Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 439:
Một luồng lực đạo cường đại bất chợt ập tới, Yến Trừng vội vận kình chống đỡ, nhưng vẫn bị chấn động lùi lại ba bước.
Đối phương khẽ bật cười: “Quả nhiên c phu kh tồi.”
Trong chớp mắt, y đã như bóng quỷ áp sát, bàn tay thon dài tái nhợt vỗ thẳng vào n.g.ự.c Yến Trừng. Hoàng đế lập tức cảm th ngũ tạng như bị lửa đốt cháy.
Y nghẹn ứ nơi cổ họng, khóe môi rỉ máu, nhưng đôi chân vẫn đứng vững, kh hề lùi nửa bước.
Lại thể kiên cường đỡ trọn một chiêu này!
Ánh mắt đối phương thoáng lộ vẻ kinh ngạc: “Xương cốt ngươi quả là cứng cỏi, đáng tiếc…”
Chưởng thế chưa dứt, đã th sắp bổ xuống. Sở Nhược Yên hoảng hốt thất sắc, vội giãy khỏi tay gia nhân, lao thẳng tới c trước mặt Yến Trừng.
“Đừng!”
Nàng dang tay che c trước Yến Trừng. Ánh mắt vị Đế vương bỗng trầm xuống, lập tức kéo nàng sang một bên, nh chóng đổi vị trí cho nhau.
Chỉ th dùng tấm lưng rộng đỡ l một chưởng . Trong khoảnh khắc đó, mạng sống tựa ngàn cân treo sợi tóc.
Sở Nhược Yên chợt lóe lên một ý niệm, liền lớn tiếng hô vang: “Phụ thân, xin thủ hạ lưu tình!”
Động tác kia khẽ khựng lại, lòng bàn tay dừng ngay sau lưng Yến Trừng chỉ cách một tấc: “Ngươi vừa gọi ta là gì?”
Y vừa dứt lời, liền quay sang nàng.
Khi rõ dung mạo nàng, toàn thân y chấn động, gương mặt xưa nay vốn vô hỷ vô bi bỗng như bị xé toạc: “Th nhi… Con tỉnh ư?!”
Th nhi? Sở Nhược Yên sực nhớ ra, trưởng từng nói khuê d của mẫu thân chứa chữ Th.
Quả nhiên, kẻ trước mắt tựa ma quỷ, ra tay đoạt mạng kh chút chớp mắt, chính là sinh phụ của nàng:
Nhiếp chính vương.
“Phụ thân, là con đây, con là Diểu Diểu!” Sở Nhược Yên vội vàng đáp lời.
Ánh mắt Nhiếp chính vương lộ ra một tia nghi hoặc: “Diểu… Diểu?”
dường như nhớ tới ều gì, cảm xúc vừa nổi lên liền lập tức tan biến, gương mặt lại trở về vẻ lạnh nhạt như trước: “Ngươi tới nơi này làm gì?”
Sở Nhược Yên thoáng sững sờ.
Cha con ly tán b lâu nay trùng phùng, cho dù kh thể khóc cạn nước mắt, ôm nhau đầy thê lương như trong truyện, cũng kh đến nỗi lãnh đạm vô tình như thế này chứ? Cứ như thể nàng chẳng cốt nhục ruột thịt của y vậy…
Tiểu nương tử hít sâu một hơi, ổn định tâm thần, th vết m.á.u vương bên môi Yến Trừng, liền kéo tay y tiến lên một bước: “Phụ thân, đây là Yến Trừng, là phu quân của con! Chúng con đến… đến Mai Sơn thăm viếng mẫu thân!”
Vừa nghe đến hai chữ ‘mẫu thân’, ánh mắt kia mới hơi nhu hòa, nhưng vừa nghe đến hai chữ ‘phu quân’, lại lập tức hiện lên vẻ chán ghét: “Kẻ mang họ Yến, kh xứng làm phu quân của ngươi!”
Sở Nhược Yên khẽ giật . Ánh mắt Yến Trừng thoáng lóe lên sát khí: “Xin hỏi Nhiếp chính vương, vì phụ thân ta từng diệt vong quốc gia họ Vân của ngài?”
