Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.

Chương 275:

Chương trước Chương sau

Giờ lành đã đến!

Mọi lập tức chỉnh đốn tinh thần, tuần tự tiến cung.

Phía sau Tần vương, Phùng cũng theo bước hành lễ.

Hoàng đế th vậy kh nói nhiều, chỉ dăm ba lời hàn huyên xã giao tuyên bố khai yến.

Lúc này, thái giám ngoài ện bỗng cao giọng:

“Quý Thái phi giá lâm Nhu Mẫn Quận chúa giá lâm!”

Tức thì mọi đồng loạt nghiêm nghị hướng ra cửa ện. Chỉ th một lão phụ nhân mặt đầy sẹo, dìu theo một thiếu nữ mù lòa, chậm rãi bước vào. Quần thần liền đồng loạt đứng dậy, hành lễ:

“Tham kiến Quý Thái phi, tham kiến Nhu Mẫn Quận chúa.”

Ngay cả Hoàng đế và Thái hậu cũng đích thân bước lên nghênh đón:

“Quý Thái phi, chẳng đang tịnh tu nơi Ngũ Đài Sơn ? Cớ gì đột nhiên lại đưa Nhu Mẫn hồi kinh?”

Vị Quý Thái phi này thật chẳng nhân vật tầm thường. Năm xưa khi Tiên đế mới đăng cơ, Tây Cương vương từng dẫn đại quân áp sát kinh thành.

Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chính Quý Thái phi này – vốn quan hệ sâu xa với tiền triều – đã đích thân ôm theo một bé gái hai, ba tuổi đến gặp Tây Cương vương.

Sau đó Tây Cương vương lập tức lui binh. Nhưng chẳng bao lâu sau khi hồi cung, khuôn mặt bà lại phát ung thối rữa, biến thành diện mạo như hiện giờ. Dù vậy, bà vẫn là quốc chi c thần. Vài năm trước bà thỉnh cầu xuất cung tịnh tu tại Ngũ Đài Sơn, Hoàng đế cũng chẳng ngăn cản, vốn nghĩ bà tuổi cao vô hậu, từng định từ t thất chọn một đứa nhỏ ghi d dưới tên bà.

Nào ngờ Quý Thái phi chẳng nhận ai, chỉ một mực mang theo cô bé kia.

Hoàng đế đành đặc cách sắc phong nàng làm Nhu Mẫn Quận chúa chính là vị thiếu nữ mù lòa kia.

Quý Thái phi mỉm cười:

“Làm phiền Hoàng thượng và tỷ tỷ bận tâm. Ai gia chỉ nghĩ Nhu Mẫn đã lớn, cũng nên dẫn con bé hồi kinh lại cố cảnh.”

Hoàng đế và Thái hậu đồng loạt gật đầu. Quý Thái phi sau đó khẽ cúi đầu chào mọi .

Song ánh mắt bà khi chạm vào Sở Nhược Yên liền đột ngột sững lại, cất tiếng hỏi:

“Ngươi... là ai?”

Yến Trừng chau mày, tiến lên c trước nàng:

“Hồi bẩm Quý Thái phi, đây là phu nhân của vi thần, phong hào Trường Lạc huyện chủ.”

Phó Hoàng hậu cũng tươi cười tiếp lời:

“Quý Thái phi lẽ chưa gặp qua. Vị này là phu nhân của tân Thủ phụ do Hoàng thượng cất nhắc, cũng chính là đích nữ Sở Quốc C phủ.”

“Đích nữ phủ Sở Quốc c?!” Quý Thái phi thất kinh quay đầu, vội tìm kiếm bóng dáng Sở Hoài Sơn.

Chỉ th Sở Hoài Sơn mặt kh chút cảm xúc, qua loa chắp tay hành lễ:

“Chính là đích nữ của lão thần, khiến Quý Thái phi bận tâm .”

Quý Thái phi hít một hơi khí lạnh, còn chưa kịp hoàn hồn thì Nhu Mẫn Quận chúa bên cạnh đã khẽ đẩy hai lần, bà mới cố gắng gượng nói:

“Thì ra là vậy… Thôi thì mở yến , đừng để ai gia làm trì hoãn buổi quốc yến.”

