Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Lưu Đày, Ta Dựa Vào Hệ Thống Xoay Chuyển Giang Sơn

Chương 279: Ngài xác định Lý Quảng Sơn phụ tử đã chết?

Chương trước Chương sau

Ngày hôm sau Thái tử liền biết được một chuyện mà y vốn kh nên biết.

Hoàng thượng muốn nạp Cố Trường Yến làm phi.

Hoàng thượng muốn Chúc Thần Y luyện chế Bát Thần Bổ.

Hoàng thượng muốn trường sinh bất lão, làm đế vương vĩnh cửu!

Những tin tức này mang đến cho Thái tử sự chấn động, còn lớn hơn nhiều so với việc Tứ hoàng tử tr giành Cố Trường Yến và vương vị với y.

Y ngơ ngẩn ngồi trên ghế, đầu óc mơ hồ, nhưng lại đang suy nghĩ một chuyện.

Nếu phụ hoàng của y thật sự được loại thần dược đó, vậy nói rằng, cả đời này của y, sẽ chỉ là một Thái tử thôi ?

suy nghĩ này, Thái tử toàn thân run lên, “Kh được! Tuyệt đối kh được!”

Y chịu đựng tủi nhục nhiều năm như vậy, kh vì mong một ngày nào đó trở thành tôn quý nhất thiên hạ ?

Thần dược này thể rơi vào tay Hoàng thượng được? Cho dù luyện chế ra, thì cũng là của y!

Mạc liêu bên cạnh đứng kho tay, kh nói một lời.

chỉ là báo tin cho Thái tử mà thôi, còn Thái tử muốn làm gì, thì xem ý nghĩ của Thái tử .

Cố Trường Yến đang ở chỗ Chúc thần y, hai sư đồ đang bào chế dược liệu. Nghe Chúc thần y giảng giải, động tác tay của Cố Trường Yến khựng lại, " nói Bát Thần Bổ này chỉ dùng cho hấp hối, hơn nữa một đời chỉ được dùng một lần ?"

Chúc thần y cười gật đầu, "Đúng vậy."

"Hoàng thượng lại nhiệt tình với thứ thuốc này đến vậy, ta còn tưởng thuốc này ăn vào thể trường sinh bất lão chứ!" Cố Trường Yến bĩu môi, bàn tay bào chế dược liệu lại bắt đầu động đậy.

"Ha, lẽ là tin tức đó nhận được đã bị khoa trương chăng?" Chúc thần y nói, ngẩng mắt Cố Trường Yến, "Dẫu đối diện với Hoàng thượng, nói thêm một câu tốt đẹp, biết đâu lại thể đạt được thêm một phần lợi ích."

Cố Trường Yến gật đầu, "Sư phụ nói cũng ."

Bọn họ thì chuyên tâm luyện thuốc, nhưng triều đình phía trước lại xảy ra chuyện .

Trước tiên là sớ tấu của Quảng An quận quận thủ Hồ Thái Lai đã gây ra một làn sóng lớn. Rõ ràng là việc của Thái tử, nhưng trong sớ tấu lại kh hề nhắc đến Thái tử một lời, toàn bộ đều là ca ngợi Tứ hoàng tử và Cố Trường Yến.

Tiếp theo là thư của Kinh lão gia tử ở Liên Thủy quận gửi đến kinh thành, trong đó tường tận ghi rõ những việc làm sai trái của Liên Thủy quận quận thủ Lý Quảng Sơn cùng con trai Lý Diệu Tổ, thậm chí còn đính kèm chứng cứ chi tiết, và cả những chuyện Thái tử đã gây áp lực cho sau khi từ Quảng An quận đến Liên Thủy quận.

Nhất thời, triều thần xôn xao.

Tuy mọi đều biết Thái tử chẳng thứ tốt lành gì, nhưng cũng chưa từng ai c khai đem chuyện ra nói thế này. Những việc thể nhắm mắt làm ngơ, mọi đều xem như kh biết, nhưng nếu đã phơi bày ra trước mắt, thì kh thể giả vờ kh th được nữa.

Sớ tấu đàn hặc đã được dâng lên, nhưng Hoàng thượng lại như thể chẳng hề bận tâm, thậm chí còn chưa từng triệu Thái tử đến huấn thị.

Việc này khiến kh ít đại thần bất mãn, vài vị Ngự sử đại phu lại càng cảm th mất mặt. Đối diện với những câu hỏi của các đại nhân khác, họ luôn cảm giác chẳng làm được gì.

M bàn bạc một phen, liền hạ quyết tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ca-nha-luu-day-ta-dua-vao-he-thong-xoay-chuyen-giang-son/chuong-279-ngai-xac-dinh-ly-quang-son-phu-tu-da-chet.html.]

Nếu Hoàng thượng kh muốn riêng tư triệu Thái tử đến huấn thị, vậy bọn họ cũng kh định giữ thể diện cho Thái tử nữa!

Sáng ngày tảo triều hôm đó, liền đứng ra, chất vấn về những chuyện của Thái tử tại Quảng An quận và Liên Thủy quận.

"Chẩn tai ở Quảng An quận vốn là việc của Thái tử ện hạ, Thái tử vì lại chuyển sang Liên Thủy quận?"