Nhiếp chính vương chợt nghiêng đầu y, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Yến Trừng kh hề né tránh, đối mặt trực tiếp với Nhiếp chính vương, khiến Sở Nhược Yên khẽ nhíu đôi mày liễu, thở dài thườn thượt.
Phu quân nàng cái gì cũng tốt, chỉ là… chẳng hợp với nhạc phụ chút nào.
Trước kia bị dưỡng phụ coi như cừu địch, c chừng tựa đề phòng trộm cướp.
Giờ vừa gặp sinh phụ đã chẳng khác nào gây gổ. Khổ nỗi nàng đây đầu óc hạn hẹp, thực sự chẳng biết hóa giải việc này thế nào…
Đúng lúc này, một giọng nói tà mị lười nhác chợt chen ngang: “Vậy còn ngươi, ngươi xứng đáng làm phụ thân của nàng kh?”
Nhiếp chính vương chẳng thèm quay đầu lại, tiện tay đánh ra một chưởng.
Cánh hoa mai bay rơi lả tả như mưa, một bóng hồng theo đó lả lướt đáp xuống mặt đất.
Chỉ là động tác kh còn linh hoạt như trước, lúc hạ xuống còn hơi loạng choạng, hiển nhiên là đã bị trọng thương.
“Nhị ca!” Sở Nhược Yên mừng rỡ kêu lên một tiếng.
Vân Lăng mỉm cười với nàng, đoạn quay sang đối diện với sinh ra , gương mặt đầy vẻ trào phúng: “? Bị ta nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận à? Nhưng ta nói sai chỗ nào? Khi nàng phát bệnh hàn lạnh, mạng sống chỉ mành treo chu, ngươi ở nơi nào? Khi nàng tự tay thiêu c.h.ế.t đại ca bị luyện thành dược nhân, ngươi lại ở chốn nào? Cả đời chưa từng gánh vác một ngày trách nhiệm làm cha, giờ lại muốn đoạt mạng phu quân của nàng? Hỡi kẻ mang họ Vân kia, ngươi xứng ?”
Đối phương dường như chẳng hề để tâm, làm như thể chưa từng nghe th lời nói.
Ánh mắt Vân Lăng dần trầm xuống, giận dữ bùng lên: “Lại giở trò giả chết? Trước đây đã như vậy, giờ vẫn thế! Ngươi cho rằng cứ giả ếc làm ngơ là thể coi như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì ? Xem chiêu đây!”
Chiếc quạt xếp viền chỉ vàng trong tay vung lên, nhắm thẳng vào mặt vị sinh phụ kia.
Khóe miệng Sở Nhược Yên khẽ giật giật. Nàng kh ngờ Nhị ca lại nói đánh là ra tay đánh ngay, kh hề chần chừ.
Chỉ th Nhiếp chính vương tay vẫn cầm đóa hoa mai, tay trái tiếp chiêu, thân hình tiêu sái thoát tục như tiên. Y chỉ dùng hai ngón tay kẹp l cán quạt, nhẹ nhàng tựa kh: “Ngươi kh là đối thủ của ta.”
“Thật ?”
Vân Lăng cười hiểm độc, đầu quạt khẽ rung lên, b.ắ.n ra hai chiếc ngân châm sắc lạnh.
Sở Nhược Yên thất th kêu lên, trợn trừng mắt. Nàng chỉ th kia tránh thoát bằng một góc độ khó tin.
Xoẹt! Một tiếng vang nhẹ. Ngân châm kh trúng thân thể y, mà lại cắm phập vào đóa hoa mai trong tay .
Trong khoảnh khắc, cánh hoa đã nát vụn, rơi lả tả xuống đất.
Vị nam tử xưa nay vô tình vô cảm, lúc này ánh mắt bỗng hóa thành vực sâu thăm thẳm: “Ngươi dám làm tổn thương đóa hoa của nàng?”
Vân Lăng vừa định há miệng, cổ họng liền bị siết chặt, bị bóp nghẹt đến mức kh thể thốt ra lời nào.
