Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 333:
Như Mẫn đắc ý dạt dào, trong lòng khoái trá. Quý Thái phi kinh ngạc kêu lên: “Sở Quốc c, … ”
Dẫu biết Như Mẫn chính là Vân Tam tiểu thư, cũng kh đến nỗi hành đại lễ quỳ bái như thế này chứ?
Nào ngờ Sở Hoài Sơn ngẩng đầu lên, trên gương mặt già nua đã đầm đìa nước mắt: “Tốt… tốt lắm! Quý Thái phi, giấu lão phu suốt mười m năm, lão phu cũng giấu mười m năm… c bằng, quá c bằng! Ha ha ha ha!”
Tim Quý Thái phi chợt run lên bần bật, chỉ th ta quay đầu lại, cao giọng hô: “Mau đem ra đây!”
Ngay sau đó, Chu Trung và chưởng quầy Đỗ từ trong phòng khiêng ra một chiếc kiệu mềm. Hồng Tú lặng lẽ theo phía sau.
Trên kiệu là một nam tử nằm nghiêng, vận y phục màu đỏ rực rỡ, mái tóc bạc trắng, đang ngủ mê man. Quý Thái phi vừa thoáng , liền kinh ngạc thốt lên: “Vương gia?!”
Lời vừa thốt ra, bà chợt nhận th gì đó bất ổn.
này rõ ràng tuổi còn quá trẻ, ngũ quan trên khuôn mặt cũng hẹp dài hơn, càng lộ ra vẻ yêu dị phi phàm.
Bà vừa định mở miệng thắc mắc, ánh mắt lướt qua khuôn mặt chưởng quầy Đỗ lại sững sờ: “Tiểu Đỗ? Ngươi… ngươi chưa c.h.ế.t ư?”
Chưởng quầy Đỗ khổ sở khom lưng: “Khải bẩm Thái phi nương nương, đúng là tiểu nhân. Kh chỉ tiểu nhân còn sống, mà cả nhị c tử, Hồng Tú và tất cả bọn họ cũng đều còn sống…”
Quý Thái phi lẩm bẩm kh thôi: “Còn sống là tốt, còn sống là tốt…” bất giác thốt ra: “Nhị c tử? Ý ngươi là… Lăng nhi? Lăng nhi của ta cũng còn sống ?!”
Chưởng quầy Đỗ liếc mắt đang nằm trên kiệu. Nước mắt Quý Thái phi chợt trào ra như suối, gần như lao đến: “Lăng nhi! Lăng nhi! Con bị làm thế này, mau tỉnh lại ! di nương ngoại, di nương ngoại đây này!”
Quý Thái phi lay gọi một hồi vẫn kh th đáp lại, đành quay đầu Chưởng quầy Đỗ. Chỉ th đối phương trừng mắt Nhu Mẫn với vẻ mặt đầy phẫn hận:
– Chính là nàng! Tam cô nương, lòng dạ ngươi quả thật độc ác đến thâm sâu! Kể từ ngày đón ngươi trở về, các chủ từng bạc đãi ngươi nửa phần? Vậy mà ngươi lại câu kết với Thế tử Tấn vương mưu sát các chủ, trong lòng ngươi còn sót lại chút tình nào chăng?!
Thân thể Quý Thái phi khẽ run rẩy. Nhu Mẫn cúi gằm mặt, lòng thầm chột dạ:
– Kh… kh ta… Ta kh hề cố ý…
– Kh cố ý? Vậy thì m ngày nay các chủ thập tử nhất sinh, ngươi từng bước đến thăm hỏi dù chỉ một lần? – Chưởng quầy Đỗ nghiến răng nghiến lợi nói, nếu kh vì giữa họ còn một tầng huyết thống, hận kh thể lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t nàng để báo thù thay các chủ!
Đúng lúc , một giọng nói mệt mỏi, yếu ớt chợt chen ngang:
– Kh nàng …
Mọi đều kinh ngạc ngẩn . Chỉ th Sở Hoài Sơn chống tay ngồi dậy, tr trong khoảnh khắc đó như đã già mười tuổi:
– Nhu Mẫn kh là Vân Diểu. Vân Diểu thực sự… là nàng !
Ông đẩy một cái, liền đưa Sở Nhược Yên đứng lên phía trước.
Dù Sở Nhược Yên đã sớm suy đoán, nhưng đến giờ phút này, nàng vẫn đỏ hoe đôi mắt:
– Phụ thân…
Sở Hoài Sơn giơ tay ngăn nàng nói tiếp. Đối mặt với vô số ánh mắt kinh nghi bất định, chỉ cười thảm một tiếng:
– Quý Thái phi, còn nhớ năm xưa khi đến phủ ta để đón cháu ngoại của kh?
