Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.
Chương 442:
Rốt cuộc là kẻ nào đặt cái d xưng này vậy?
Tần Dịch Như khoái trá đáp:
"Là tiểu tử Lang đặt đó, nó bảo rằng tên càng ti tiện thì càng dễ nuôi. Ai bảo phu thê các ngươi kh nghĩ sẵn trước cơ chứ! Lăng tiểu tử còn nói, nếu là bé trai thì gọi là A Ngưu, bé gái thì gọi là Nữu Nữu. Ngươi nên l làm may vì lại là hai đứa con trai đ!"
Nữu Nữu?
Yến Đại Nữu, Yến Nhị Nữu?
Trán Yến Trừng rịn đầy vạch đen, khóe miệng giật giật m cái:
"Chẳng lẽ Vân Lăng chưa từng được khai tâm? Các tiên sinh dạy chữ cho chẳng lẽ kh bị chọc tức đến c.h.ế.t hết ?"
Tần Dịch Như thong dong vuốt chòm râu bạc:
"Tiên sinh khai tâm ư, hai là nội gián bị nó g.i.ế.c c.h.ế.t , còn một thì vì cứu nó mà bỏ mạng. Nhưng tiểu tử đó khi còn thơ bé nổi d là thần đồng, về học vấn chắc c kh vấn đề gì đáng ngại."
Học vấn kh thành vấn đề... vậy tức là cố tình châm chọc ta ?
Yến Trừng cười lạnh một tiếng:
"Chẳng trách l kh nổi thê tử!"
Nét cười trên mặt Tần Dịch Như cứng đờ. Lão bỗng chợt nhận ra lời của Yến tam gia nói... quả là kh sai chút nào!
Bao năm qua bên cạnh tiểu tử Lang chưa từng thiếu nữ nhân, thế nhưng lại chẳng ai lọt được vào mắt x của ...
Đại c tử đã quy tiên, nhị c tử lại ra cái bộ dạng này...
Chẳng lẽ Vân gia thật sự sắp tuyệt tự ?
Lão thần y kinh hãi lắc đầu, vội vàng xua ý nghĩ bất kính .
Trong gian nhà gỗ, Yến Trừng bước đến bên cạnh chiếc rương.
Chỉ th bên trong, hai đứa trẻ sơ sinh hô hấp đều đặn, đôi mắt tuy chưa mở nhưng gương mặt đã kh còn nhăn nheo như lúc mới chào đời, tr kháu khỉnh hơn nhiều.
quay đầu hỏi:
"Lão thần y, lũ hài nhi..."
Tần Dịch Như vuốt râu đáp:
"Yên tâm, nhờ chiếc hộp quỷ kh rõ lai lịch này, tạm thời tính mạng của hai đứa vẫn được bảo toàn. Chỉ là sau khi rời khỏi vật này liệu chúng sống sót được hay kh thì lão phu chưa dám nói chắc. Vậy nên, cứ chờ thêm một tháng nữa, đợi khi chúng tròn tháng thì đưa ra. Nếu kh gì bất thường, mới thực sự là bình an vô sự."
Yến Trừng thở phào nhẹ nhõm, chắp tay vái:
"Đa tạ lão thần y đã vất vả."
Tần Dịch Như vội né sang một bên:
"Đừng vội tạ ơn! Lỡ đâu khi chuyện gì chẳng lành xảy ra, lão hủ ta vẫn còn muốn sống về nhà an dưỡng đó!"
Yến Trừng dở khóc dở cười, lại chăm chú vào chiếc rương thêm một lúc, đoạn khẽ nói:
"Tốt quá , chúng giống A Yên nhiều hơn..."
Tần Dịch Như cười:
"Dân gian vẫn tương truyền rằng ‘con trai giống mẫu thân, vàng chất thành tường’. Huống hồ nay ngươi đã làm Hoàng đế, lũ hài nhi này sau này nhất định đại phú đại quý..."
Lời còn chưa kịp dứt đã bị cắt ngang:
"Kh, dù là nam hay nữ, chỉ cần giống nàng là tốt ."
Lão gia tử ngẩn , kh ngờ tân đế lại si tình đến nhường , kh nhịn được trêu chọc:
"Tiểu tử ngươi đừng vội đắc ý. Nữ nhân một khi đã sinh nở, tâm tư sẽ dồn hết vào hài tử. Đến lúc đó, nàng ngày nào cũng c chừng hai đứa nhỏ, xem ngươi còn cười nổi nữa kh."
Đế vương thản nhiên đáp:
"Nàng vui vẻ là được ."
Tần Dịch Như hoàn toàn cạn lời. Lão đã gặp qua kh ít kẻ si tình, nhưng chưa từng th ai si mê đến tận mức này!
Sáng hôm sau, Vân Lăng dẫn đến dược lư.