Chẳng m chốc, chén rượu quấn quýt, ca múa dập dìu, tiết hội hằng năm quả thực tưng bừng rộn rã. Song Sở Nhược Yên chẳng còn lòng dạ nào để nâng chén, chỉ khẽ hỏi Yến Trừng:

“Quý Thái phi là ý gì vậy? Vì th lại thất kinh như vậy, cứ như… đã từng diện kiến qua từ trước?”

Ánh mắt Yến Trừng thoáng trầm xuống:

“Nơi này kh tiện nói, về phủ ta sẽ kể rõ ràng cho nàng nghe.”

Lời vừa dứt, liên tiếp quan viên tiến tới kính rượu.

Yến Trừng e nàng bị qu rầy, bèn dẫn các quan viên nơi khác tiếp rượu.

Ngay lúc , Xương thị dẫn theo hai đứa con trai cũng bước tới kính rượu:

“Cháu dâu, về chuyện của Nhị thúc con, Nhị thẩm còn chưa kịp cảm tạ…”

Lời còn chưa dứt, đã bị trưởng tử Yến Thừa Vũ cắt ngang:

“Nương, là trưởng bối, cớ gì lại hạ kính rượu nàng dâu?”

Xương thị trừng mắt:

“Nói năng bậy bạ gì thế? Tam đường tẩu của con giờ là Thủ phụ phu nhân, luận tôn ti trước mới đến huyết mạch, con hiểu chưa?”

Yến Thừa Vũ hiển nhiên kh nghe lọt tai:

“Dù là Thủ phụ phu nhân thì đã ? Dù nàng được phong Hoàng hậu, trong lòng nhi tử cũng kh bằng một sợi tóc của Phùng cô nương!”

Xương thị nổi giận đùng đùng, còn Sở Nhược Yên lại khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ hứng thú:

“Ồ? Đường đệ tâm niệm vị Phùng cô nương nào vậy?”

“Chính là độc nữ của Trấn Bắc tướng quân! Là mà Tần vương luôn c cánh trong lòng!” Yến Thừa Vũ ngẩng cao đầu đầy vẻ tự hào. Xương thị thì hận kh thể chặn miệng lại, vội nhéo mạnh một cái:

“Nghiệt tử! Cút ngay cho ta!”

Yến Thừa Vũ phẫn nộ nhưng chẳng dám cãi lời, đành bỏ . Sở Nhược Yên cười như kh cười:

“Đường đệ để tâm đến Phùng cô nương từ khi nào, Nhị thẩm biết kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-275.html.]

Xương thị lúng túng:

“Chuyện là hôm Phùng cô nương hồi kinh, chiếc khăn tay bị gió cuốn rơi, vừa hay được nó nhặt được. Lúc hoàn trả, cô nương khẽ cười với nó một cái, nên mới sinh lòng tơ tưởng…”

Ánh mắt Sở Nhược Yên lóe lên – Phùng quả thực tình tứ khắp nơi!

Một Tần vương chưa đủ, đến cả Yến Thừa Vũ cũng kh bu tha.

? Sợ kh gả được cho Yến Trừng, liền lui về mà chọn Yến Thừa Vũ, miễn là cưới vào nhà họ Yến thì được?

Nàng khẽ nói, ẩn ý dò xét:

“Nếu thế, xem ra đường đệ và Phùng cô nương cũng duyên phận đ?”

“Kh thể nói thế! Phùng cô nương kh hiền lương gì, trước kia chẳng còn bịa chuyện hãm hại cháu dâu ?” Xương thị vội xua tay, “Huống hồ ta là trong lòng Tần vương, nhà ta xứng nổi? Cháu dâu đừng trêu chọc Nhị thẩm nữa!”

Sở Nhược Yên lúc này mới yên tâm phần nào, liền bổ sung thêm:

“Nghe nói m hôm trước Phùng phủ bị Hoàng thượng hạ lệnh cấm túc, còn đặc biệt phái đến dạy dỗ quy củ. Nhị thẩm chắc hẳn cũng đã biết chứ?”

Xương thị gật đầu như giã tỏi:

“Biết, biết! Đa tạ cháu dâu nhắc nhở, Nhị thẩm nhất định tr chừng nghiêm ngặt, kh để tên ngốc hồ đồ!”

Sau khi về chỗ, quả nhiên th một nha hoàn nhân lúc châm rượu liền lén đưa gì đó cho con trai.