Nghe lời này, Thái tử chợt ngẩn . Vốn dĩ y cho rằng chuyện này Hoàng thượng kh truy cứu thì sẽ kh , cớ đã qua m ngày , những đại thần kh biết ều này lại đến hỏi nữa?

Y ho khan hai tiếng, "Liên Thủy quận và Quảng An quận cách biệt bởi dãy núi, Quảng An quận bị tai ương nặng nề, ta Liên Thủy quận cầu cứu, vấn đề gì ?"

Vị đại thần kia kh bu tha, "Cầu cứu? Nhưng Liên Thủy quận đã giúp đỡ bọn họ, là Kinh lão gia tử. Còn về Quảng An quận quận thủ..."

Y nói hừ lạnh một tiếng, "Một Liên Thủy quận yên bình, vì lý do của Kinh gia mà nhà nhà đọc sách, khắp nơi vang tiếng học. Thế nhưng chỉ vì Quảng An quận quận thủ hồ đồ làm càn, lại cố tình biến Liên Lộ thành, nơi vốn qu quẩn hương sách mực thơm, thành một tiêu kim quật với đầy rẫy sòng bạc và th lâu!"

Nói đoạn, y ánh mắt khinh thường về phía Thái tử, "Thái tử ện hạ nói là Liên Thủy quận cầu cứu, nhưng trên sớ tấu Quảng An quận dâng lên lại ghi rõ ràng, là dưới trướng Tứ hoàng tử và Quảng An quận quận úy Liên Thủy quận."

Ánh mắt Thái tử hơi lảng tránh, lời này y quả thực kh thể tiếp lời. Y cũng kh ngờ, Quảng An quận quận thủ kia lại kh hiểu chuyện đến vậy, lại kh chia cho y chút c lao nào!

"Ta, ta đây là..." Thái tử ấp úng.

Th cái dáng vẻ ngu xuẩn của y, Hoàng thượng liền nhíu mày, ho khan một tiếng nói, "Chuyện này Thái tử đã nói với trẫm . Quận thủ Liên Thủy quận kia quả thực chẳng ra gì. Trên đường Thái tử áp giải về kinh đã gặp sơn phỉ, hai cha con đều c.h.ế.t dưới tay sơn phỉ, kh thể tra xét được nữa."

Thái tử vội vàng gật đầu phụ họa, "Đúng! ta đã tra ra vấn đề của bọn họ, vốn định áp giải về kinh, nhưng ai ngờ nửa đường gặp sơn phỉ, thành ra mới..."

Lời y còn chưa dứt, một vị Ngự sử khác đã đứng ra, "Dám hỏi Thái tử ện hạ, dám chắc Lý Quảng Sơn phụ tử đã chết?"

"Đương nhiên!" Thái tử lớn tiếng nói, kh vui vừa đặt câu hỏi, "Ngươi lẽ nào còn nghi ngờ ta?"

kia liếc Thái tử một cái, tiến lên m bước, hướng Hoàng thượng hành lễ nói, "Khải bẩm Hoàng thượng, vi thần m ngày trước ra ngoài làm việc, trên đường đã cứu được hai chạy nạn đến, vừa vặn là một cặp phụ tử."

Nghe y nói vậy, mắt Hoàng thượng liền híp lại. đánh giá một lượt này, "Tống Ngự sử cố ý nhắc đến lúc này, chẳng lẽ, cặp phụ tử chạy nạn mà ngươi cứu được, chính là phụ tử quận thủ Liên Thủy quận kia?"

"Bẩm Hoàng thượng, đúng là như vậy!" Giọng Tống Ngự sử cao hơn m phần, các quan viên trong toàn đại ện đều nghe rõ ràng.

Thái tử trợn tròn mắt, "Điều này kh thể nào! ta rõ ràng th bọn họ, bọn họ đã bị g.i.ế.c mà!"

Tống Ngự sử ngẩng đầu Thái tử, cười khẽ một tiếng, "Vậy thì thỉnh Hoàng thượng truyền lên ện xem xét, rốt cuộc là phụ tử quận thủ Liên Thủy quận kia hay kh."

Lời đã nói đến nước này, Hoàng thượng còn gì để từ chối nữa. sâu vào Thái tử một cái, mới mở lời, "Truyền lên ."

Tên thái giám đứng cạnh cao giọng hô, "Truyền Liên Thủy quận quận thủ Lý Quảng Sơn phụ tử tấn kiến!"

Chẳng m chốc, hai ăn mặc giản dị cúi đầu tiến vào đại ện, quỳ xuống hành lễ, "Tội thần Lý Quảng Sơn, cùng con trai tấn kiến, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

Nghe y mở lời nói chuyện, mặt Thái tử liền trắng bệch. Giọng nói này, quả thực chính là Lý Quảng Sơn kh sai.

Hoàng thượng đang quỳ dưới, "Ngẩng đầu lên, để Thái tử xem xét, xem rốt cuộc là quận thủ Liên Thủy quận kh."

Lý Quảng Sơn đáp một tiếng , ngẩng đầu Thái tử đang đứng một bên, "Điện hạ chắc kh ngờ, vi thần còn thể thoát c.h.ế.t ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...