Cảm giác ngạt thở cuộn trào, chỉ qua vài hơi thở, mặt mày đã tím tái.
Sở Nhược Yên hốt hoảng thét lớn: “Phụ thân mau dừng tay! Đó là nhị ca của con!”
Song Nhiếp chính vương dường như kh nghe th gì, bàn tay đang bóp cổ Vân Lăng mỗi lúc một siết chặt hơn.
Yến Trừng th vậy, lập tức quát khẽ một tiếng: “Ảnh Tử!”
Thiếu niên Ảnh Tử rút kiếm x tới, nhưng đối phương chẳng thèm liếc , chỉ khẽ phất tay áo đã đẩy y lui ra xa.
“Hoa! Đâm vào đóa hoa!”
Sở Nhược Yên hô lên. Ảnh Tử lập tức làm theo, Yến Trừng cũng cùng lúc xuất kiếm.
Bóng băng lãnh cô tuyệt kia cuối cùng cũng động, y đành bu tay để bảo vệ đóa hoa, Vân Lăng lập tức mềm nhũn ngã xuống đất như một đống bùn.
“Nhị ca!!”
Sở Nhược Yên lao tới, th trưởng sắc mặt tím tái, gần như đã tắt thở.
Yến Trừng lập tức truyền nội tức. Vân Lăng ho khan vài tiếng tỉnh lại, yếu ớt thốt lên: “Cứu ta làm chi…”
Hoàng hậu sửng sốt, chỉ nghe vị các chủ Bách Hiểu các ủ rũ nói: “Chết trong tay ta… chẳng là một kết cục tốt đẹp ? Cứ như vậy, ta chẳng cần mang theo dòng m.á.u ghê tởm của ta nữa.”
Trong lời nói của , là sự chán ghét cùng cực, như ăn sâu vào tận xương tủy.
Lòng Sở Nhược Yên khẽ chùng xuống, khẽ trách: “Nhị ca lại nói lời hồ đồ. Ta đã mất Đại ca , làm thể chịu đựng mất thêm nữa?”
Vân Lăng im lặng, một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: “Ta đã đưa Đại ca tới yết kiến mẫu thân , nhưng … vẫn chưa tỉnh lại…”
Sở Nhược Yên cắn chặt môi, kh biết nên an ủi thế nào.
Kỳ thực Đại ca đã hóa thành tro tàn, mẫu thân kh thể nhận ra cũng là lẽ thường tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-439.html.]
Nhưng chỉ cần hồi tưởng nguyên do trở nên như hiện tại, tim nàng như bị vạn trùng cắn xé, đau đớn đến nghẹt thở.
Yến Trừng th vậy liền nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, Sở Nhược Yên gượng gạo nở nụ cười, lắc đầu ra hiệu kh hề gì.
“Hoàng thượng, Nương nương, mau kìa!”
Ngọc Lộ bỗng kêu lên, mọi sang, chỉ th Nhiếp Chính Vương tung thân lên kh, hái l những cành mai trên cao.
Hái đến hơn chục cành mà vẫn chưa vừa lòng, y lại cúi , bắt đầu nhặt nhạnh từng cánh hoa đã rơi rụng ban nãy.
Động tác nhẹ nhàng đến mức kh thể tả, thần sắc ôn nhu, tựa hồ đang nâng niu trân bảo tuyệt thế.
Khi mảnh cánh cuối cùng được nhặt xong, thân ảnh chợt lóe lên biến mất tăm giữa rừng mai.
Vân Lăng hừ một tiếng: “Chỉ là giả nhân giả nghĩa! Tưởng rằng hái loài hoa mẫu thân yêu thích nhất thì thể đánh thức ? Một giấc mộng đã kéo dài hơn mười năm còn kh chịu tỉnh, quả đúng là hèn yếu!”
Sở Nhược Yên lúc này mới hiểu ra, bảo vệ hoa mai như thế, hóa ra là vì mẫu thân.