Quý Thái phi đáp lại:
– thể quên được? Khi Tây Cương vương áp sát kinh thành, giang sơn Đại Hạ suýt nữa bị diệt vong. Ai gia vất vả trăm bề mới lần ra tung tích của Vân Diểu ở phủ ngươi, vì thế mới vội vàng tới đón nàng về diện kiến Tây Cương vương, mong rằng sẽ vì đứa ngoại tôn nữ này mà rút binh.
Sở Hoài Sơn chậm rãi gật đầu thừa nhận:
– Kh sai. Cũng chính hai tháng trước khi ngươi đến, thị tỳ trung thành của Vương phi đã mang theo Yên nhi đến nương nhờ nhạc phụ ta. Vì việc này mà nhà họ Giang bị liên lụy, hai trăm bảy mươi mạng bị họa tru di, nhưng hai họ may mắn trốn thoát… Sau đó nhạc phụ ta lại nhờ đưa các nàng đến phủ Quốc C. Khi , con gái ruột của ta cũng chỉ vừa tròn hai tuổi rưỡi…
Lời vừa dứt, tất cả mọi đều kinh hãi thất sắc.
Bởi vì năm , Vân Diểu cũng vừa vặn trạc tuổi đó!
Mọi mơ hồ đã đoán được vài ều, Quý Thái phi thất kinh bụm miệng, nói:
– Ngươi… đứa trẻ mà ngươi đã giao cho ai gia năm đó… chẳng lẽ là...
– Kh sai! Đứa bé ta đưa cho ngươi… chính là nữ nhi ruột thịt của ta!!
Sở Hoài Sơn đau đớn nhắm nghiền đôi mắt, chìm vào hồi ức khổ sở:
– Khi đó ngươi đột nhiên tìm đến, nói chỉ đứa bé kia mới thể khiến Tây Cương vương lui binh. Ta làm dám tin đây? Tiên đế vì muốn bắt được đứa bé đó mà hạ lệnh tru di cả năm họ nhà nhạc phụ ta, đã hai trăm bảy mươi mạng bỏ ! Mà ngươi lại là Quý phi bên cạnh Tiên đế, ta há thể kh nghi ngờ ?
– Nhưng ta cũng kh dám kh giao . Nếu ngươi chỉ cần bẩm báo lên Tiên đế, cả nhà họ Sở này ắt sẽ bị bồi táng! Bởi vậy, ta đành cắn răng giao ra nữ nhi ruột thịt của … chính là Nhu Mẫn…
Đến cuối lời, giọng đã nghẹn lại, kh thể nói nên câu. Nhu Mẫn ngây dại đứng đó, hoàn toàn quên mất cả việc mở miệng đáp lời.
Sở Nhược Yên mắt đỏ hoe, quỳ rạp xuống đất:
– Là ta lỗi với ! Chính là ta đã liên lụy đến !
Nếu kh vì muốn bảo vệ nàng, phụ thân kh, gọi là Sở Quốc C làm thể cam tâm hy sinh nữ nhi ruột thịt của như thế?
Sở Hoài Sơn xua tay ngăn lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-333.html.]
– Kh liên quan gì tới con. Dù là ai được đưa tới, chỉ cần là cốt nhục của Tây Cương Vương gia, ta đều bảo vệ trọn vẹn! Nếu kh Vương gia ân cứu mạng, làm gì Sở gia của ngày hôm nay?
Chân tướng được phơi bày, khiến tất cả những mặt trong phòng nhất thời đều câm lặng, á khẩu.
Quý Thái phi bỗng nhiên trầm giọng nói:
– Kh đúng! Năm đó khi ngươi giao đứa bé cho ai gia, ai gia đã đích thân kiểm tra. Vết bớt hình cánh bướm sau cổ nàng giống hệt Vân Diểu, chuyện này ngươi giải thích ra ?
Hồng Tú – nữ tỳ luôn theo sát các chủ – cũng sực tỉnh, nhớ ra:
– Đúng vậy! Còn vết sẹo nhỏ ở ngón út tay của nàng, các chủ từng tiết lộ đó là vết thương từ thuở bé, ngoài tuyệt đối kh thể biết được!
Sở Hoài Sơn bật cười một tràng khinh miệt:
– ngay trước mặt ta, vết bớt hay vết sẹo nào thể qua mắt được ta? Quý Thái phi, ngươi hay biết ai là đã hộ tống Yên nhi ngàn dặm trở về đây kh?
Quý Thái phi kinh ngạc, Chưởng quầy Đỗ lập tức cất lời:
– Ta biết! Các chủ từng nói, đó là Kiều nương bên cạnh Vương phi. Bà là giỏi nhất trong việc dịch dung!
Chính nhờ tài dịch dung xuất chúng, nàng mới thể thoát khỏi vòng vây của truy binh.