Càng tiến sâu vào bên trong, mai hoa nở rộ càng thêm rực rỡ, từng đóa trĩu xuống, lộng lẫy xiêu lòng tựa giấc mộng trường miên chưa tan.
Sở Nhược Yên khẽ nhíu đôi mày th tú. Vân Lăng liền cất lời giải thích:
“Đây là Mai Hoa trận do lão nhân kia bày bố, càng tiến gần càng thêm nguy hiểm. Lát nữa theo sát ta, tuyệt đối kh được sai lệch nửa bước.”
Nàng lập tức chuyên tâm cảnh giác, men theo sau trưởng, mãi một hồi vòng vo khuất khúc mới tìm được lối vào dược lư.
Quả nhiên Nhiếp chính vương kh ở đây. Vân Lăng dẫn nàng thẳng vào nội thất:
“Nương, xem nhi tử đã dẫn ai về đây ạ?”
Sở Nhược Yên khẽ run lên, ngẩng đầu lại, chỉ th sau bức màn che một nữ tử đang an tọa.
Nàng vận lục y la váy, dung nhan tuyệt mỹ, sương gió thời gian dường như chẳng hề lưu lại dấu vết gì trên dung mạo .
Thế nhưng, gương mặt kia lại vô cảm, ánh mắt trống rỗng thẳng vào khoảng kh vô định, dường như hoàn toàn kh hề nghe th lời Vân Lăng đang nói.
Đôi mắt Vân Lăng đỏ hoe, bước nh đến, quỳ bên gối bà:
“Nương, nhi tử kh phụ kỳ vọng của , đã đón đại ca trở về, giờ lại tìm được …” Nói vẫy tay gọi nàng, Sở Nhược Yên cũng vội vàng tiến lên.
“Nương, xem, đây chính là Diểu Diểu , là nữ nhi mà năm xưa đã liều bảo vệ, còn nhớ nàng kh?”
Dứt lời, Sở Nhược Yên khẽ mím đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng gọi một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-442.html.]
“Nương.”
Dẫu từ tấm bé đã thất lạc mẫu thân, nhưng tình m.á.u mủ trời sinh, giờ phút trùng phùng, tiếng gọi thân thương vẫn bật ra một cách tự nhiên, chân thành.
Hai đều tr ngóng mẫu thân.
Nhưng gương mặt cứng đờ kia vẫn kh hề l một tia phản ứng nào.
Một tia thất vọng thoáng qua trên gương mặt Vân Lăng, song lẽ đã quá quen với sự thất vọng này. nh, lại trấn tĩnh tinh thần:
“Kh đâu nương, giờ đây đã đến Mai Sơn, thể ngày ngày ở bên bầu bạn, biết đâu ngày sẽ hồi tưởng lại nàng, và từ đó tỉnh táo hoàn toàn.”
đang ngồi trên giường bỗng chầm chậm đứng dậy.
Sở Nhược Yên giật :
“Nương?”
Nhưng bà kh hề tỉnh lại, chỉ máy móc bước thẳng đến bên chiếc bàn ngồi xuống.
Sắc mặt Vân Lăng đại biến:
“Kh xong! Lão ên kia sắp trở về !”
Sở Nhược Yên giật hoảng hốt, chưa kịp hỏi gì đã bị kéo nh ra khỏi dược lư.
Quả nhiên, vừa lúc hai rời , Nhiếp chính vương đã quay trở lại. dường như phát giác dấu vết lạ, ánh mắt lập tức trở nên âm trầm lạnh lẽo. Nhưng khi th đang ngồi bên bàn, ánh mắt lại lập tức dịu :
“Th Nhi, ta đã về. Ta còn pha cho nàng loại trà sương sớm mà nàng thích nhất đ, nếm thử xem?”
Vừa nói, vừa rót trà vào chén, từng ngụm, từng ngụm cẩn thận đút đến miệng Vương phi. Vương phi chỉ máy móc há miệng, khép miệng, cứ lặp lặp lại như một con rối. Dường như, cho dù đàn kia đổ bao nhiêu, bà cũng thể nuốt trọn kh sót…
Sở Nhược Yên chứng kiến mà rợn lạnh xương sống, kéo trưởng ra xa khỏi Mai Sơn khoảng m dặm mới run giọng hỏi:
“Mẫu thân, thật sự… còn sống ?”
Thân thể Vân Lăng cứng đờ:
“Cũng… miễn cưỡng coi là ‘sống’… Chỉ là kh ra , quỷ chẳng ra quỷ, vô tri vô giác, kh còn tình cảm, thất tình đã ly thể, lục phách đều tiêu tán. Ngoài việc ăn uống hô hấp ra thì chẳng khác gì một khúc gỗ vô hồn.”
