Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.

Chương 409:

Chương trước Chương sau

Yến Trừng chau mày.

Tưởng Bất Nghi là cựu thần triều trước vừa được trẫm triệu hồi về. Do chuyện khởi binh, nhiều cựu thần vẫn còn lòng dạ dè dặt, chưa hoàn toàn quy phục.

Vì vậy lần này triệu hồi, nhiều đang ngóng tr thăm dò, muốn xem vị tân đế này rốt cuộc là thật lòng trọng dụng hay muốn g.i.ế.c sạch trừ tận gốc.

Đúng vào lúc này, nhà họ Tưởng lại gặp biến cố lớn!

Ánh mắt đế vương lạnh lẽo: “Đã phái truy tìm m mối chưa?”

Doãn Thuận đáp: “Chỉ huy sứ Tạ Tri Châu của Ngũ Thành Binh Mã Ti đã nhận được tin, hiện đã cùng Tưởng đại nhân tìm. Ngoài ra, nghe nói Tiểu tướng quân Mộc Hạc Hiên vì nghe tin tỷ tỷ bị thương cũng đã dẫn theo binh sĩ tuần phòng do truy bắt hung thủ. Thế nhưng đến giờ cả hai bên đều chưa tin tức.”

Tạ Tri Châu hành động đã thần tốc, Tiểu tướng quân Mộc Hạc Hiên vốn xuất thân thám tử, tinh th truy tung tìm , vậy mà cả hai ngả cùng hành động vẫn chưa tin tức gì!

Sắc mặt Yến Trừng trầm như nước, chợt nghe Sở Nhược Yên khẽ thốt lên: “ đã nhớ ra ! Trong yến tiệc ban chiều, từng cầu xin ban hôn cho Tưởng Di, nhưng đã bị thẳng thừng cự tuyệt!”

“Là ai?”

Nữ tử ngẩng đầu, trong ánh mắt chứa đôi phần lo lắng: “Là Lý Ngọc, phu nhân Tam phòng nhà họ Yến.”

Chưa tới nửa c giờ, Yến Tín cùng Lý Ngọc đã bị triệu kiến vào cung.

Giữa đêm khuya bị triệu đến, cả hai vẫn còn mang theo chút oán khí khó tả. Nhưng vừa th vị đế vương mang sát khí ngập trời bước vào, lập tức sợ hãi im bặt.

“Tham kiến Hoàng thượng, nương nương.” Yến Tín cung kính hành đại lễ, kh dám mang chút dáng vẻ thúc phụ nào.

Yến Trừng nheo mắt lạnh lùng đảo qua: “Yến Thừa Hạo đâu?”

Yến Tín sững sờ quay đầu , cũng cảm th kỳ quái: “Phu nhân, Thừa Hạo đang ở nơi nào? Chiều nay nó đã hồi phủ, nhưng từ đó đến giờ chẳng th bóng dáng.”

Lý Ngọc mặt cắt kh còn giọt máu, run rẩy tiến lên: “Khải, khải bẩm Hoàng thượng, Thừa Hạo thân thể kh khoẻ, bởi vậy, bởi vậy…”

“Ồ, là vậy ? Nhưng tam thẩm này, ban ngày tại cung yến cũng chẳng nghe ai nói Thừa Hạo đường đệ bệnh tật gì. Chẳng còn đặc biệt đến cầu hôn thay đó ư?” Sở Nhược Yên cười nhẹ, nhưng ánh mắt kh chứa chút ý cười nào.

Lý Ngọc hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ sụp xuống đất: “Hoàng thượng tha mạng! Nương nương tha mạng! Thần phụ thực sự kh biết nghiệt tử đâu! Chỉ nghe nói... nói rằng làm một đại sự!”

Sở Nhược Yên cùng Yến Trừng đưa mắt nhau, quả nhiên kh ngoài dự liệu, chính là !

Yến Tín hít mạnh một hơi khí lạnh, hiển nhiên đã đoán ra cái gọi là “đại sự” kia là gì. lập tức “phịch” một tiếng, quỳ sụp xuống đất: “Hoàng thượng thứ tội! Nghiệt tử gây ra đại họa, chúng thần thực sự kh hề hay biết chút nào!”

