Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 380:
Phủ họ Tô.
Tô Đình Quân bị sốt cao kh lui, tứ chi rã rời, nằm bất động trên giường, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ:
“Diêu Tình! Ta niệm tình ngươi bị hãm hại, kh nơi dung thân, mới hảo tâm thu lưu ngươi trong phủ làm việc vặt, vậy mà ngươi lại hạ độc ta?”
Tô Đình Quân vốn là bậc quân tử ôn hòa như ngọc, xưa nay đối đãi với nàng luôn dùng “Diêu cô nương” trang nhã.
Giờ đây gọi thẳng tục d, đủ th cơn giận đã dâng đến cực ểm.
Diêu Tình mặc áo bếp, ung dung kho tay:
“Đúng thế, kẻ vong ân phụ nghĩa như ta đã hạ độc Tô đại nhân bằng một loại tán dược khiến gân cốt rã rời, lại còn thêm vào vài vị thuốc khác, khiến ngoài vào tưởng ngài đột phát trọng bệnh, chẳng là cao minh ?”
Lồng n.g.ự.c Tô Đình Quân phập phồng kịch liệt:
“Ngươi... ngươi cố ý kh cho ta lên chiến trường? Ngươi muốn hại c.h.ế.t ta ?”
Diêu Tình trợn tròn mắt đẹp:
“Ai bảo ta muốn hãm hại ngài? Ta đây là đang cứu ngài đó, Tô đại nhân! Đến cả nữ tử như ta còn ra, ngài kh đối thủ của Yến Thủ phụ, chẳng lẽ chính ngài lại kh rõ ?”
Tô Đình Quân gắng gượng thở dốc m hơi:
“Đình Quân tự nhiên biết! Nhưng Yến tam đang tạo phản, là tội mưu nghịch! còn liên lụy đến Trường Lạc huyện chủ! Thiên hạ đều biết phản loạn vì nàng, vậy hậu thế sẽ nàng ra ? Chẳng lẽ lại để tiếng xấu vạn năm, rằng nàng là hồng nhan họa thủy, là yêu cơ dụ dỗ trung thần lương tướng mưu phản ?”
Ánh mắt Diêu Tình thoáng u ám:
“Quả nhiên... trong lòng vẫn là vì quận chúa. Đã vậy, ta càng kh thể để !”
Nàng nói xong liền bước tới đầu giường, châm một nén hương trầm.
Tô Đình Quân lạnh lùng nàng:
“Diêu Tình, ngươi làm thế, xứng với Yến Ngũ Lang kh?”
Toàn thân Diêu Tình run lên, suýt nữa tưởng đã thấu tâm ý nàng. Nhưng lại nghe vị quân tử đoan chính kia lạnh giọng chất vấn:
“Yến tam tạo phản, đệ Yến gia đều bị liên lụy tiếng xấu, ngươi ngăn cản ta, xứng với linh hồn Ngũ Lang nơi chín suối chăng?”
Nàng nhẹ nhàng thở ra, cười khổ một tiếng:
“Xứng hay kh, cuối cùng vẫn là ta Diêu Tình phụ ! Tô đại nhân, xét cả tình lẫn lý, ta đều kh thể để ngài lại vì khó khăn với Yến Thủ phụ mà liều . Xin ngài thứ lỗi.”
Hương thơm lặng lẽ lan tỏa, cơn buồn ngủ nh liền kéo đến.
Trước khi nhắm mắt, Tô Đình Quân phẫn nộ bật ra một chữ:
“Cút!”
Thân Diêu Tình khẽ run, lặng lẽ khép cửa phòng lại.
Bên ngoài, nội giám đã chờ lâu, vội vàng tiến lên:
“Thế nào ? Tô đại nhân còn thể vào triều kh?”
Diêu Tình lúc này đã đổi sang vẻ mặt thương tâm, l khăn lụa chấm khóe mắt:
“Đại nhân nói, dù c.h.ế.t cũng c.h.ế.t nơi sa trường. Phiền c c chuẩn bị cáng, khiêng ngài vào cung diện thánh…”
Nội giám hít ngược một hơi khí lạnh, nghe cứ như đang cố gượng ép mà thôi?
Tô đại nhân quả thật trung dũng tận tâm, nhưng dù thế cũng kh thể nằm mà ra trận được!
vội vã an ủi m câu, như bay trở lại hoàng cung hồi báo.
Hoàng đế nghe xong, trầm mặc hồi lâu:
“Sự tình lại đến nước này? Chẳng lẽ vận số Đại Hạ ta đã tận?”
Tính từ lúc khai triều đến nay, họ Mộ Dung ta cũng mới trải qua hai đời mà thôi!
Bách quan đồng loạt quỳ rạp, dường như gần đây, họ đã quá quen với hành động này.
Dự vương tiến lại gần, vừa định mở miệng, Hoàng đế đã bất ngờ nắm l tay y:
“Lão Ngũ, ngươi !”
Dự vương hoảng hốt quỳ sụp:
“Hoàng ! Thần đệ tuyệt đối kh đối thủ của đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-380.html.]
Sắc mặt Hoàng đế lạnh như băng sương:
“Ngươi dám kháng chỉ?”
