Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 403:
Trước cổng cung, dân đ đúc như nêm cối.
Một vị lão hòa thượng kh rõ từ đâu đến, dẫn theo một đám đ, ngồi bệt dưới đất. Lão chỉ nói rằng muốn thay mặt Hoàng hậu nương nương mà thỉnh nguyện.
“Vô lễ! Đại ển sắc phong Hoàng hậu vẫn chưa cử hành, l đâu ra Hoàng hậu nương nương?” Một vị quan Lễ bộ vừa từ trong cung bước ra, cất tiếng quát lớn.
Lão hòa thượng chắp tay, rũ mi niệm Phật: “A Di Đà Phật. Tuy chưa được sắc phong, song trong lòng bách tính, vị nương nương đã là quốc mẫu. Đại nhân hà cớ gì cứ câu nệ lễ nghi, mà xem nhẹ lòng dân?”
Nói đoạn, lão còn thong thả bổ sung: “Cứ cứng nhắc như vậy, e rằng đường làm quan của ngài chẳng thể bền lâu.”
Sắc mặt vị quan Lễ bộ lập tức đỏ bừng như gan lợn, toan x tới động thủ, may thay được đồng liêu bên cạnh vội vàng kéo lại: “Khoan đã, hãy bình tĩnh! Hình như vị đây là Liễu Kh Đại sư của chùa Hộ Quốc thì ?”
Chẳng đây là vị thần tăng đoán mệnh như thần, lời nào cũng ứng nghiệm đó ?
Quan Lễ bộ nhớ đến câu ‘đường làm quan chẳng thể bền lâu’, kh khỏi rùng , vội vàng rối rít cúi đầu tạ lỗi.
Phó chỉ huy sứ Ngũ thành binh mã ty hớt hải chạy tới, mặt đầy vẻ khó xử: “Liễu Kh Đại sư ều gì chỉ giáo, xin cứ nói thẳng, cớ gì dẫn theo nhiều như vậy?”
Chẳng là tự chuốc l tội d tụ tập gây rối ?
Nhưng còn chưa kịp để Liễu Kh cất lời, phía sau lão đã một bà lão bật dậy: “Kh Liễu Kh Đại sư đưa chúng ta tới, mà là chúng ta tự nguyện! Năm xưa nếu kh Hoàng hậu nương nương cứu giúp, ba trăm sinh mạng như chúng ta đã sớm c.h.ế.t đói đầu đường xó chợ! Hoàng hậu nương nương là đức lớn!”
Kế đó, một tiểu đồng cũng đứng lên: “A má nói đúng! Ân nhân tỷ tỷ còn cùng Hoàng thượng bình định phản loạn, tại lại kh thể làm Hoàng hậu nương nương?”
Hai này chính là tổ tôn nhà Tiểu Mãn, năm xưa sau khi Yến Đại tướng quân tử trận, họ mất trợ cấp, nhờ Sở Nhược Yên đứng ra lo liệu, mới được Tào Dương phái đến an trí.
Lại cất lời: “Hoàng hậu nương nương là tốt! Nhà ta kể, lần này nàng vào kinh đô là do nàng thỉnh cầu Hoàng thượng đừng kinh động dân chúng, nhờ vậy mà chúng ta mới kh bị tổn thất!”
“Đúng thế! Liễu Kh Đại sư cũng nói rằng, được nàng chỉ ểm mới chịu hạ sơn. Chư vị cứ suy xét mà xem, Liễu Kh Đại sư là bậc cao nhân ẩn thế, mà Hoàng hậu nương nương còn thể chỉ ểm cho , chẳng nàng là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn thì là gì?”
M trăm cái miệng, kẻ tung xướng họa, nói đến mức vị phó chỉ huy sứ kh thể chen vào một lời.
Liễu Kh chỉ nhẹ nhàng giơ tay, đám đ tức khắc tĩnh lặng.
“A Di Đà Phật. Dân ý ra , chư vị đại nhân hẳn đã rõ. Lão nạp chỉ xin nói thêm một câu: phụ thân của quốc mẫu hiện nay, chính là Vân gia Nhiếp Chính Vương.”
Sấm dậy giữa trời quang.
Kh chỉ quan lại, ngay cả bách tính cũng chấn động.
“Vị nào? Nhiếp Chính Vương nào?”
“Vân gia, chính là Vân gia của Đại Thịnh Triều đó!”
“Trời ơi, vị Vương gia mà cũng còn hậu nhân tại thế …”
Ngay cả những chỉ đứng xem náo nhiệt cũng đều nghiêm trang, đồng loạt quỳ rạp xuống.
Thiên hạ này ai mà chẳng biết vị Vương gia , nhà Mộ Dung thể đoạt được thiên hạ, cũng là nhờ giương cờ hiệu ‘báo thù cho Vương gia’!
Mà nay, hậu nhân của chẳng những còn sống, lại còn sắp vào Trung cung làm Hoàng hậu, chẳng đây là thiên mệnh hay ?
Phó chỉ huy sứ kh dám hó hé thêm nửa lời, vội vã sai mời Thủ phụ.
Tào Dương nào muốn dính vào mớ hỗn độn này, lập tức đem c văn đẩy cho m lão già như Phó Kỵ, vừa bảo đảm vừa thề thốt, bày biện suốt cả c giờ mới tiễn nổi bách tính rời …
Cách đó kh xa, Tô Đình Quân tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc, sắc mặt xám ngắt như tro tàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-403.html.]