Xương thị nheo mắt , th Yến Thừa Vũ hân hoan vô cùng, lập tức định rời bàn.

“Dừng chân!”

Xương thị quát khẽ, Yến Thừa Vũ giật :

“Nương… chuyện gì vậy?”

“Đưa đây!”

Yến Thừa Vũ vội giấu tay ra sau, nhưng vẫn bị giật l.

“‘Đêm nay tại tẩm ện, mong cùng quân gặp mặt’!? Còn vẽ cả một đóa mai… Là ai? con tiện tỳ nhà họ Phùng kh?!” Xương thị tức đến mức mặt mày tím tái, hận kh thể hộc ra ngụm m.á.u – đây là Quốc yến Nguyên đán, nếu thật sự tư hội trong cung, d tiết th d còn đâu?

Nào ngờ Yến Thừa Vũ còn bênh vực:

“Nương, Phùng cô nương kh tiện tỳ, nàng chỉ muốn hẹn nhi tử nói chuyện…”

“Nói chuyện? Kh sớm kh muộn, cứ đợi đến cung yến mới nói? Đầu óc con để đâu hả?!” Xương thị giận dữ, quát lớn:

“C chừng Đại c tử cho kỹ! Hôm nay mà dám rời bàn, các ngươi đừng mong giữ đầu trên cổ!”

Đám hạ nhân vội vã tuân mệnh. Xương thị chần chừ giây lát lập tức về phía Sở Nhược Yên.

Nàng xem xong, khẽ nhíu mày:

“Mục tiêu của Phùng hẳn kh là đường đệ, ít nhất kh đầu tiên… Tẩm ện, tẩm ện…”

Nàng khẽ thì thầm, thì Yến Văn Cảnh bất chợt chen lời:

“Tam thẩm, nãy con tìm tên ngốc Xương, th đang rẽ về phía .”

“Ồ? Là ai vậy?”

“Kh th rõ mặt, nhưng mặc long bào vân rồng, chắc c trong hoàng tộc.”

Đúng lúc đó, Sở Nhược Lan vừa tới tìm đại tỷ, nghe vậy liền kêu to:

“Chẳng lẽ lại là Tần vương? Con tiện tỳ họ Phùng kia còn chưa chịu từ bỏ ư, muốn dây dưa tiếp ?”

Sở Nhược Yên khẽ cong môi:

“Nếu được làm chính phi của vương gia, sẽ từ bỏ ?” lại lắc đầu, “Thôi, xem như ta chưa hỏi, trong lòng chỉ Tiểu Lục mà thôi.”

Xương thị tức đến phát run:

“Nếu là thế, còn truyền tin cho con ta? Nàng ta coi con ta là thứ gì hả?”

Sở Nhược Lan thản nhiên:

“C cụ chứ . Nếu nàng ta với Tần vương thành, con trai thím chính là nhân chứng!”

Sở Nhược Yên tiếp lời:

“Nếu kh thành, thì lại quay sang dụ dỗ đường đệ, một mũi tên trúng hai đích, quả là kế sách cao minh.”

Xương thị nghiến răng ken két:

“Vậy còn chờ gì nữa, mau cáo giác với Hoàng thượng và Thái hậu thôi!”

“Cáo giác?” Sở Nhược Yên khẽ liếc nàng một cái, giọng nhàn nhạt, “Chẳng lẽ muốn bắt đệ đệ của Hoàng thượng, con út của Thái hậu ư? Nhị thẩm, xin hãy bình tĩnh, việc này kh nên làm rùm beng, thẩm chỉ cần tr nom cho thật kỹ đường đệ là được.”

Xương thị chợt hoàn hồn, lập tức quay về chỗ ngồi.

Sở Nhược Lan lo lắng nói:

“Đại tỷ, nếu quả thật như vậy, Tần vương chẳng gặp hiểm nguy chăng? Tối nay còn vẻ quan tâm đến Nhị tỷ, nếu Phùng thị giở trò hãm hại…”

Sở Nhược Yên trầm ngâm giây lát, thản nhiên nói:

“Nếu thật lòng với Nhị , vậy nên tự biết bảo toàn thân . Nay đã th rõ bộ mặt thật của Phùng , nếu vẫn si mê mù quáng mà lún sâu vào… thì đó chính là mệnh trời đã định.”

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...