Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 144:
"Kh được!" – Sở Nhược Yên dứt khoát phủ định.
Yến Trừng vừa muốn mở miệng đã bị nàng cắt lời:
"Yến Trừng, kh ta muốn ngăn , mà là Trưởng c chúa kia giỏi mưu sâu kế hiểm, nàng ta dùng trăm phương ngàn kế dụ dỗ chúng ta tìm được Tôn bà tử, biết được cái gọi là chân tướng trong miệng bà ta, chỉ e lúc này đang chờ tự chui đầu vào lưới… cứ thế mà đến, chẳng là dê vào miệng cọp ?"
Nói xong, cả hai đều ngẩn .
Dê vào miệng cọp?
Yến Trừng lại giống một con dê non yếu ớt đó ?
Nam nhân khẽ nhếch môi cười:
"A Yên, nàng lặp lại lần nữa xem?"
Sở Nhược Yên bối rối quay mặt :
"Tóm lại, ý ta là đừng , trước khi chân tướng chưa rõ ràng, tốt nhất đừng gặp nàng ta. Vạn nhất… vạn nhất…"
Nàng kh nói tiếp.
Yến Trừng nghi hoặc hỏi:
"Vạn nhất làm ?"
Sở Nhược Yên mím chặt môi, im lặng kh lên tiếng.
Trong mộng, chính tay đồ sát toàn bộ hoàng tộc, trong đó cả vị Trưởng c chúa này!
Đầu của An Thịnh treo trên tường thành, gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười dữ tợn, bất chấp mọi ều, cho th sự ên cuồng cùng cực.
Nếu khi chưa tìm ra chân tướng của Tôn bà tử, thì trong mắt , An Thịnh chính là sinh mẫu của !
thể khiến bất chấp luân thường đạo lý, tự tay g.i.ế.c mẹ ruột, nàng thật sự kh dám tưởng tượng đã xảy ra chuyện gì!
Vì vậy nàng vô cùng lo sợ, sợ gặp An Thịnh bị nàng ta dùng lời lẽ kích thích, mê hoặc…
"A Yên… A Yên?"
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của nam nhân truyền đến, Sở Nhược Yên hoàn hồn, do dự một chút nắm l tay :
" hứa với ta, đừng gặp nàng ta được kh?"
Trong đáy mắt nữ tử chan chứa nỗi u sầu, xen lẫn nỗi sợ hãi mà chưa từng th bao giờ…
Yến Trừng đang định giải thích – đây là con đường nh nhất, trực tiếp nhất để tìm được Tôn Tài!
Đột nhiên một ngón tay mềm mại khẽ đặt lên môi .
Ngay sau đó đôi mắt long l như nước hồ thu thu nhỏ lại trước mắt , nàng hơi khom , gương mặt ngọc ngà, trắng nõn ngước lên, chỉ cách kh đến nửa tấc, khẽ hỏi:
" đồng ý kh?"
Hô hấp của nhất thời nghẹn lại.
Yến Trừng th môi lưỡi khô khốc, cố nén quay mặt :
"Đừng làm càn…"
Song đầu ngón tay nàng lại nghịch ngợm lướt nhẹ trên môi y, giọng nói càng thêm mềm mại như nước chảy:
" hãy hứa với ta, Tam... lang?"
Một ngọn lửa cuồng nhiệt bỗng bùng lên, như thiêu đốt toàn thân y!
Y khàn giọng hỏi:
"Nàng vừa gọi ta là gì?"
"Tam lang…"
Vừa dứt lời, y kh kìm được nữa, bàn tay to trực tiếp ôm l sau gáy nàng, cúi đầu hôn xuống thật mạnh mẽ.
Khác hẳn với lần đầu cuồng bạo, nụ hôn lần này chứa sự chiếm đoạt nhưng xen lẫn nỗi nhẫn nại tận cùng, dẫu vậy vẫn run rẩy chẳng thể che giấu.
Sở Nhược Yên phần căng thẳng, nhưng nghĩ đến mục đích khiến y đồng ý, nàng liền dè dặt đáp lại đôi chút.
"!"
Mắt nam nhân chợt tối sầm, nơi đuôi mắt ánh đỏ lan rộng.
Y vậy mà lại bu nàng ra:
"A Yên… là nàng tự chuốc l đ!"
Nói đoạn thân hình y nghiêng xuống, cả nàng bị kéo vào lòng.
Sở Nhược Yên cảm nhận được nhiệt độ trên y đang dâng cao, vừa đỏ mặt vừa tim đập thình thịch:
"Khoan đã… còn chưa đồng ý với ta!"
Vì vừa bị y hôn đến mức ngượng ngùng, âm cuối của nàng mang chút run rẩy, càng thêm mê hoặc lòng .
Yến Trừng giờ phút này tâm trí đã loạn, nào còn màng chi nữa, chỉ buột miệng thốt ra:
"Ta đồng ý với nàng."
Kh ngờ lời vừa dứt, vị cô nương kia đã như cá chạch thoắt cái thoát khỏi lòng y, chạy thẳng ra cửa:
"Nếu ta kh về qua đêm, Phụ thân mà biết được chắc c sẽ trách mắng nặng nề, ta xin cáo lui trước đây!"
Mắt Yến Trừng tối sầm, vung tay định phóng ám khí chặn cửa!
Nào ngờ tay áo trống rỗng vừa lúc nàng nắm tay y, đã tiện tay l sạch cả đám ám khí?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-144.html.]
Y đứng yên tại chỗ, một cơn giận chưa từng trong đời bốc lên ngùn ngụt!
Lần đầu tiên trong đời, y hận bản thân kh đứng dậy nổi đến thế!