Nàng khẽ nhíu mày: “Nhị ca, phụ thân… vẫn luôn như vậy ? Ngoài việc chăm sóc mẫu thân, y kh màng đến bất kỳ ai khác, ngay cả… con cái?”
“Đừng gọi là phụ thân!” Vân Lăng lạnh giọng cắt lời, giữa đôi mày mắt đầy u ám, “Ngươi cũng th đ, từ khi mẫu thân mê man, ta như biến thành một hoàn toàn khác, ngày ngày chỉ biết trồng hoa, hái hoa, những bên cạnh đều bị đuổi sạch, quả thực là một phế nhân… khụ khụ khụ!!”
kích động làm vết thương bị động, lập tức ho khan dữ dội.
Tần Dịch Như lúc này mới chạy tới, th tình cảnh liền la oai oái: “Tổ t Vân Lăng của ta ơi, ngươi lại... lại động thủ với phụ thân ? Về đến đây đã bảy tám bận , vết thương mới chồng vết thương cũ, ngươi thực sự muốn bỏ mạng trong tay ta ?!”
Vân Lăng hừ một tiếng, mặc cho lão nhân hốt hoảng chăm sóc, mới hỏi: “Đúng , các ngươi lại đến đây?”
Tần Dịch Như nghe vậy chút chột dạ, vội nháy mắt ra hiệu với Đế Hậu.
Sở Nhược Yên phì cười: “Ta chưa từng về Mai Sơn, nên muốn đến thăm một chuyến.”
Vân Lăng trầm ngâm: “Về cũng tốt, sớm muộn gì cũng gặp mẫu thân. Diểu Diểu, để ta dẫn lên núi trước, nghỉ ngơi vài ngày cho lại sức, chúng ta cùng thăm mẫu thân và Đại ca.”
Sở Nhược Yên gật đầu đáp ứng, lúc này một thị vệ bước tới, tay cầm một ống trúc: “Hoàng thượng, bồ câu đưa mật tín từ kinh thành đến, xin Thánh thượng xem qua.”
Yến Trừng mở ra xem, kiếm mi khẽ nhíu lại.
Sở Nhược Yên hỏi: “ chuyện gì ?”
Theo lý lẽ, kh thể nào. Đã Cữu cữu trấn giữ, lại thêm Cố Dự, Tạ Tri Châu, Mộc Hạc Hiên cùng bao vị đại thần khác, chẳng lẽ bọn họ vừa rời chốc lát đã xảy ra chuyện lớn?
Yến Trừng đưa mật tín lại cho thị vệ: “Yên tâm, kh gì nghiêm trọng, là sứ đoàn Tây Cương đến.”
“Tây Cương?” Sở Nhược Yên ngẫm nghĩ nhớ ra, là việc Tây Cương Vương băng hà, sứ đoàn đến muốn rước Thánh nữ hồi quốc, nàng bèn cười hỏi, “Kh biết Hoàng thượng sắp đặt thế nào? Đám sứ thần kia kh gặp được ta, chắc kh cam lòng dễ dàng bỏ đâu nhỉ?”
Yến Trừng hừ lạnh: “Lẽ nào để bọn họ tùy tiện tác oai? Trẫm đã lệnh cho Mạnh Dương tìm một nữ tử dung mạo tương tự nàng, tạm thời giữ lại trong trung cung ứng phó. Nếu họ chịu rút lui thì là ều may mắn, nếu cứ khăng khăng đòi diện kiến, đợi chúng ta hồi kinh sẽ tính sổ sau.”
Sở Nhược Yên gật gù, Vân Lăng bỗng nói: “ Tây Cương đến ? Vậy các ngươi cẩn thận!”
Đế Hậu liếc nhau, định hỏi ý tứ là gì.
Lúc này, lão gia tử đột ngột đ.â.m một cây kim lên lưng Vân Lăng, đau đến mức nghiến chặt răng: “Nhẹ chút nhẹ chút! Ngài tuổi cao , chẳng lẽ còn muốn đoạt mạng ta ?!”
