Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 25:
Lời còn chưa dứt, một mũi tên l vút qua hư kh, phập một tiếng cắm trúng ngay bảy tấc của con mãng xà!
Con rắn khổng lồ giãy giụa dữ dội hai hồi nằm im bất động.
Sở Nhược Yên ngẩng đầu lên, chỉ th cách đó chừng một dặm, một c tử áo gấm diện mạo tuấn tú đang cưỡi ngựa giương cung, chính là vừa b.ắ.n ra mũi tên chuẩn xác kia!
“Tiểu thư, kh chứ? Quả thực dọa quá !” Ngọc Lộ vẫn còn chưa hoàn hồn, Sở Nhược Yên khẽ lắc đầu: “Kh , cứ cho xe ngựa tiếp .”
“Nhưng mà đối phương là nam nhân xa lạ…”
“Nam nhân thì đã , ta đã cứu chúng ta, ít nhất cũng tạ ơn một tiếng.”
Xe ngựa nh chóng tiến lên, lúc này mới rõ kh chỉ vị c tử kia mà còn m thiếu niên khác nữa, đều ăn vận gọn nhẹ, cưỡi ngựa mang cung tiễn, rõ ràng là đang ra ngoài săn bắn.
Th các nàng đến gần, trêu ghẹo: “Vẫn là Thế tử nhà chúng ta lợi hại, quả là hùng cứu mỹ nhân nha!”
“Ở nơi hoang vu hẻo lánh thế này mà cũng gặp được vận may như vậy, đúng là khiến ta hâm mộ!”
Sở Nhược Yên hơi sững sờ, Tô thị?
Ngay sau đó, nàng nghe th tiếng quát mắng của nọ: “Đừng nói bậy!” Nói xong liền thúc ngựa tiến lên: “Xin Tiểu thư đừng trách, m bằng hữu của Tình Quân chỉ nói đùa vài câu, thực kh ác ý gì.”
Tình Quân?
Tô Tình Quân?
Chẳng y chính là vị Thế tử phủ Bình Tĩnh hầu, mà trong mộng nàng từng định kết duyên ?
Nhất thời nàng quên cả đáp lời, Ngọc Lộ bên cạnh kh vui nói: “Vị Thế tử kia, chủ tử nhà ta chính là An Ninh Hầu phu nhân, xin cẩn ngôn!”
An Ninh Hầu phu nhân?
Kh là tân nương của Yến Trừng ?
Đám c tử vốn đang cười đùa, giờ phút này lập tức nghiêm nét mặt, xuống ngựa hành đại lễ tạ tội: “Xin thứ lỗi, là bọn ta vô lễ, tại đây xin hướng phu nhân tạ tội!”
Tuy họ đều là con cháu thế gia, nhưng là nam nhi thì kh ai kh kính phục quân đội của Yến gia!
Huống hồ vị này còn là Tam thiếu phu nhân của Yến gia!
Ngọc Lộ cũng kh ngờ họ lại trịnh trọng như thế, quay đầu muốn gọi Tiểu thư, lại phát hiện thần sắc nàng hoảng hốt.
“Tiểu thư? Tiểu thư?”
Sở Nhược Yên phục hồi tinh thần, nhẹ giọng nói: “Chư vị kh cần khách sáo, chuyện ngoài ý muốn, thân sẽ kh để bụng… Tô thế tử.”
Nàng cất giọng gọi d hiệu này, trong ngữ ệu mang theo vài phần tiếc nuối khôn tả: “Vừa thế tử ra tay tương trợ, thân xin đa tạ. Chỉ là nam nữ biệt, bất tiện xuống xe cảm tạ, mong thế tử lượng thứ.”
Tô Tình Quân vội vàng đáp kh dám nhận, nhưng bóng ẩn hiện trong màn xe kia, lòng lại sinh ra vài phần hiếu kỳ.
giọng nói của vị phu nhân này lại mang theo một loại phức tạp khó tả?
Tựa như… hai là cố nhân vậy?
Sở Nhược Yên rũ mắt, nhẹ nhàng thở dài.
Cố nhân kh sai…
Tuy trong mộng nàng chưa từng th rõ dung mạo , nhưng chỉ cần nghe tiếng đã biết này ôn hòa như ngọc, phụ thân cũng từng khen là quân tử đoan chính.
