Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 22: Mất Ngủ
Chương 22: Mất ngủ
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
“Ưu sầu tích tụ, khí huyết hao tổn, thêm nhất thời tức giận mà hỏa khí công tâm, nên mới hôn mê. Cần tĩnh dưỡng thật .”
Giọng ngự y vang lên bên tai.
Tang Yên tỉnh, mở mắt, bèn giả vờ ngủ tiếp.
Hạ Doanh nhận , cố ý : “Bùi Mộ Dương, ngươi còn ngây đó làm gì? Mau chiếu.”
“ !”
Tang Yên bật dậy, mở mắt, kinh hãi : “Thần nữ nhập cung, xin Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ ban.”
, nàng cố gắng chống đỡ thể yếu ớt, định xuống giường quỳ.
“ trái!”
Hạ Doanh thấy rõ ý định nàng, tuy tức giận hơn vẫn sinh vài phần thương tiếc, quát khẽ: “Đưa nàng về Nguyệt Tang điện !”
“Tạ ơn Hoàng thượng. Thần nữ xin cáo lui.”
Tang Yên chút do dự bước xuống khỏi long sàng, để mặc mấy cung nữ đỡ khỏi điện Thanh Ninh.
Ngoài điện, thái giám chuẩn sẵn kiệu tay.
Thông thường, chỉ những tước vị từ bậc phi trở lên mới .
Tang Yên vốn , Hạ Doanh đang ngay lưng, ánh mắt dõi theo khiến nàng thể từ chối, đành bước lên kiệu.
Một đoàn rầm rộ trở về Nguyệt Tang điện.
Ngự y cũng theo cùng, khi điện liền kê đơn thuốc, bảo cung nữ bốc và sắc thuốc.
Tang Nhược Thủy thấy động tĩnh, cũng chạy đến. Thấy Tang Yên sắc mặt nhợt nhạt, như đang thoi thóp giường, nàng kinh ngạc thôi, rõ ràng bệnh giả, giờ thành thật ?
“Tỷ tỷ, tỷ thấy chỗ nào khỏe ư?”
Nàng tiến hỏi, trong mắt sự lo lắng thật lòng, Hoàng đế mới căn dặn chăm sóc Tang Yên cho , giờ Tang Yên lăn bệnh, nếu nàng trách tội thì đây? Nàng dám nghĩ tới hậu quả.
Tang Yên chẳng mấy khi tâm sự với nàng , cũng nhiều.
Nếu Tang Nhược Thủy truyền tin cho Hoàng đế, nàng khỏi cung từ lâu, còn vướng đống chuyện ?
Tang Nhược Thủy thấy nàng im lặng, đoán còn đang giận , thức thời ngậm miệng , sang hỏi ngự y.
ngự y qua bệnh tình Tang Yên, nàng mới thở phào, tự trách: “ khiến tỷ tỷ chịu áp lực quá lớn. . quá nôn nóng, khiến tỷ vui. , chắc chắn dám phạm . Tỷ giữ gìn sức khỏe, gì quan trọng bằng thể tỷ cả.”
Tang Yên mấy lời khách sáo , chẳng hề cảm động, chỉ : “ mệt .”
Xem như đuổi khéo.
lúc , cung nữ bưng t.h.u.ố.c tới.
Tang Nhược Thủy thấy liền đón lấy:
“Để đút tỷ uống. Tỷ uống xong thuốc, sẽ rời , làm phiền tỷ nghỉ ngơi.”
Tang Yên chỉ nàng sớm cho khuất mắt, nên dứt khoát đưa tay: “Đưa đây. tự uống.”
“ vội, vẫn còn nóng.”
Tang Nhược Thủy cầm thìa khuấy vài lượt, nhẹ nhàng thổi, chờ nguội mới đưa qua.
Tang Yên nhận lấy, một cạn sạch.
Tang Nhược Thủy giữ lời, dặn cung nữ hầu hạ cẩn thận rời .
Tang Yên theo bóng nàng xa, trong đầu nghĩ đến Hạ Doanh, phong nàng làm phi. Dù nhất thời dập tắt ý định đó, trong hoàng cung , thể ở lâu nữa.