Y hiểu rõ, kể từ giờ phút này, y vĩnh viễn kh thể ngăn cản nàng bước lên ngôi vị Quốc mẫu nữa …
Khi tin tức được truyền tới Dưỡng Tâm ện, Yến Trừng khẽ nhướng mày: “Liễu Kh đổi tính ? Đã biết cất lời nhân thế ư?”
Sở Nhược Yên bật cười thành tiếng: “Đây chẳng là chuyện tốt ? Ít nhất sắp trở thành Hoàng hậu, chắc c sẽ kh còn ai dám phản đối nữa chứ?”
Yến Trừng hừ lạnh một tiếng: “Vốn dĩ cũng chẳng ai dám phản đối, chỉ là tiện cho lão trọc đầu kia nhặt được c lao!”
Sở Nhược Yên cười khẽ, lắc đầu. Đúng lúc đó, Chu ma ma bước vào khải bẩm: “Nương nương, Liễu Kh Đại sư còn sai đưa tới một vật…”
Vừa nói, bà vừa trình lên một phong thư. Sở Nhược Yên mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Thân tình, cách biệt.
Tim nàng khẽ run lên bần bật, chợt nhớ lại hôm đó ở chùa Hộ Quốc, Liễu Kh đã từng nói… Nàng sẽ mất ều quan trọng nhất…
Chẳng lẽ, là chỉ thân?
“ chuyện gì?” Yến Trừng th sắc mặt nàng khác lạ, liền ghé đầu lại , giật l lá thư, xé tan: “Giở trò thần th quỷ quái, nàng chớ để trong lòng.”
Sở Nhược Yên khẽ gật đầu, nhưng tâm trí vẫn rối bời như tơ vò.
Liễu Kh là kín lời, mỗi lời tiên đoán của ta, dù chưa hẳn đã ứng nghiệm trọn vẹn, nhưng quả thực đã thành sự thật đến tám chín phần.
Tuy nhiên, "thân" đâu là vật vô tri, vậy cái sự "cách biệt" này... rốt cuộc ám chỉ ều gì đây?
Yến Trừng khẽ chau đôi mày kiếm, đang định mở lời thì Doãn Thuận đã tiến vào khải báo: Chư vị Thủ phụ đã đến.
Chuyện bàn bạc về đại ển sắc phong kh thể trì hoãn, Yến Trừng đành nắm l tay nàng, dặn dò: “A Yên, chớ bận lòng. Đợi khi ta trở về, chúng ta sẽ bàn bạc tiếp.”
Sở Nhược Yên khẽ đáp “vâng”, tiễn chân phu quân ra tựa lên gối nghỉ ngơi.
Trong lòng vẫn c cánh lời cảnh báo của Liễu Kh, nàng khó lòng chợp mắt. Đến khi chập chờn , chợt nghe tiếng Ngọc Lộ vào bẩm báo: Tiểu Giang thị đã tỉnh.
“Thật vậy chăng?” Cơn mê man lập tức tan biến. Ngọc Lộ đáp: “Thiệt ạ! Quốc c gia đã mời Trương viện phán đến khám bệnh, nói là kh còn chướng ngại lớn, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là thể hồi phục!”
Sở Nhược Yên nhẹ nhàng xoa n.g.ự.c thở phào, rốt cuộc cũng được một tin vui.
“Chu ma ma, bà hãy đến Thái y viện chọn lựa ít dược liệu trân quý, sau đó sang Nội vụ phủ l thêm một ít đồ dùng cần thiết, đem tất thảy đến chỗ phụ thân…” Nói đến đây, nàng khẽ khựng lại.
Điều phụ thân mong mỏi nhất, e rằng kh là những thứ vật chất này, mà là… Ánh mắt nàng tối sầm lại, trầm ngâm giây lát mới dứt khoát cất lời: “Đến Dực Khôn cung, đưa … hồi phủ Quốc c .”
Trong Dực Khôn cung, hiện chỉ đang giam lỏng một Quận chúa Nhu Mẫn.
Chu ma ma kinh hãi kêu lên: “Nương nương, xin hãy nghĩ kỹ! Cô ta tâm tư thâm hiểm, nếu đưa về e rằng sẽ gây bất lợi lớn cho phủ Quốc c!”
Khóe môi Sở Nhược Yên khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười chất chứa cay đắng: “Ngươi nghĩ ta kh hề tính toán đến ều này ? Nhưng dù nàng ta cũng là cốt nhục của phụ thân, huyết mạch tương liên. Cho dù ta ngăn cản, phụ thân sớm muộn gì cũng sẽ cầu xin ta đưa nàng hồi phủ.”
Đó chính là cảnh tượng nàng muốn tránh th nhất.
Chu ma ma cũng chìm vào trầm mặc. Quả thật, huyết thống là một ều khó lý giải. Một hiền hậu đức độ như Quốc c gia, lại sinh ra một nữ nhi ích kỷ hèn mọn đến mức này?
Chẳng ngờ vừa đến Dực Khôn cung trở về, bà ta đã giận đến tím mặt, lớn tiếng: “Nương nương! Xin đừng màng đến cô ta nữa, cứ để cô ta c.h.ế.t già trong cung này thôi!”
Sở Nhược Yên kinh ngạc nhướng đôi mày th tú, xoay hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Thị nữ cùng vội vàng quỳ rạp xuống đất, dè dặt khải bẩm: “Khởi bẩm nương nương, Quận chúa Nhu Mẫn nói… nàng ta muốn ngài đích thân đến đón về, lại còn bảo… đó là ều nương nương nợ nàng ta.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.