Yến Trừng hừ lạnh một tiếng, Doãn Thuận vội vàng đem toàn bộ sự việc Tưởng Di gặp nạn thuật lại một lượt.

Yến Tín tối sầm hai mắt, liên tục dập đầu khẩn cầu. Doãn Thuận cũng chỉ đành thở dài lắc đầu: “Tam lão gia, ngài mau thử nghĩ xem lệnh lang thể đưa Tưởng cô nương đến nơi nào?”

Yến Tín sững sờ, vội vã thốt lên: “Đúng, đúng! Bẩm Hoàng thượng! Thần đã nhớ ra, thần từng mua cho nó m căn nhà nhỏ ở các nơi như Bình Khang Hẻm, An Bình Hẻm, Chu Tước Đại Nhai và Đại Đạo Thành Nam. lẽ đưa đến một trong những chỗ đó!”

Sở Nhược Yên vội vàng gọi Doãn c c. Vị lão thái giám lập tức mang bút mực gi đến: “Xin Yến đại nhân viết rõ từng địa chỉ.”

Chẳng m chốc, Yến Tín đã viết ra chín chỗ ở, giao phó cho Doãn Thuận.

Lão thái giám mang d sách truyền tin, Yến Trừng mới quay sang, lạnh mặt chất vấn: “Tam thúc, trẫm nhớ kh lầm thì bị phái giữ chức ở Kinh Châu nhiều năm, vậy số ngân lượng lớn như thế từ đâu mà để mua nhiều trạch viện như vậy?”

Toàn thân Yến Tín run bần bật như cầy s, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.

Sở Nhược Yên cũng đã đoán được ều gì đang xảy ra, ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo hẳn.

Yến Trừng mới đăng cơ chưa được bao lâu! Vị Tam thúc mang quan hệ m.á.u mủ này đã bắt đầu duỗi tay, vươn vòi vĩnh ra khỏi triều đình để tham nhũng tài vật ! Chẳng lẽ đang lo sợ Trẫm thể ngồi vững giang sơn này ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-409.html.]

Tại An Bình Hẻm, trong một căn trạch viện sát bên th lâu.

Tưởng Di bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, miệng bị bịt kín, mắt cũng bị che bằng dải vải đen, hoàn toàn kh thể th bất cứ thứ gì.

Trong lòng nàng vô cùng hoảng sợ, cho đến khi nghe th tiếng bước chân vang vọng, một giọng nói cất lên: “Tưởng , đừng sợ hãi, ta đã đến cứu đây!”

Tưởng Di mừng rỡ khôn nguôi, dải vải đen trên mắt bị kéo xuống, nhưng nàng lập tức sững sờ: Là ?

Chỉ th Yến Thừa Hạo ân cần cởi trói cho nàng: “Nào, thôi, ta sẽ đưa thoát khỏi nơi này!”

Tưởng Di theo bản năng bước theo hai bước, nhưng nàng chợt nhận ra đám hắc y nhân c giữ đã kh còn, bèn dừng lại. Nàng nghi hoặc hỏi: “Yến c tử vào đây bằng cách nào? Và tại lại biết ta bị giam giữ tại chốn này?”

Yến Thừa Hạo nghẹn lại, chau chặt đôi mày kiếm: “Đừng truy vấn nữa, mau chóng theo ta rời !”

Tưởng Di kh nhúc nhích, ánh mắt lặng lẽ xuống đôi giày dưới chân : “Nếu ta nhớ kh lầm, đám bắt c ta lúc sáng, cũng đôi vân đầu ủng y hệt như c tử.”

Sắc mặt Yến Thừa Hạo lập tức sa sầm: “Tưởng Di à Tưởng Di, ta vốn định diễn một màn ‘ hùng cứu mỹ nhân’ hoàn hảo, cớ lại th minh đến mức này, nh chóng nhận ra?”

Tưởng Di mặt mày tái nhợt: “Quả nhiên là ngươi. Rốt cuộc là vì lý do gì?”

“Vì ư? Dĩ nhiên là vì ta vừa gặp đã mê mẩn, đặc biệt là đôi mắt trong veo của , khiến ta hận kh thể lập tức chiếm đoạt !” Vừa dứt lời, đã nhào tới, đẩy nghiêng thân thể nàng xuống đất.

