Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.

Chương 456:

Chương trước Chương sau

Quả thực là đã lâu kh gặp.

Lâu đến nỗi ngay cả Thái Phó cũng nhất thời kh nhận ra, cau mày một hồi lâu mới lạnh nhạt cất lời:

“Con trai của Tấn Vương ? lại ra n nỗi quỷ quái đến mức này?”

Chuyện gãy tay gãy chân thì thôi kh bàn đến, nhưng cái thứ tô vẽ trên mặt kia rốt cuộc là gì? Lòe loẹt phối cùng sắc da trắng bệch, ngay cả vai hề trong gánh hát cũng chẳng đến mức nực cười như vậy!

Vẻ mặt khinh bỉ kia khiến Vân Tử Hào nổi trận lôi đình, ên cuồng gào thét:

“Là ! Là hảo nhi tử của ngươi gây ra!”

Thái Phó lại hiểu lầm, lười nhác liếc Vân Lang, ngữ ệu vẫn đầy khinh bạc:

“Thẩm mỹ quả thật kém cỏi, để mai mốt bảo ngươi dạy dỗ lại .”

Vân Lang hờ hững đảo mắt:

nói là gân tay gân chân bị ta cắt, nào đề cập đến m cái sở thích quái đản kia đâu. Một thân phận như Thái Phó mà lại kh thể nghe hiểu lời khác nói ?”

Thái Phó lườm một cái, lời lẽ sắc bén:

còn được coi là ?”

Vân Lang: “…”

Ngẫm lại, hình như… quả thực kh giống một bình thường.

Vài câu qua lại giữa phụ tử bọn họ khiến Vân Tử Hào tức đến thổ huyết, giận sôi gan ruột.

Rõ ràng đã hại c.h.ế.t Vân Triều, tưởng chừng bọn họ sẽ hận thấu xương. Nào ngờ lại nhàn nhạt như gió thoảng mây trôi mà nói chuyện, căn bản kh thèm để ta vào mắt.

Dựa vào đâu mà dám khinh thường ta? Năm xưa Phụ vương ta cũng bị vị Vương thúc này đè đầu cưỡi cổ, nay đến cả ánh mắt khinh miệt ta cũng kh xứng được nhận !

Vân Tử Hào chợt quát lớn: “Tuyết Vũ!”

Tuyết Vũ lập tức bước ra, yểu ệu quỳ rạp xuống:

“Tuyết Vũ tham kiến Chủ thượng.”

Cả khoảng sân lập tức lặng như tờ.

Việt Thiên Trùng ngẩng phắt đầu, kh dám tin vào tai :

“Chủ thượng? Ngươi… ngươi là của …”

Tuyết Vũ lạnh lùng đáp, giọng nói hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng thường ngày: “Kh sai. Tuyết Vũ là phụng mệnh Chủ thượng trà trộn vào Cố phủ, hòng ly gián tình cảm giữa Cố Lan Chi và Việt gia.”

nhà họ Cố đứng bên cạnh đều ngây ngẩn, như c.h.ế.t lặng.

Cố lão phu nhân kh nhịn được mở miệng hỏi: “ lại như vậy? Vì ngươi làm những chuyện này?”

Trước đó vì nàng ta mà Cố phủ rối ren, Cố Dự từng nghiêm lệnh kh cho Lan Chi thu nhận nàng, chính bà vì thương con mới cầu xin Lão gia cho nàng ta vào phủ. Nào ngờ…

Ánh mắt Tuyết Vũ lạnh lẽo quét qua từng , khẽ nhếch môi cười lạnh lùng:

“Vì ư? Đương nhiên là để diệt Cố gia. Việt Thiên Trùng chỉ duy nhất một trưởng tỷ, nếu nàng xảy ra chuyện, ngươi nói xem liều c.h.ế.t với Cố gia kh? Khi đang là Chỉ huy Ngũ thành binh mã ti, Phụ thân lại đang giữ chức trọng trong Nội các. Nếu hai bên quyết liệt đối đầu, tất sẽ ngọc đá cùng tan, thể đại phá thế lực hoàng gia… Đáng tiếc!”

Nàng ta ngừng lại. Vân Lang lười nhác tiếp lời:

“Đáng tiếc là Tỷ phu ta lại đánh thẳng vào kinh thành, một đăng cơ xưng Đế. Giấc mộng phục quốc của các ngươi tan thành mây khói, ngược lại còn biến thành áo cưới cho khác, đúng kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-dai-tuong-chet-tran-kinh-th-cho-ta-huy-hon/chuong-456.html.]

Ánh hận lóe lên trong mắt Tuyết Vũ. Cố lão phu nhân lảo đảo lùi về sau m bước.

thể như thế này… thể như thế này…

Năm đó Việt thị từng quỳ gối trước mặt bà, khẩn cầu tha thiết, nói Tuyết Vũ tâm địa hiểm độc, sớm muộn cũng sẽ hại Cố gia. Bà khi còn cho rằng nàng đố kỵ, kh thèm đếm xỉa mà còn răn dạy nàng làm chính thê thì độ lượng…

Giờ sự thật đã phơi bày, con trai c.h.ế.t , cháu trai cũng c.h.ế.t , Lão gia còn đang hôn mê… Cố lão phu nhân chỉ th nghẹn ứ khí trong ngực, thở kh ra hơi, thân hình ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo.

“Mẫu thân!”

“Tổ mẫu!”

“Lão phu nhân!”

