Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 407:
Tưởng Di vừa sợ vừa kinh, lùi liền hai bước, nào ngờ cuộn tr kia lại chìa ra trước mặt nàng lần nữa.
“Này! Thân vương Điện hạ, ngài muốn ra oai phủ đầu với chúng ta thì thôi , hà tất ức h.i.ế.p một cô nương nhà ta?”
Mộc Hạc Hiên khẽ nhướng mày, c ngay trước mặt nàng. Thân hình tuấn tú hiên ngang chỉ khiến trái tim thiếu nữ càng đập dồn dập kh thôi.
Yến Thừa Hạo quát lớn: “Kh liên quan đến ngươi, cút mau!”
giơ tay định đẩy Mộc Hạc Hiên ra, chẳng ngờ còn chưa chạm tới đã bị một luồng kình lực mạnh mẽ đẩy văng ngược lại, loạng choạng lùi xa bốn năm bước.
“Thiếu gia!”
“Thiếu gia bị thương kh?”
Đám hạ nhân vội vã đỡ l , chung qu lập tức vang lên một tràng cười ồ vang. Yến Thừa Hạo tức tối đứng bật dậy, chỉ nghe đối phương làm bộ hảo tâm: “Ôi chao Thân vương gia, ngài kh chứ? Thân thể tôn quý của ngài mà mệnh hệ gì, bọn tiểu dân chúng ta đây e là bán cũng kh đền nổi đâu.”
Tiếng cười chế nhạo càng thêm náo nhiệt, Yến Thừa Hạo chỉ cảm th mặt mũi bị bôi tro trát trấu, giận đến tím gan tím ruột, nghiến răng quay : “Đi!”
Một đoàn lấm lét rút lui khỏi chốn này.
Mộc Hạc Hiên hừ khẽ: “Đúng là kẻ chỉ giỏi bắt nạt yếu, sợ hãi kẻ mạnh!” quay đầu Tưởng Di: “Tưởng cô nương, gần đây nên cẩn thận một chút. Yến Thừa Hạo này d tiếng vô cùng bại hoại, đừng để nhắm vào nàng.”
Tưởng Di ngây gật đầu, bất giác hỏi: “Mộc tướng quân nhận ra ta ?”
Mộc Hạc Hiên bật cười: “Tất nhiên! Nàng quên ? Chúng ta từng gặp ở Ty Thiên Giám! Khi nàng đến đưa cơm cho trưởng, chắc tầm này thôi…”
giơ tay ra hiệu ngang h. Tưởng Di lại sững , mừng rỡ reo lên: “A! Ta nhớ ra ! trưởng ta vẫn thường nhắc đến một vị ân nhân, hóa ra là ngài!”
Khi xưa ở Ty Thiên Giám, Tưởng Bất Nghi vốn xuất thân thấp kém, chịu kh ít uất ức.
May mắn một vị quý nhân ra tay tương trợ, mới kh bị ép buộc rời khỏi như bao khác cùng bị tuyển.
ánh mắt sáng ngời của thiếu nữ, thiếu niên tướng quân khẽ xoa mũi, ngượng ngùng nói: “Ái chà, ân huệ gì đâu. Ta chẳng qua là kh thuận mắt bọn ỷ thế h.i.ế.p yếu mà thôi.”
Kỳ thực còn một nguyên do thầm kín khác: chỉ vì th tiểu cô nương bé bỏng kia ôm hộp cơm to hơn cả thân vào, bất giác động lòng trắc ẩn. Chuyện này tất nhiên kh tiện nói ra, Mộc Hạc Hiên phất tay áo, quay rời .
Tưởng Di dõi theo bóng lưng thật lâu, cho đến khi Tạ Dao Chi nhấn giọng trêu chọc: “Tưởng gặp được ân nhân đ à? định l thân báo đáp chăng?”
Tưởng Di buột miệng đáp “Ừm”, chợt hoảng hồn, mặt đỏ bừng: “Tạ tỷ nói những lời xằng bậy gì thế!”
Tạ Dao Chi cười tươi: “Ta nói xằng bậy ? Ta nghe đồn, lệnh gần đây đang tìm mối hôn sự cho , vừa khéo Mai tiểu tướng quân xưa nay chinh chiến sa trường vẫn chưa thành thân, chẳng là trời tác hợp ư?”
Tưởng Di thẹn thùng đánh khẽ nàng một cái, hai tỷ liền cười đùa nô giỡn. Cảnh lọt vào mắt Yến Thừa Hạo đang đứng ngoài viện, càng khiến lòng thêm phần bứt rứt, ghen ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-407.html.]