Tần Dịch Như hừ mũi: “Còn biết đau à? lời gì thì đợi hồi phục hãy nói, đừng ở đây bày ra vẻ hùng!”
Vậy là một đoàn đành lên núi trước.
Kinh thành, hoàng cung.
Mạnh Dương mật tín của Hoàng thượng, trợn mắt há mồm.
“Bảo ta tìm một nữ tử giống Hoàng hậu? Ta biết tìm kiếm ở nơi nào đây? Từ lần Phó Kỵ đưa Tiểu Yến A Nhược nhập cung trước đó, trong cung đã bị lục soát một lượt từ trên xuống dưới , lẽ nào giờ phút này ta thể biến ra một sống hay ?”
Mạnh Dương vừa lẩm bẩm vừa chau mày, bên cạnh Tào Dương cũng nhíu mày theo: “Mạnh thống lĩnh, việc này vẫn nên sớm liệu cho xong. Sứ đoàn Tây Vực hôm nay đã đặt chân vào kinh thành, dù thể l lý do Hoàng thượng thân thể bất an kh tiện tiếp khách, song Hoàng hậu nương nương dù cũng là c chúa của họ, lại còn mang thân phận Thánh nữ. Nếu họ khăng khăng muốn diện kiến, chúng ta cũng kh lý lẽ gì mà chối từ được.”
Tạ Tri Châu cũng phụ họa: “Theo ý của Hoàng thượng là muốn kéo dài thời gian, nhưng dù trì hoãn thế nào thì cũng thay mặt mới được. Mạnh thống lĩnh, việc này e rằng vẫn làm phiền đến ngươi …”
Mạnh Dương cười mà như kh: “Ta cảm tạ các vị coi trọng ta đến vậy, nhưng thật sự ta bất lực. Trong thời gian ngắn thế này, ta biết đâu tìm ? Hay… hay là các vị th ta thể tạm đảm nhiệm chăng?”
Chúng nhân từ đầu đến chân đánh giá một lượt, đồng loạt lắc đầu.
Một nam tử cao lớn, vạm vỡ như , làm thể giả dạng thành một vị Hoàng hậu đoan trang, dịu dàng kia chứ?
Đúng lúc đó, Cố Dự vốn nãy giờ vẫn trầm mặc bỗng lên tiếng: “Nghe nói Sở nhị cô nương hôm nay sẽ hồi kinh?”
Mạnh Dương thất thần. Tạ Tri Châu lập tức gật đầu lia lịa: “ ! Nhị cô nương Sở gia tính tình ôn hòa, lại thấu hiểu đại nghĩa, mời nàng đóng vai Hoàng hậu nương nương, quả là lựa chọn kh còn gì thích hợp hơn!”
Mọi ánh mắt đồng loạt về phía Mạnh Dương, kia lập tức giơ tay đầu hàng: “Được được! Ta ! Ta lập tức mời!”
Tại phủ Sở.
Biển đề “Quốc c phủ” tuy đã bị gỡ bỏ, nhưng cảnh sắc bên trong vẫn kh khác m ngày xưa.
Sở Nhược Âm ngẩn ngơ đứng trước cổng lớn hồi lâu, cảnh cũ hiện về khiến tâm tư nàng như lạc vào một giấc mộng phù du.
Bích Hà khẽ nhắc: “Nhị cô nương, chúng ta mau vào phủ thôi, Phu nhân và Tam cô nương chắc đang ở trong đợi . Mà Hoàng hậu nương nương chẳng từng nói ều bất ngờ muốn tặng cô nương ? Mau vào xem !”
Bất ngờ?
Sở Nhược Âm nghe vậy khẽ lắc đầu.
Tâm tư nàng sớm đã trao trọn cho kia, dù nhân gian biến cố kinh thiên động địa đến m, cũng chẳng thể gợi nổi dù chỉ một gợn sóng trong lòng nàng.
Nàng chầm chậm bước vào trong phủ, chợt nghe tiếng vó ngựa dồn dập, Mạnh Dương – Thống lĩnh Cấm quân – đã phóng ngựa tới nơi.
Trong đại sảnh phủ Sở.