Đáng tiếc thay, một nhân tài như thế, lại bỏ mạng dưới tay Yến Tr, đầu còn bị c.h.é.m rơi ngay tại sa trường…
“ thân còn ba vị tỷ chờ đợi, kh dám nán lại đôi lời, xin được cáo từ.”
Nàng vừa dứt lời, thu lại tâm tư chuẩn bị rời , thì Tô Tình Quân lại vô ý thốt lên một tiếng: “Xin chờ đã!”
Lời vừa nói ra, đã hối hận. định nói gì đây?
Nhưng Sở Nhược Yên kh hề thúc giục, chỉ tĩnh lặng an tọa trong xe, dáng vẻ vẫn mực thước đoan trang.
Tô Tình Quân trong lòng xao động, kh kìm được bèn cất lời: “An Ninh hầu phu nhân, gần đây thiên tượng dị thường, dã thú hoành hành. Để tránh tái diễn sự hiểm nguy vừa , hay là để bọn ta hộ tống phu nhân... và các vị tiểu thư quay về?”
Sự chuyển ngoặt trong lời nói của , ai nghe cũng hiểu rõ.
M bạn bên cạnh đưa mắt nhau. Chuyện gì đây? Chẳng lẽ Tô cao ngạo của bọn họ lại cam tâm làm hộ tống giai nhân?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-25.html.]
Sở Nhược Yên khẽ cười: “Tô thế tử quá mức khách khí. Các vị tỷ của thân đều chưa xuất giá, quả thực kh tiện cùng chư vị đồng hành. thân xin đa tạ hảo ý của Thế tử. Ngọc Lộ, chúng ta thôi.”
Ngọc Lộ nhận lệnh, lập tức bảo phu xe quay đầu xe.
Ánh mắt Tô Tình Quân vẫn dõi theo chiếc xe ngựa cho đến khi khuất dạng. bạn bên cạnh kh kìm được bèn hỏi: “Tô , chuyện gì vậy? lại quá mức để tâm đến An Ninh hầu phu nhân như thế?”
Chuyện này truyền ra ngoài sẽ kh hay, sợ bị đời chê cười đó!
Nhưng Tô Tình Quân chẳng hề bận lòng, đáp: “Các ngươi kh nhận th vị phu nhân thần bí ?”
“Thần bí? ?”
“Quý nữ trong kinh thành nhiều vô số kể, nhưng m ai th cự mãng mà sắc mặt kh hề thay đổi, còn ềm tĩnh cất lời cảm tạ? Huống hồ, ta nghe nói vị An Ninh hầu phu nhân này, trước khi xuất giá, nổi tiếng là tiểu thư ốm yếu của phủ Trấn Quốc c…”
Bằng hữu gật gù: “Chuyện này là thật. Nghe nói phủ Trấn Quốc c vô cùng cưng chiều nàng, trước kia còn muốn hủy bỏ hôn ước với Yến gia, nhưng do chính nàng kiên quyết đòi gả nên mới thành thân…”
“Còn chuyện này?”
Tô Tình Quân lại càng thêm hiếu kỳ: Rốt cuộc nữ tử như thế nào, lại thể kiên quyết gả vào Yến gia dù biết rõ nhà chồng đang lâm vào đại họa? Cái khí tiết này, ngay cả bậc nam nhi cũng khó mà sánh kịp!
Nơi này, Sở Nhược Yên quay về thì th ba vị tiểu thư kia đã ngồi chung trong một cỗ xe ngựa.
Sắc mặt Tước Linh vẫn còn hơi hốt hoảng: “Vừa rốt cuộc là chuyện gì, bầy dã thú kia cứ như phát ên, liều mạng chạy loạn khắp nơi?”
Tưởng Di cũng lẩm bẩm: “Đúng vậy, quả thật kinh khủng…”
Chỉ Tạ Dao Chi là vẫn giữ được bình tĩnh: “Đừng quá lo lắng, lẽ gần đây thời tiết oi bức, chúng kéo nhau ra ngoài tìm nơi mát mẻ thôi.”
“Nhưng nếu chỉ là tìm mát, há chẳng lẽ cá dưới s cũng nhảy lên bờ kh màng tính mạng hay ?”
