây chuyện ở Xương Quý, nàng cũng từng nói câu này với Tào Dương, kh khỏi bật cười sảng khoái hơn, một lúc sau mới đứng dậy: “Vậy ta xin cáo lui trước. chuyện gì cứ để Mạnh hộ vệ báo lại, chỉ cần nhớ tránh phụ thân ta là được!”
Yến Trừng khẽ “ừ” một tiếng, Mạnh Dương thầm trợn mắt.
bị thiếu phu nhân nói cứ như thể là kẻ giúp hai lén lút tư th vậy…
“A Yên, khoan đã.”
Sở Nhược Yên dừng bước, th y ều khiển xe lăn tiến lại gần.
Nàng vô thức khụy gối xuống, để tầm mắt hai ngang bằng: “Còn chuyện gì ?”
Yến Trừng giơ tay, tự đeo khối ngọc dê trắng đang cầm trên tay lên cổ nàng: “Tặng nàng.”
Khối ngọc bạch ngọc ôn nhuận, vẫn còn vương hơi ấm từ đầu ngón tay y…
Tim Sở Nhược Yên khẽ rung động: “Cái này…”
“Cứ đeo . Nàng ra ngoài l cớ mua trang sức, chẳng lẽ lại tay kh trở về?”
Sở Nhược Yên chớp chớp mắt, kh ngờ y lại biết cớ nàng viện ra.
Nhưng lời y nói quả thực hợp tình hợp lý, nàng liền đáp: “Vậy ta xin nhận. Lần sau ta cũng tặng thứ gì quý giá, coi như xem như đôi bên sòng phẳng.”
Về đến phủ, nàng nghỉ ngơi chốc lát liền đến Tào phủ.
Nàng còn chưa kịp bước vào chính sảnh, đã nghe một tiếng “Choang!” vang lên chói tai.
Một vật gì đó tr như bình hoa, bay vút ra ngoài, vỡ tan tành ngay dưới chân nàng!
“Đại tiểu thư cẩn thận!”
gác cổng vội vàng c trước mặt nàng. Vẫn chưa kịp mở lời giải thích, chợt nghe th tiếng nữ nhân quen thuộc the thé từ bên trong sảnh vọng ra:
“Lũ Tào gia các ngươi đúng là ỷ thế mà h.i.ế.p quá đáng! Tào Tam chưa viết hưu thư cho ta, thì ta vẫn là Tam phu nhân của Tào gia! Ngươi, Sở Tĩnh kia, chỉ là phụ nhân tái giá, dựa vào đâu mà kh cho ta quay về Tào gia?”
Sở Nhược Yên nghe vậy chỉ th buồn cười. Chẳng là Khổng thị đó ?
Đêm Tào gia gặp biến, ả ta lập tức phủi sạch quan hệ, quay về nhà mẹ đẻ.
Giờ đây, ả còn mặt mũi nào dám quay lại đây?
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.