Tiểu Giang thị và Sở Nhược Lan đang ngồi ở chủ vị, kh ngừng ngóng tr ra ngoài: “ vẫn chưa tới? Chẳng đã hẹn giờ Thân ư?” Dứt lời, bà lại quay sang vị khách đang ngồi ở khách vị với nụ cười l lòng: “Vương gia bớt giận, A Âm gửi thư báo, đã xác nhận xác nhận lại, chính là hôm nay kh sai, chỉ e trên đường gặp chuyện gì đó trì hoãn, nên đến muộn một chút.”
Thì ra kia chính là Tần Vương – Mộ Dung Cẩn.
Ngày trong cung, đã kh chết, mà nhờ uống "Quy Tức Hoàn" của lão thần y nên mới giả vờ tạ thế để thoát thân. Sau đó, được lén đưa ra khỏi cung, lão thần y dùng y thuật cứu sống lại.
Chỉ là thương thế quá nặng, mê man đứt quãng suốt m tháng mới tỉnh lại, lại mất một thời gian dài để chấp nhận sự thật Mẫu thân và Hoàng đều đã băng hà, giang sơn đổi chủ. Mãi đến khi kịp bình tâm để tìm nàng, thì mọi chuyện đã kéo dài đến tận hôm nay.
Mộ Dung Cẩn vận trên trường bào x, đầu đội ngọc quan trắng, đai lưng bên h là thứ mà y đã cất c chọn lựa suốt hai ngày, chỉ mong lần tái kiến này thể xuất hiện trước mặt nàng với diện mạo tươm tất nhất.
Giờ đây, trong lòng tựa như vạn con kiến bò cắn, đôi tay chỉ thể cố gắng siết chặt đặt trên đầu gối, kìm nén cơn xúc động muốn x ra ngoài nghênh đón bóng hình quen thuộc: “Phu nhân yên tâm, bổn vương từng để nàng đợi lâu như vậy, hôm nay chờ thêm đôi chút cũng chẳng hề gì.”
Tiểu Giang thị và Sở Nhược Lan đều nhẹ nhàng thở ra.
Dù cũng là một vị Vương gia, thể kiên nhẫn đợi tại đây một hai c giờ đã là ều hiếm th, huống hồ đến giờ vẫn chưa nổi giận.
Thế nhưng chờ mãi, chờ đến tận khi trời đã nhá nhem tối mà vẫn chẳng th bóng hình quen thuộc trở về.
Tiểu Giang thị vội sai dò hỏi, kết quả mới hay, thì ra ngay khi Sở Nhược Âm vừa đứng trước cổng lớn phủ, đã bị Mạnh Dương chặn lại.
Lòng Mộ Dung Cẩn chợt lạnh buốt, lại nghe hầu run rẩy bẩm báo: “Hơn nữa Mạnh thống lĩnh còn dặn, một chốc một lát Nhị cô nương sẽ chưa thể quay về, còn, còn lệnh cho Nhị cô nương mang theo cả bọc hành lý vào cung, nói là… nói là sẽ tạm trú ở Khôn Ninh cung.”
“Cái gì? Tạm trú Khôn Ninh cung?” Tiểu Giang thị hít một hơi khí lạnh, Mộ Dung Cẩn cũng siết chặt nắm tay, gân x nổi lên.
Tên Yến Trừng kia rốt cuộc ý đồ gì? Chiếm đoạt tỷ tỷ nàng còn chưa thỏa, giờ lại muốn hai tỷ cùng hầu một phu quân ư?
Hiển nhiên Tiểu Giang thị cũng nghĩ tới ều đó, vội vàng trấn an: “Vương gia chớ nóng vội, biết đâu chỉ là Hoàng hậu nương nương nhớ , nên mới tạm thời triệu vào cung ở lại một thời gian…”
“Dẫu thật là vậy, thì cũng tuyệt đối kh thể để A Âm ở Khôn Ninh cung! Đó là tẩm ện nơi đế hậu đồng sàng, chẳng lẽ lại muốn A Âm hầu hạ bên cạnh hay ?”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.