Tưởng Di hét toáng lên, ên cuồng giãy giụa chống cự.

Nhưng sức thiếu nữ yếu ớt làm thể chống cự nổi sự cường tráng của ? Hành động chống cự kia lại càng chọc giận , khiến đôi mắt Yến Thừa Hạo đỏ ngầu lên vì dục vọng: “Hay lắm! Gia đây càng thích những nữ tử cương liệt như !”

Lời vừa dứt, “xoẹt” một tiếng, đã kh chút thương tiếc xé toạc lớp xiêm y ngoài của nàng.

Nước mắt Tưởng Di trào ra như suối, nàng hung hăng cắn mạnh đầu lưỡi , ý định l cái c.h.ế.t để bảo toàn d tiết.

Nhưng còn chưa kịp cắn lưỡi tự vẫn, Yến Thừa Hạo đã bóp chặt l miệng nàng. Bàn tay khác của gần như thọc vào cổ họng nàng, khiến nàng đau đớn đến mức kh thể thở nổi, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Yến Thừa Hạo tiếp tục lột phăng lớp y phục cuối cùng, cười nham hiểm: “Yên tâm , đợi trở thành nữ nhân của ta , dù nhà họ Sở kh đồng ý, cũng chỉ thể gả cho…”

chưa kịp dứt lời, sau gáy liền trúng một cú đ.ấ.m mạnh như trời giáng. Cả thân hình lập tức bị nhấc bổng lên như một chú gà con, ném mạnh về phía góc tường.

“Tưởng cô nương!”

vừa đến vội vã vươn tay đỡ l nàng, nhưng Tưởng Di đang kinh hãi tột độ lại theo bản năng cắn mạnh vào tay kia.

Nàng cắn vô cùng mạnh, như dốc hết sức lực cuối cùng. nọ chỉ khẽ hừ một tiếng, hạ giọng trấn an: “Tưởng cô nương, đừng sợ hãi, là ta đây!”

Mùi m.á.u t lan ra trong miệng Tưởng Di. Nàng sợ hãi ngẩng đầu , trong tầm mắt nhòe vì nước mắt, chỉ th một nam tử tuấn mỹ như họa đang quỳ gối ngay trước mặt nàng, nhẹ nhàng cất lời an ủi.

Nàng ngây dại, chậm rãi bu lỏng miệng, lẩm bẩm: “Mộc tiểu tướng quân…”

Vừa dứt lời, nàng cúi đầu xuống, th lớp yếm lót đã bị tên cầm thú kia xé toạc. Bờ vai trần lộ ra mảng lớn da thịt trắng như tuyết, thân thể nàng phơi bày trong tư thế nhục nhã nhất trước mặt mà nàng vẫn hằng thầm thương.

Thiếu nữ thét lên một tiếng thê lương, ên cuồng muốn lao đầu vào tường tự vẫn.

Mộc Hạc Hiên mắt nh tay lẹ, ểm huyệt khiến nàng ngất , cởi áo choàng của phủ lên thân thể nàng. tiểu nha đầu trong trí nhớ vốn rụt rè e thẹn giờ đây lại chịu thảm cảnh này, sắc mặt lập tức sầm xuống, gằn giọng: “Tên súc sinh kia ở nơi nào?!”

Đám tráng sĩ tuần phòng theo đều là những kẻ đầy khí huyết, vừa th cảnh này đã sớm x vào, đánh cho Yến Thừa Hạo mặt mày bầm dập. Nghe th lời hỏi, một binh sĩ liền kéo kẻ kia đến trước mặt Mộc Hạc Hiên: "Thiếu tướng quân, chi bằng trực tiếp hoạn cho !"

Yến Thừa Hạo vùng hạ thân chợt lạnh toát, kinh hãi thét lên: "Ta mang họ Yến! Ta là hoàng thân quốc thích! Các ngươi dám đối xử với ta như thế !"

Đáy mắt Mộc Hạc Hiên ánh lên tia châm biếm lạnh lẽo. Đúng lúc này, một bóng từ ngoài cửa đột ngột x vào: "Di nhi!!!"

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...