Bạn thể thích: Ba Mươi Triệu Và Một Người Đáng Giá - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
.
Còn nhanh khiến khác kịp trở tay.
Vì , sáng hôm , Tang Yên cho thu dọn gì cả, chỉ mang theo Thu Chi, mượn danh nghĩa khẩu dụ Thái hậu, rời khỏi hoàng cung.
khi , nàng để một phong thư gửi cho Hạ Doanh, mong thể buông tha cho .
khi bãi triều, Hạ Doanh mới nhận phong thư đó.
Khi , Tang Yên sớm rời .
mở thư , bên trong chẳng nhiều chữ, chỉ một đoạn thơ ngắn như thư tình:
Ngã ái nhĩ, - 我爱你
Ái đáo bất tự tư đích địa bộ. - 爱到不自私的地步.
Tựu tượng nhất cá nhân - 就像一个人
Thủ lý nhất chích cá tử phi tẩu liễu, - 手里一只鸽子飞走了
Tha tòng tâm lý - 他从心里
Chúc phúc na cáp tử đích phi tường. - 祝福那鸽子的飞翔.
yêu ,
Yêu đến mức chẳng còn ích kỷ.
Tựa như một
Thả chim bồ câu trong tay bay ,
từ tận đáy lòng
Cầu chúc nó bay xa.
Ý gì đây?
Nàng đang ám chỉ rằng buông tay mới yêu nàng ư?
Hạ Doanh mấy câu thơ, quên cả việc truy xét tội tự tiện xuất cung nàng.
Cũng như Tang Yên mong .
Nàng để đoạn thơ Vương Tiểu Ba , một để trấn an Hạ Doanh, khiến bớt giận; hai để ngầm nhắc , hãy để nàng tự do.
khi rời cung, nàng về Tang phủ, mà về thẳng trang viên ở ngoại thành.
Dù chỉ từng ở nơi vài ngày, nàng thật sự yêu thích chốn đó.
Núi xanh nước biếc, cỏ cây bạt ngàn, ngay cả khí cũng tràn ngập mùi vị tự do.
Đêm , trời đổ mưa rả rích.
Tang Yên trằn trọc, ngủ .
nhịn nghĩ đến , Hạ Doanh sẽ làm gì tiếp theo? Mấy câu đủ khiến nguôi ngoai ? sẽ tha cho nàng chứ?
Càng nghĩ càng rối bời, càng thể yên giấc.
Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt.
Đám hạ nhân túa sân dọn dẹp, chuyển hoa cỏ tránh ướt.
thấy tiếng động, nàng mở cửa sổ , trong màn mưa đêm, ai nấy đều ướt như chuột lột.
“Thu Chi, bảo Lưu bà tử bếp nấu chút canh gừng, để uống hẳn nghỉ.”
Tang Yên chủ nhân quan tâm cho hầu.
Thu Chi lời: “, tiểu thư.”
Đám hạ nhân , đồng loạt cảm kích: “Tiểu thư lòng Bồ Tát. / Đa tạ tiểu thư! / Tiểu thư mau đóng cửa , coi chừng gió lùa! / đó, thể tiểu thư yếu, nhỡ trúng gió thì nguy.”
đối với , chân tâm đổi lấy chân tâm.
Tang Yên thấy bọn họ thật lòng quan tâm nàng, trong lòng liền ấm , muộn phiền cũng tan ít.
“ , khoác áo choàng .”
Nàng khẽ , nhận lấy tấm lòng họ, đóng cửa, trở giường .
Tâm trạng khá hơn đôi chút, nàng dần dần .
Cùng lúc , tại điện Thanh Ninh.
Hạ Doanh vẫn ngủ .
chiếc long sàng rộng lớn, lăn qua lăn , tâm phiền ý loạn.
“ !”
Cuối cùng cũng dậy, vén màn lên.
“Hoàng thượng, nô tài mặt.”