Phủ Cố hỗn loạn ngổn ngang. Vân Lang tựa hồ nhớ ra ều gì đó, khẽ gật đầu: “Hóa ra là thế. Vân Tử Hào ngươi bị nhốt trong ngục mà còn thể đào thoát, ắt hẳn nhờ vào mỹ nhân kế của vị tiểu nương tử đây?”

Vân Tử Hào hừ lạnh một tiếng. Tuyết Vũ kiêu ngạo đáp: “Thì đã ? Cố Lan Chi bị ta mê hoặc đến thần hồn ên đảo, ngay cả tính mạng cũng sẵn lòng dâng hiến. Chẳng những thế, còn đánh cắp ngọc bài của phụ thân để cứu . Nhờ lão ta làm lá c, triều đình truy bắt nhiều lần cũng kh thể dò ra nơi này…”

Nói đến đây, gương mặt nàng lộ rõ vẻ oán độc, “Đáng hận là lại bị Việt thị kia dùng một mồi lửa, phá hủy toàn bộ cơ đồ!”

Việt Thiên Trung gầm lên giận dữ: “Câm ngay! Tuyệt đối kh được nhắc tới nàng !”

Ánh mắt Tuyết Vũ lóe sáng: “Vì lại kh? Đại nhân đây sợ là còn chưa hay, tỷ tỷ ngài quyết tâm ở lại Phủ Cố, hoàn toàn là vì ngài. Nàng lo sợ ngài tay cụt mắt mù kh nơi nương tựa, cứ nghĩ chỉ cần kh hòa ly với Cố Lan Chi thì vẫn giữ được mái hiên che nắng che mưa cho ngài. Kết cục ra , ắt hẳn kh cần ta nói lại lần nữa đâu nhỉ?”

Tiếng cười như chu bạc ngân vang kia đã triệt để chọc giận Việt Thiên Trung. gầm lên lao tới, nhưng lại th mỹ nhân kia chỉ khẽ ểm mũi chân, đã ung dung tránh né một cách dễ dàng.

Thái phó Vân Lang cau mày toan quát, Tuyết Vũ đã nh chóng phóng ra ngân ti (sợi tơ bạc), nhân lúc Việt Thiên Trung mất kiểm soát mà quấn chặt l cổ .

Một đại hán cao tám thước như , sắc mặt lập tức tím ngắt, nhưng vẫn gắng gượng bật ra từng tiếng một cách khó khăn: “Mặc kệ ta… Mau g.i.ế.c ả tiện nhân này!”

“Câm miệng!” Tuyết Vũ gia tăng thêm lực đạo, khiến kh thể thốt ra thêm được một lời nào.

Lúc này, Vân Tử Hào khẽ bu lỏng vai, thong dong cất lời: “Vương thúc, bây giờ chúng ta thể đàm phán ều kiện chứ?”

“Đàm phán ều kiện?”

“Đúng vậy. Khắp thiên hạ này, ai lại chẳng hay Vương thúc là trượng nghĩa, một kẻ tình sâu nghĩa nặng như Việt Thiên Trung, ngài nỡ lòng c.h.ế.t thảm trong tay ta?” Vân Tử Hào dường như nắm chắc phần tg, cười nhàn nhạt.

Con ngươi Thái phó co rút lại: “Ngươi đang cả gan uy h.i.ế.p bản vương?”

Lưng Vân Tử Hào chợt th lạnh toát, chỉ nghe Thái phó cười lạnh lùng: “Sống c.h.ế.t của họ Việt kia quan hệ gì với bản vương? Huống chi bây giờ tàn tạ như vậy, c.h.ế.t mới xem như là giải thoát!”

Chữ cuối vừa thốt ra, bóng hình kia đã tựa như bóng ma áp sát đến.

Tuyết Vũ đang ra sức siết cổ, thì đột nhiên một luồng kình phong mạnh mẽ lướt qua, sợi ngân ti trong tay “rắc” một tiếng đứt lìa, chính nàng cũng bị ép lui m bước, va mạnh vào bức tường sau lưng.

Vân Tử Hào trừng tròn đôi mắt, còn chưa kịp cất lời thì đã bị Thái phó bóp cổ, nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

Tứ chi mềm oặt rũ xuống, chẳng khác nào một con gà rừng bị cắt cánh, mặc c.h.é.m giết…

“Xét tình nghĩa với Tấn vương , bản vương hỏi ngươi thêm một lần nữa: năm đó kẻ phản bội bản vương, hại c.h.ế.t Th nhi cùng những khác, rốt cuộc là kẻ nào?”

Vân Tử Hào cười ên dại: “Chính là ta đây, ha ha ha!”

Chưa kịp cười dứt câu đã bị Thái phó vặn cổ, giọng nói lạnh lẽo thấu xương: “Đừng ăn nói hồ đồ! Khi ngươi chỉ là một đứa trẻ r, l gì để ều động nhiều đến thế? Huống chi hành tung của bản vương là cơ mật tuyệt đối, ngươi kh đủ bản lĩnh để dò ra!”

Vân Tử Hào há miệng toan cãi lại, thì Vân Lang uể oải cất lời: “Đường à, ngươi đã quên lời của Vương thúc ? đã nói chỉ hỏi thêm một lần, tức là sẽ kh lần thứ ba. Bởi vậy ngươi nên nghĩ cho thật kỹ hãy trả lời.”

Dứt lời, ánh mắt chạm thẳng vào cặp đồng tử lạnh lùng vô tình đến thấu xương của Thái phó.

Vân Tử Hào bỗng nhiên ý thức được cực kỳ rõ ràng, chỉ cần còn kh chịu nói ra sự thật, vị Vương thúc này tuyệt đối sẽ kh ngần ngại bóp gãy cổ họng !

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...