Dự vương cuống quýt:
“Thần đệ kh dám, nhưng thần đệ một nhân tài muốn tiến cử. Đó chính là Thế tử phủ Nam Bình Bá, Thám hoa năm ngoái, Tạ Tri Châu!”
Hoàng đế ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhớ ra cái tên này:
“ thể đảm đương trọng trách này?”
“Hoàng , vị này tuy là văn thần, nhưng từng lập c lớn trong vụ án Phùng Hoán, tài thao lược. Hơn nữa, phu nhân của …”
Dự vương nói đến đây, liếc Tào Dương, như ều cố kỵ.
Hoàng đế liền phất tay:
“Tào kh, lui xuống trước .”
Tào Dương gần đây vẫn luôn trầm mặc ít nói, nghe vậy cũng kh hề ngẩng đầu, chỉ cúi vâng lời lui ra.
Dự vương tiếp lời:
“Hoàng quên ? Phu nhân của vốn họ Tào, là biểu tỷ của Trường Lạc huyện chủ, và hai lại thân thiết vô cùng. Nếu đến lúc đó mang theo phu nhân xuất chinh, bày ra cạm bẫy dụ bắt Trường Lạc, thì Yến Tam gia liệu cố kỵ mà cam tâm thúc thủ kh?”
Hoàng đế vỗ đùi cái bốp:
“Diệu kế! Lão Ngũ, quả kh hổ là đệ đắc lực nhất của trẫm. Được, trẫm lập tức phái ngươi đến phủ Nam Bình Bá tuyên chỉ. Đúng , lần này ngươi cũng cùng xuất chinh! Như lời ngươi nói, hai nhà quan hệ thân thích, trẫm vẫn chưa thật an tâm..."
Dự vương nghe nửa đoạn đầu còn đang đắc ý, đến nửa đoạn sau thì lập tức thu lại vẻ mặt.
Nhưng lúc này kh dám chọc giận Hoàng thượng, đành cụp mặt buồn bã lĩnh mệnh rời .
Phủ Nam Bình Bá.
Choang! Một chén trà nóng bị Tạ lão phu nhân hất vỡ tan tành trên nền gạch.
Mảnh sứ văng ra, cắt qua mu bàn tay Tước Linh, lập tức rỉ máu, dù cho vậy, nàng vẫn quỳ ngay ngắn, kh hé nửa lời.
“Thật là tạo nghiệt! Tri Châu nhà ta vừa rước ngươi vào cửa thì tai họa kéo đến liên miên! Chẳng những kh được Hoàng thượng trọng dụng, nay còn vì biểu nhà ngươi tạo phản mà bị phái ra chiến trường. Ngươi... ngươi nhất định hại c.h.ế.t con ta mới vừa lòng ?!”
Tạ lão phu nhân giận đến run rẩy cả hai tay, vặn mạnh vào vai nàng một cái thật đau.
Tước Linh đau đến khẽ run rẩy, cắn chặt môi, kh hề hé răng.
Đúng lúc này Tạ Tri Châu bước vào, lão phu nhân vội vàng đứng dậy:
“Con đã về ? Hoàng thượng phán thế nào?”
Tước Linh cũng ngẩng đầu y, ánh mắt tràn đầy vẻ thấp thỏm.
Tạ Tri Châu kh đáp lời ngay, ánh mắt chằm chằm vết m.á.u trên tay nàng hồi lâu, mới chậm rãi cất lời:
“Hoàng thượng phong ta làm Bình Yến tướng quân, lĩnh hai mươi vạn binh mã, ngày mai lập tức xuất chinh.”
Lão phu nhân nghe xong, mặt mày tối sầm, ngã khuỵu xuống ghế.
Tước Linh cũng cúi đầu, đôi tay siết chặt chiếc khăn tay đến mức trắng bệch:
“Phu quân, ... lỗi... tất cả đều là lỗi của …”
Nàng tin rằng, tất cả tai họa này đều là do liên lụy từ biểu Nhược Yên mà ra.
Lão phu nhân đột nhiên bật dậy:
“Giờ ngươi nói những lời vô ích đó làm được gì? Nhà họ Tạ chúng ta quả thực là xui xẻo tám đời mới rước ngươi vào cửa! Tri Châu, giờ con đã rõ bộ mặt thật của nàng ta chưa? Tổ mẫu năm xưa ngăn cản con cưới này, đều là vì muốn tốt cho con đ!”
Ngày thường, những lời này của lão phu nhân chưa kịp nói hết đã bị Tạ Tri Châu nghiêm nghị ngắt ngang.
Nhưng lần này, chỉ trầm mặc, kh nói một lời.
Tim Tước Linh chợt trở nên lạnh lẽo, ngay sau đó, một cái tát nặng nề đã giáng xuống, khiến đầu nàng lệch hẳn sang một bên.
“Tiện nhân! Còn đứng đó làm gì? Ngươi hại nhà họ Tạ ta vẫn chưa đủ hay ?”
Nàng ngã nhào xuống đất, theo bản năng đưa tay ôm l bụng. Nàng còn chưa kịp mở lời đã nghe giọng lão phu nhân lạnh như băng vang lên:
“ đâu, lôi Tạ thị nhốt vào phòng củi! Mỗi ngày chỉ được đưa vào một bữa cơm và một bình nước. Đợi đến khi Đại c tử bình an trở về tính sổ!”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.