Tiếng còn dứt, bước , Bùi Mộ Dương đẩy cửa tẩm cung, vội vã .
Đèn trong điện đốt lên, rực rỡ như ban ngày.
“Nhặt thứ đất lên.”
Bùi Trinh thấy lời mới cúi xuống , thấy một tờ giấy vò nát vứt đất.
Nếu lầm, đó chính bức thư Tang Yên để .
Nàng to gan, chỉ để mấy câu như thế mà dám tự ý rời cung.
Quả thật ỷ sủng mà kiêu!
“Hoàng thượng. . .”
Bùi Trinh dâng tờ giấy cho hoàng đế, đồng thời liếc sắc mặt . Thấy tâm trạng vui, gã cẩn trọng : “Nô tài thấy hoa quỳnh trong ngự hoa viên sắp nở. . . . ngày mai thỉnh Tang Đại tiểu thư nhập cung thưởng hoa?”
Hiển nhiên, Hoàng đế vẫn chẳng nỡ để Tang Yên .
Tang Yên , thì chắc chắn sẽ dễ .
Trừ khi Hoàng đế ban chỉ.
nếu Hoàng đế ban chỉ thì quá gây chú ý.
vì Hoàng đế sợ dị nghị, mà vì để tâm đến Tang Yên, nàng chỉ trích.
nên, chỉ thể làm theo cách uyển chuyển hơn.
Gợi ý siêu phẩm: Chữa Lành Sau Những Ngày Bị Bỏ Quên đang nhiều độc giả săn đón.
Bùi Mộ Dương thấu hiểu tường tận tâm ý Hoàng đế.
Thế Hạ Doanh chỉ liếc một cái, gì, cúi đầu chuyên tâm vuốt phẳng tờ giấy vò nhăn.
Tựa như nó trở dáng vẻ ban đầu.
Trong động tác mang theo chút trân quý khó thành lời.
Bùi Mộ Dương thấy, nghĩ rằng lẽ Hoàng thượng hài lòng với cách đề xuất, bèn ngẫm nghĩ một hồi tiếp: “Hoàng thượng lâu từng vi hành. trong kinh một quán , mời Phùng Nhất Thừa tiên sinh đến kể chuyện đấy ạ.”
Phùng Nhất Thừa đích trưởng tôn Ngự sử đại phu Phùng Dực.
đỗ tiến sĩ năm mười bảy tuổi, dung mạo tuấn tú phi phàm, Hạ Doanh đặc biệt thưởng thức, từng cất nhắc Hàn Lâm viện.
ham công danh, nhậm chức lâu từ quan, vẫn luôn chu du thiên hạ.
Nhiều năm qua, dạo khắp núi non nổi tiếc, sáng tác vô thi từ, du ký.
Mỗi xuất bản sách đều tranh mua đến cháy hàng, huống hồ giờ còn đích kể chuyện.
“Hoàng thượng, chi bằng chọn một dịp, dẫn Đại tiểu thư Tang gia kể chuyện? Nàng đang u sầu, xong, lòng cũng thư thái hơn.”
Bùi Mộ Dương dốc hết tâm trí để lấy lòng thánh ý.
Gã thật sự lấy lòng Hạ Doanh, rõ ràng Tang Yên thích ở trong cung, nay sinh tâm bệnh, nếu tiếp tục bắt nàng cung, e bệnh tình càng nặng. Cũng chính vì lý do mà truy cứu chuyện nàng rời cung ngay lúc , gặp nàng, vẫn nên gặp ở ngoài cung thì hơn.
“Cái đầu óc ngươi. . .
Ánh mắt Hạ Doanh lộ vẻ tán thưởng, : “Đôi khi cũng chút tác dụng.”
Bùi Mộ Dương tranh công, lập tức hì hì: “Đều nhờ Hoàng thượng dạy dỗ .”
Hạ Doanh gì nữa, ánh mắt rơi xuống bức thư nhàu nát : Nàng thể chim bồ câu? Rõ ràng một con thỏ.
Dù chạy nhanh đến . . .
Cũng thoát khỏi lòng bàn tay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.