Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Lưu Đày, Ta Dựa Vào Hệ Thống Xoay Chuyển Giang Sơn

Chương 175: Đặt điều ư?

Chương trước Chương sau

Như Uy tay cầm bánh ngọt mà thích nhất đứng ngoài cửa, nghe th tiếng gầm của nàng ta, chút lòng thương xót cuối cùng trong lòng cũng biến mất.

đẩy cửa vào, phớt lờ sự giật của , đặt bánh ngọt xuống lạnh lùng nàng ta: “Đợi dịch bệnh kết thúc, ta sẽ tìm cho ngươi một gia đình tốt mà gả , nếu ngươi còn náo loạn như thế này, cẩn thận kh gả được đâu!”

“Ta kh muốn gả cho khác!” Như Hoa gầm lên.

“Kh muốn gả cho khác? Ngươi còn mơ mộng tướng quân sẽ cưới ngươi ? Tỉnh lại ! Nếu nửa phần tâm ý với ngươi, cũng sẽ kh đuổi ngươi ra khỏi cửa trước mắt bao ! Càng sẽ kh c.h.é.m đứt ngón tay của ngươi!”

Kh đợi trưởng nói xong, Như Hoa kích động gào thét: “Là mắt mù! Đợi rõ bộ mặt ghê tởm của Cố Trường Yến, sẽ quay đầu lại ta!”

vành mắt đỏ hoe của , Như Uy lòng lạnh lẽo thất vọng, “Cố Trường Yến là ân nhân của bá tánh! Ngươi quá làm ta thất vọng ! Kh sự cho phép của ta, kh được rời khỏi phòng nửa bước!”

trưởng vốn luôn yêu thương , lần đầu tiên lại lộ ra vẻ mặt thờ ơ và thất vọng, Như Hoa bắt đầu hoảng sợ.

Nàng ta túm l cánh tay Như Uy, nước mắt lưng tròng, tủi thân cầu xin: “ trưởng! Ta sai ! đừng giận! trưởng! Ta thật sự biết lỗi ! nói gì là n! Ta đều nghe lời !”

Như Uy kh ngoảnh đầu lại mà rời .

Cố Trường Yến cảm th kh bị bệnh, mà là bị tàn phế.

Trong thời gian dưỡng bệnh, nàng còn chưa chạm vào đôi giày của , việc ăn uống, uống thuốc, tắm rửa, thậm chí là muốn hóng gió, đều được bế .

Bạch Phụng Di chăm sóc tỉ mỉ, vài ngày sau, bệnh của nàng đã khỏi.

Vừa vui mừng, vừa mất mát, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Sau khi bệnh khỏi, Cố Trường Yến quay trở lại làng cách ly tiếp tục hành y cứu .

Nàng kh biết, Bạch Phụng Di đã bị lây nhiễm.

Ban đầu bệnh tình kh rõ ràng, Bạch Phụng Di kh muốn Cố Trường Yến lo lắng, lén lút uống thuốc, tạm thời khống chế bệnh tình.

Trở về quân do chưa đầy hai ngày, cuối cùng kh chịu nổi nữa, ngất xỉu trong quân trướng.

Cố Trường Yến biết chuyện, nàng tự tát một cái, đã tự tay chăm sóc nàng, thể kh bị lây nhiễm, mà nàng lại sơ suất đến vậy, kh quan tâm đến .

của Bạch Phụng Di lập tức phong tỏa tin tức, đứng đầu ngã bệnh chắc c sẽ khiến lòng hoang mang.

Cố Trường Yến bắt mạch xong phát hiện, bệnh tình của đã biến đổi, nghiêm trọng hơn so với ban đầu.

Bạch Phụng Di toàn thân nóng ran, uống thuốc hạ sốt cũng kh tác dụng gì.

lập tức hạ sốt cho , nếu sốt lâu não sẽ bị tổn thương mà thành ngốc.

Cố Trường Yến căn dặn thủ hạ, “Đi chuẩn bị rượu mạnh.”

Bây giờ chỉ thể dùng phương pháp hạ sốt cổ xưa nhất.

Nàng đã hứa với , nếu bệnh thì nàng sẽ chăm sóc, nàng giữ lời hứa.

Khi rượu mạnh nhất được mang đến, nàng sai tả hữu lui ra, cởi bỏ áo của Bạch Phụng Di.

Nửa thân trên hiện ra trước mắt nàng đầy những vết sẹo lớn nhỏ do d.a.o kiếm, nàng đau lòng khẽ chạm vào, đổ rượu mạnh vào lòng bàn tay, thoa lên cánh tay .

Chỉ xoa cánh tay thì hiệu quả quá nhỏ, nàng dứt khoát cởi bỏ quần của , chỉ để lại một chiếc quần lót lụa mỏng m.

Nàng biết đang đỏ mặt tía tai, nhưng ều đó kh ngăn cản những hình ảnh kh phù hợp với trẻ con thỉnh thoảng hiện lên trong đầu nàng.