Cũng vì lẽ đó, cho nên…
– Cho nên các ngươi đã cấu kết với Kiều nương, mang vết bớt cùng vết sẹo của Vân Diểu làm giả trên nữ nhi của ngươi. Sau đó, lại sai nàng xóa bỏ hết mọi dấu vết trên Vân Diểu thật, tráo đổi thân phận cho hai đứa trẻ! Hai đứa bé cùng tuổi, ai còn dám nghi ngờ cơ chứ?
– Hay cho ngươi! Sở Hoài Sơn, hôm ta hồi kinh đã từng hỏi ngươi giở trò quỷ gì kh, ngươi còn kiên quyết kh chịu thừa nhận! Nay rốt cuộc cũng chịu nói ra , mười m năm qua… ngươi giấu diếm ai gia, khiến ai gia chịu khổ biết bao!
Quý Thái phi đau đớn đ.ấ.m vào n.g.ự.c . Bao năm qua vì sợ Hoàng thất đổi ý, bà kh dám dẫn Nhu Mẫn trở lại kinh đô.
Chỉ dám l cớ th tu, ẩn tại núi Ngũ Đài xa xôi hẻo lánh. Kh ngờ, tất cả tâm tư và sự phòng bị đó đều là uổng phí vô ích!
Sở Hoài Sơn cười thảm tiếp lời:
– Ngươi chẳng cũng tương tự ? Giấu diếm ta đưa Nhu Mẫn về kinh, khiến cha con ta gặp nhau mà chẳng thể nhận ra nhau… Ha! Đúng là báo ứng! Tất cả đều là báo ứng cho những kẻ tính toán sai lầm!
Ngươi phòng bị ta, ta đề phòng ngươi, rốt cuộc chẳng ai được kết cục viên mãn!
Sở Nhược Yên trong lòng trăm mối ngổn ngang, cảm th mọi chuyện đều do mà nên. Nàng kh khỏi run giọng thốt lên:
– Con xin lỗi phụ thân… Ta lỗi với , lỗi với mẫu thân, lỗi với phu nhân họ Giang…
Sở Hoài Sơn lại đáp lời:
– đó kh mẫu thân ruột của con. Đó là Kiều nương… Sau khi Nhu Mẫn rời khỏi phủ chưa được m ngày, Vương phi đã qua đời. Kiều nương nói tiểu chủ tử còn quá nhỏ, kh thể thiếu chăm sóc, nên ta để nàng dịch dung giả làm mẫu thân con. Vài năm sau Kiều nương cũng qua đời, ta mới cưới tiểu Giang thị vào cửa.
Chẳng trách mẫu thân con (Tiểu Giang thị) lại thể mời được d y Ôn thần y!
Thảo nào bao năm qua, hai vẫn giữ khoảng cách...
Sở Nhược Yên trong lòng trăm mối cảm xúc phức tạp. Chỉ Đỗ chưởng quầy mừng rỡ kh thôi, lớn tiếng hô:
Các chủ, đã nghe rõ chứ? Nhu Mẫn kh của , Trường Lạc huyện chủ mới là Tam cô nương đích thực! mau tỉnh lại !
Sở Nhược Yên theo bản năng về phía đó. Gương mặt tuấn mỹ vô song của y vẫn tĩnh lặng, kh mảy may biến sắc...
Nàng thất vọng rũ mắt. Bỗng, một giọng nói quen thuộc, mang theo vẻ lười nhác thường th, bất chợt vang lên:
Ồn ào quá. Bổn các chủ đâu ếc, ta nghe th hết thảy !
Sở Nhược Yên kinh ngạc ngước . Chỉ th đang nằm trên kiệu cáng – kẻ đã mê man suốt hai ngày hai đêm – chậm rãi mở mắt. Khóe môi cong lên một nụ cười, ánh mắt thẳng vào nàng:
Tiểu mù, chúng ta quả thực duyên phận sâu nặng. Ta đã nói để ngươi và Nhu Mẫn đổi lại thân phận, cuối cùng ngươi thật sự đã làm được !
Sở Nhược Yên bật khóc mà cười:
đó, còn là huyết mạch kh thể cắt đứt suốt đời. Lần này, Các chủ đã vừa lòng chưa?
Vân Lăng gật đầu, bỗng nghiêm mặt lại, khẽ gọi:
Diểu Diểu!
Sở Nhược Yên trong lòng cảm động khôn xiết, cũng dồn nén cảm xúc, cất tiếng đáp:
Nhị ca!
Hai nhau, tựa như đoàn viên sau bao năm biệt ly.
Lão thần y Tần vỗ tay bước ra, cười lớn:
Hay! Hay lắm! Cuối cùng cũng viên mãn ! Kh uổng c lão phu đóng vai lần này...
Lão gia tử! – Vân Lăng cắt ngang lời. Đôi mắt lười nhác của đột nhiên nhuốm đầy sát khí, chằm chằm Sở Nhu Mẫn, lạnh lùng chất vấn:
Nếu ngươi kh ta, vậy nhát kiếm trên n.g.ự.c ta đây... ngươi, l mạng mà đền!
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.