Đúng lúc này, gương mặt vừa khiến y yêu vừa khiến y hận đột nhiên thò vào từ ngoài cửa:
"Cái đó…" – Sở Nhược Yên xấu hổ gãi mũi, "Ta đã dặn Mạnh Dương mang nước nóng đến , cứ tắm rửa nhé…"
Dứt lời, nàng lập tức chuồn mất.
Yến Trừng hướng nàng biến mất, cúi đầu lại hai cái "kh đứng dậy nổi" của …
Y gằn từng chữ:
"Hừ, trúng kế …"
Vừa hay lúc đó Mạnh Dương ôm thùng nước vào, ngơ ngác hỏi:
"Ơ? C tử, trúng kế gì vậy? Còn ai thể khiến trúng kế được?"
"Ra ngoài!" – Ánh mắt Yến Trừng sắc lạnh như lưỡi kiếm.
Mạnh Dương giật vội vàng đặt thùng nước xuống lui ra. Vừa khép cửa lại, vừa gãi đầu lẩm bẩm:
"Kỳ lạ thật, nửa đêm nửa hôm C tử lại đòi rửa ráy?"
Nghe th động tĩnh, Lão Từ khoác áo bước ra, th vậy liền cười híp mắt:
"Tuổi trẻ hỏa khí thịnh vượng, mà."
Mạnh Dương còn đang mơ hồ muốn hỏi, Lão Từ liền liếc một cái ra hiệu câm miệng, đoạn ghé tai nói nhỏ:
"Tiểu Mạnh à, C tử nhà đã trúng mỹ nhân kế , giờ đang kh chỗ phát tiết hỏa khí đ thôi."
Mạnh Dương bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng càng thêm bội phục Sở Nhược Yên.
thể khiến C tử cam tâm tình nguyện trúng kế mà còn nuốt cục tức vào bụng, Thiếu phu nhân quả nhiên là đầu tiên!
Bên này.
Tuy đã giới nghiêm, nhưng nhờ xe ngựa và lệnh bài của phủ Yến, Sở Nhược Yên vẫn thuận lợi về phủ.
May mắn Chu ma ma đã sớm để lại cửa h, nàng len lén chui vào, liền bị Phúc Bảo lao đến đụng trúng!
Con vật nhỏ này một ngày kh gặp nàng thì mừng rỡ vô cùng, nhảy loạn trong lòng. Bỗng như đánh hơi được gì, chiếc mũi chó cứ ngửi đ ngửi tây, cổ họng khẽ gầm gừ tỏ vẻ bất mãn.
"Đừng ngửi nữa, ở đây kh con ch.ó nào khác đâu…"
Nàng hạ giọng, song vừa nghĩ đến Yến Trừng lại th trong lòng bất an.
Đành xách cổ nó lên mà vào viện. Vừa bước vào đã th Chu ma ma đứng chờ ở cửa:
"Cô nương, rốt cuộc đã về !"
Ngọc Lộ nghe động tĩnh cũng chạy ra:
"Cô nương! Cuối cùng cũng về! Rõ ràng sáng nay phủ Trưởng c chúa nói là trưa sẽ về, kết quả giờ này , bọn nô tỳ lo c.h.ế.t được!"
Sở Nhược Yên th hai vẫn chưa ngủ, trong lòng áy náy:
"Là ta kh , hôm nay việc gấp, quên báo một tiếng. Lần sau nếu chuyện gì, cứ đến phủ Yến tìm ta."
"Phủ Yến?" – Ngọc Lộ trợn tròn mắt:
"Cô nương! Quốc c gia đã dặn là kh cho qua lại với An Ninh Hầu nữa cơ mà!"
Chu ma ma lại như đã lường trước sự việc:
"Lão nô rõ . Ngọc Lộ, thôi nào, để Cô nương nghỉ ngơi."
"Nhưng mà…"
"Kh nhưng nhị gì hết, ta xuống bếp nói với ngươi." – Dứt lời bà lại quay sang Sở Nhược Yên, ánh mắt đầy ẩn ý:
"Cô nương, tuy từng xuất giá, nhưng chuyện nam nữ cũng nên tiết chế một chút…"
Nói kéo Ngọc Lộ , để lại Sở Nhược Yên ngơ ngác.
Khi vào phòng, nàng ngồi trước gương đồng sửa soạn dung nhan, lúc này mới phát hiện vệt son đỏ bên môi – vết son đã bị hôn đến nhòe nhoẹt!
"Yến Tam!"
Nàng thẹn thùng sinh ra giận dỗi, vội vàng lau sạch dấu vết đó, đồng thời thầm cảm th may mắn vì đêm khuya kh chạm mặt Phụ thân hay bất kỳ ai khác.
Nếu kh, sợ rằng nhảy xuống s Hoàng Hà cũng chẳng thể gột sạch oan tình!
Cứ thế mà ngủ một giấc yên lành. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ngọc Lộ vào mang nước rửa mặt.
Tiểu nha hoàn mặt đỏ ửng, xấu hổ nói:
"Cô nương, tối qua…"
"Kh gì hết! Các ngươi nghĩ sai !" – Nàng cố ra vẻ ềm nhiên như kh, dọa cho Ngọc Lộ kh dám nói tiếp, nhưng lại kh qua mắt được Chu ma ma.
Chẳng qua bà cũng kh nói gì, chỉ bưng ểm tâm vào. Sở Nhược Yên đang định dùng bữa thì…
Một bóng lật tường nhảy vào chính là Mạnh Dương!
"Thiếu phu nhân! Nguy !"
Ngọc Lộ kinh hãi muốn ngăn lại, nhưng giọng Mạnh Dương đã vang vào:
"Tứ tiểu thư của phủ Yến hoài nghi thân thế C tử là giả, đã cáo giác lên Hình bộ. Sáng nay, Dự Vương đích thân đến áp giải C tử !"
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.