Bạch Phụng Di mơ màng, cảm th đang chạm vào , muốn tập trung tinh thần, nhưng ý thức lại mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-luu-day-ta-dua-vao-he-thong-xoay-chuyen-giang-son/chuong-175-dat-dieu-u.html.]

dường như th Cố Trường Yến ở bên cạnh , là nàng đang vuốt ve , chạm vào , nàng đang làm gì vậy?

Trên vừa lạnh vừa nóng, thoải mái, nhưng lại vẻ kh thoải mái.

“Ngươi đang làm gì!”

Tiếng hét chói tai của Như Hoa truyền đến.

Tuy tay nàng ta đã bị Bạch Phụng Di làm tổn thương, nhưng nàng ta vẫn kh kìm được nỗi nhớ , nàng ta khao khát được gặp , muốn giải thích với , nhân lúc kh ai chú ý đã trốn ra khỏi cửa sổ để gặp .

“Cố Trường Yến! Ngươi thật kh biết liêm sỉ! Giữa ban ngày ban mặt lại làm loại chuyện này với tướng quân!”

Cố Trường Yến vừa nghe th tiếng Như Hoa, liền nh chóng ném chăn lên Bạch Phụng Di, che kín cơ thể .

“Các ngươi c cửa thế nào vậy!” Cố Trường Yến quát mắng những lính gác ngoài cửa, những lính gác lập tức tiến lên kéo Như Hoa ra ngoài.

Lính gác cảm th hôm nay đầu óc chút choáng váng, nên mới để Như Hoa cơ hội, lập tức nói: “Thuộc hạ sẽ đưa nàng ta ngay.”

“Bu ta ra! Cố Trường Yến ngươi thật kh biết xấu hổ!” Như Hoa gào thét chửi rủa.

Cố Trường Yến kh để ý đến nàng ta, đợi lính gác kéo nàng ta ra ngoài.

Như Hoa vùng vẫy vô ích, “Tướng quân! Tướng quân cứu ta!”

Bạch Phụng Di nằm bất động trên giường, Như Hoa đột nhiên nhận ra ều gì đó, “Tướng quân bị bệnh? Tướng quân bị bệnh ! Cố Trường Yến! Kh cần ngươi hầu hạ tướng quân! Hầu hạ tướng quân là việc của ta!”

“Cút ra ngoài!” Cố Trường Yến tức giận, bước nh đến đá vào đùi Như Hoa.

Lính gác nhân thế dùng sức ném Như Hoa ra ngoài cửa, sau đó c cửa quân trướng, ngăn kh cho nàng ta vào lại.

“Cố Trường Yến ngươi kh biết xấu hổ! Ngươi là cái thứ gì! Dám đối xử với ta như vậy!” Như Hoa bị ném xuống đất, vết thương ở ngón tay cụt đúng lúc chạm vào mặt đất, đau đến mức nàng ta nhe răng nhếch mép.

Lính gác lạnh lùng trả lời: “ bệnh thì uống thuốc!”

“Ngươi, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy! Ngươi chỉ là một con ch.ó c cửa!” Như Hoa khó khăn đứng dậy, tức đến mức kh còn bận tâm đến hình tượng thục nữ, chỉ vào ám vệ mà gào mắng, tr giống hệt một mụ đàn bà ch chua.

Lính gác lúc này đang đau đầu sốt nóng, lười giả vờ ếc lạnh lùng, muốn đập c.h.ế.t con ruồi phiền phức này, “Con xấu xí cụt ngón tay.”

“…” Như Hoa khẽ ngẩn , vừa định mở miệng tiếp tục chửi mắng, cánh tay đã bị khác mạnh mẽ kéo .

Như Uy gầm nhẹ bên tai nàng ta, “Ngươi ở đây làm gì!”

trưởng, ta, ta nghe nói, nghe nói tướng quân bị bệnh! Ta đến xem.”

“Về với ta!” Như Uy kéo Như Hoa rời .

Như Hoa vừa tức vừa vội, nàng ta biết lần này một khi về , muốn trốn ra ngoài sẽ khó khăn gấp bội, lập tức mềm mỏng cầu xin: “ trưởng, tướng quân thật sự bị bệnh , ta chỉ lo cho …”

“Tướng quân kh cần ngươi hầu hạ, càng kh cần ngươi đến xem ! Ngươi cứ kh chịu tỉnh ngộ ra!”

Như Uy tức giận, lo bị xung qu nghe th làm bại hoại d tiếng của , chỉ thể gầm nhẹ bên tai nàng ta.

đứng xem càng lúc càng đ, Như Hoa đột nhiên hất tay trưởng ra, lao vào đám đ.

Đùi nàng ta vẫn còn âm ỉ đau, việc hộ vệ của Bạch Phụng Di nghe lời Cố Trường Yến đến vậy, ý nghĩa là gì, thể tưởng tượng được.

Trong lòng Như Hoa oán hận, vừa hận Cố Trường Yến, vừa hận Bạch Phụng Di, liền lén lút tung ra một tin tức, khiến đám đ lập tức bùng nổ.

. Bạch Phụng Di bệnh nặng nguy kịch, tính mạng kh còn lâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...