Sở Nhược Yên chỉ th lạnh toát sống lưng, nghĩ đến năm đó suýt nữa bản thân cũng chịu chung số phận như vậy. Nàng kh khỏi hỏi:
“Trang Chu Điệp Mộng thật sự kh cách nào hóa giải ? Nếu cứ theo cách ta đã từng được…”
“Vô dụng.” Vân Lăng cười gượng,
“Lúc ta trở về đã thử qua, dù là dùng thần cổ để giải hay tái gieo Trang Chu Điệp Mộng chưa hoàn chỉnh cũng đều kh còn hiệu quả. Lão nhân nói rằng, bởi vì mẫu thân đã gieo thành , nên vĩnh viễn kh thể cứu vãn. May mà Diểu Diểu may mắn, cuối cùng cũng bảo toàn được một mạng.”
Sở Nhược Yên nhất thời kh biết nên mở lời thế nào. Nàng nghĩ bụng: Nếu thật sự để ta biến thành bộ dạng thê thảm kia, dẫu được ở bên Yến Trừng cả đời, chi bằng c.h.ế.t cho xong!
Khi trở lại căn nhà gỗ đơn sơ, lão gia tử đã kh còn ở đó.
Ảnh Tử chẳng hay đang mật báo chuyện gì với Yến Trừng, th hai quay về, Yến Trừng liền hỏi:
“Thế nào, chuyến thuận lợi kh?”
Vân Lăng chỉ ậm ừ cho qua chuyện, Sở Nhược Yên trong lòng cũng nặng trĩu:
“Ta đã gặp mẫu thân, nhưng quả đúng như lời lão gia tử nói, đã mất hồn phách, chẳng khác gì khúc gỗ vô tri…”
Yến Trừng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng an ủi:
“Tương lai vẫn còn dài, chúng ta sẽ tìm ra được phương pháp cứu chữa.”
Sở Nhược Yên chỉ đành gật đầu chấp thuận.
Vân Lăng tâm trạng vẫn còn rối bời, xoay định cáo từ. Yến Trừng vội gọi lại:
“Khoan đã! Trước kia ngươi từng nói cẩn thận Tây Cương, lời rốt cuộc là ý gì?”
Vân Lăng dừng bước:
“Ngươi lại kh hề hay biết ư? Cũng , quân Yến gia các ngươi xưa nay chỉ giao chiến với Nam Man, làm biết rõ về Tây Cương. Ta nói thế này, C chúa Mạnh Cơ của Nam Man, ngươi còn nhớ nàng ta kh?”
Yến Trừng nhướng mày:
“Chuyện này liên quan đến ả ta ư?”
Vân Lăng hừ lạnh một tiếng:
“Kh chỉ là liên quan! Đại tế ti của Thánh giáo Tây Cương hiện tại – Vu Hàm – chính là sư phụ của ả ta! Còn cái thuật Khôi Lỗi thần kỳ mà ả hay dùng, cũng chính là do Vu Hàm truyền thụ!”
Đế hậu cả hai đều kinh hãi tột độ. Sở Nhược Yên chợt nghĩ đến ều gì đó, vội vàng hỏi:
“Vậy Thuốc Nhân Cổ kia…”
Ánh mắt Vân Lăng lộ rõ sự tán thưởng:
“Vẫn là Diểu Diểu phản ứng nh nhạy, lập tức nghĩ đến mấu chốt này. Kh sai, Thuốc Nhân Cổ vốn được mẫu thân liệt vào hàng cấm thuật, lý lẽ th thường là kh thể truyền ra ngoài. Thế nhưng nó cuối cùng lại rơi vào tay Vân Tử Hào, ta hoài nghi chính là do Vu Hàm tiết lộ. Vị trưởng lão luôn theo bên cạnh Vân Tử Hào, lại là sư của Lạc Cô Cô (bà vú), khả năng chính là do y phái tới.”
“Vậy rốt cuộc y muốn ều gì, là muốn giúp Vân Tử Hào đoạt ngôi báu ư? Nhưng trước kia thế cục giằng co căng thẳng như vậy, cũng chẳng th y lộ diện!” Sở Nhược Yên nhíu chặt đôi mày, trong lòng vẫn còn ám ảnh sâu sắc bởi loại Thuốc Nhân Cổ đáng sợ.
Chỉ cần nhớ tới bộ dạng trưởng năm đó, nàng liền hận kh thể diệt trừ tận gốc những kẻ đã dùng tà thuật này!
Yến Trừng vội ôm l vai nàng, Vân Lăng cũng trầm mặt xuống:
“Điều này ta cũng từng nghĩ tới. Nếu mục tiêu của y là ngai vị chí tôn, đã ra tay từ sớm . Chậm trễ đến tận bây giờ… ta nghi ngờ là…”
Ánh mắt và Yến Trừng giao nhau, đều th rõ sự đồng tình trong thâm tâm đối phương:
“Thuốc nhân cổ.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.