“Thiếu gia, thuộc hạ đã tra rõ. Nàng là của Giám chủ Ty Thiên Giám – Tưởng Bất Nghi, song thân sớm khuất, hai nương tựa lẫn nhau, đến giờ vẫn chưa xuất giá.”
Câu cuối cùng này như thắp lên tia hy vọng trong lòng Yến Thừa Hạo, lập tức xoay : “Đi! Mau tìm phụ thân!”
Tam phòng Yến Tín mới về kinh thành kh lâu, nghe con trai nói muốn cưới của Giám chủ Tưởng, liền đến nhị phòng thương nghị.
Yến Lâm nghe xong chỉ lắc đầu: “Tam đệ, ta khuyên ngươi nên sớm dẹp bỏ tâm tư này . Vị Hoàng đế chất nhi của chúng ta, hoàn toàn kh muốn Yến gia chúng ta kết thân với các thế gia đại thần đâu.”
“ lại như vậy?” Yến Tín kinh ngạc.
Phu nhân Yến Lâm – Tạ thị thở dài: “Cũng kh dám giấu gì tam đệ, Hoàng thượng vừa đăng cơ, vợ chồng ta đây cũng vì hôn sự của con út Thừa Dũng mà đến cầu xin, mong được cưới ái nữ nhà Thượng thư Hứa gia, kh được thì ái nữ Mộc gia cũng chẳng . Nào ngờ Bệ hạ phán rằng, ái nữ Hứa đại nhân kh xứng với Thừa Dũng, còn m cô nương họ Mộc thì càng đừng mơ tưởng! Than ôi, vợ chồng ta chỉ đành ôm một bụng bực dọc mà quay về.”
Yến Tín nghe mà toát mồ hôi lạnh, thấp giọng hỏi bóng gió: “Chẳng lẽ… Hoàng thượng vẫn còn c cánh mối hiềm xưa?”
“Suỵt! Chớ nói nữa!”
Yến Lâm gằn giọng quát, trong lòng cũng tràn đầy đắng cay.
Còn biết làm được đây? Vị chất nhi từng bị ghẻ lạnh năm xưa nay đã ngồi trên ngôi vị chí tôn, còn bọn họ, đám thúc bá này, lại hết lần này đến lần khác chọn sai theo phò.
Trước kia Hoàng hậu sai truyền tin, nói Tiên đế ều nghi ngờ, bảo bọn họ cùng rời . Nhưng bọn họ vì sợ chết, nghĩ Yến Trừng khó mà tg nổi, nên đã phản bội . Nếu chẳng vẫn cùng mang họ Yến, e là ngay cả cửa cung cũng đừng hòng bước vào.
“Tam đệ à, Hoàng thượng khi xưa ở trong phủ sống ra , ngươi với ta đều rõ. Giờ ngài kh truy cứu chính là đã độ lượng lắm . Tốt nhất là từ nay chúng ta nên an phận thủ thường, ngươi kh th mẫu thân hiện còn bị giam lỏng ở chùa Ngọa Phật, vẫn chưa được về phủ ?”
Yến Tín lòng trầm xuống, nghiêm cẩn đáp: “Tiểu đệ đã rõ, đa tạ nhị ca chỉ bảo!”
Yến Lâm gật đầu, lại lạnh lùng liếc trưởng tử và dâu cả: “Thừa Vũ, quản thúc thê tử cho chặt! Những tâm tư kh nên thì chớ mà sinh ra. Đến lúc rước họa vào nhà, đừng trách ta kh niệm tình cốt nhục!”
Yến Thừa Vũ vội đáp lời, Phùng bị ểm d, xấu hổ đến cực độ, đáy mắt lóe lên tia u ám: “Dạ, con dâu xin ghi nhớ.”
Cùng lúc đó, Yến Tín trở về báo với Yến Thừa Hạo rằng việc này chẳng thể thành c.
Yến Thừa Hạo kh cam lòng, lại chạy đến tìm mẫu thân Lý Ngọc: “Mẫu thân! Nhi tử chỉ tâm niệm Tưởng Di, cả đời này tuyệt kh cưới khác!”
“Nhưng… phụ thân con đã nói rõ , việc này kh thể bàn bạc thêm nữa…”
Yến Thừa Hạo nghiến răng: “Con mặc kệ! Đường đường là cháu ruột của Hoàng thượng, lẽ nào đến cả một nữ nhân cũng kh thể cưới về ?!”
Đúng lúc này, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên:
“Đường đệ Thừa Hạo tất nhiên là cưới được . Tam thẩm à, nếu chính lộ kh th, chẳng vẫn còn Hoàng hậu nương nương đó ?”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.