Hiện tượng này thực sự là một dị tượng, muốn làm ngơ cũng kh được.
Sở Nhược Yên th các nàng đã bắt đầu sinh nghi, liền mở lời: “Các tỷ tỷ nhận ra kh, hình như m hôm nay trời âm u, tình trạng này đã kéo dài đến năm sáu ngày ?”
“Đúng ! lúc ánh dương đột nhiên tối sầm, còn hiện ra sắc x lam pha lẫn tím, ta còn tưởng hoa mắt!”
“Nghe tỷ nói, ta cũng chợt nhớ ra. Đêm đến trăng kh hề sáng, lần còn th nguyệt ảnh chồng chất lên nhau đến hàng chục cái, d.a.o động dần tan biến về hướng tây bắc!”
Mọi thi nhau nói, càng nói lại càng khiến lòng rợn tóc gáy.
Cuối cùng, Tưởng Di mặt mày tái nhợt: “Chắc c sắp đại sự xảy ra … Ba vị tỷ tỷ, ta lập tức trở về bẩm báo với ca ca!”
Ty Thiên Giám chủ về quan sát thiên tượng. Nếu quả thật chuyện mà bọn họ kh kịp tiên đoán thì nhất định sẽ bị trách phạt nặng!
Sở Nhược Yên hôm nay ra ngoài chính là để khơi gợi kết quả này, liền vội vàng nói: “Tưởng mau , nhưng nhớ nh lên một chút. Ngày mai Lão Hầu gia sẽ nhập liệm, nếu quả thật dị tượng, cũng tiện thay đổi ngày giờ cử hành.”
Tưởng Di vội vã cáo từ, Tước Linh và Tạ Dao Chi cũng lần lượt trở về phủ đệ.
Chỉ còn Sở Nhược Yên thong thả chẳng hề vội vàng, thậm chí còn tâm tình viết một phong thư tay.
Ngọc Lộ khó hiểu: “Tiểu thư, chẳng sắp xảy ra đại sự , kh mau trở về bẩm báo với Hầu gia?”
Sở Nhược Yên cười thần bí: “Yên tâm, kh cần chúng ta bẩm báo, chẳng m chốc cả kinh thành sẽ đều biết thôi. Nào, trước hãy đưa bức thư này tới Bách Hiểu Các.”
“Bách Hiểu Các? Tiểu thư lại muốn mua gì nữa ? Trong phủ giờ còn đâu bạc?”
Th tiểu nha hoàn keo kiệt như vậy, nàng khẽ chọc trán nàng ta: “Kh mua, lần này là bán. Đưa bức thư này, bảo Bách Hiểu Các đổi l một tin tức.”
“Tin tức gì?”
“Kẻ đứng sau chỉ thị thương nhân đến Yến phủ đòi nợ lần trước, ngoài Thế tử phủ Vĩnh Định Bá Lư Vĩ, rốt cuộc còn ai khác.”
Nàng chưa từng muốn giữ lại hiểm họa bên , đặc biệt là mối nguy chưa rõ chân tướng. Đã kẻ nhắm vào Yến gia, vậy thì tốt nhất là trừ khử chúng cho sớm!
Ngọc Lộ mơ mơ màng màng giao thư. Bức thư nh chóng đến tay vị chưởng quầy bụng phệ, này xem xong sắc mặt đại biến, lập tức dâng lên Các chủ.
Nam tử áo đỏ tóc bạc kia đang đứng bên cửa sổ, sau khi lướt qua nội dung, khẽ cười: “Thú vị đ.”
Chưởng quầy run rẩy hỏi: “Các chủ, nếu những ều trong thư là thật, e rằng sẽ đại họa. Chúng ta nên bẩm báo lên trên kh?”
Nam tử nhướng mày tà mị: “Báo cáo cái gì? Sinh tử của trong thiên hạ, liên can gì tới ta.”
Chưởng quầy kh dám nói thêm nữa, chỉ th nam tử lại lười biếng ngáp dài: “Thôi được, cứ xem như ta mắc nợ nàng ta một ân tình. Đi, rút toàn bộ sản nghiệp của chúng ta ở Mãng Sơn về hết .”
“Thuộc hạ tuân lệnh.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.