Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 53: Oan Khuất
Chương 53: Oan khuất
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
“Hoàng thượng tội gì làm như thế?”
Tang Yên trúng kế, giọng lạnh lùng châm biếm: “Một bên sát sinh, một bên cầu phúc, Phật tổ thấy ngài chắc cũng tránh xa ba thước.”
Hạ Doanh chuyện ở lãnh cung, cau mày hỏi: “Lời ý gì?”
Tang Yên châm chọc một tiếng: “Thận hình ti ngài làm chuyện gì, Hoàng thượng thật ?”
Cả lãnh cung, hai mươi ba mạng !
Tất cả đều c.h.ế.t!
Thận Hình ti nào tra án, rõ ràng nhổ cỏ tận gốc!
Hạ Doanh đến Thận Hình ti, liền hiểu chuyện.
Sắc mặt lạnh lẽo, lệnh cho hạ nhân truyền Vương Lập Sóc tới.
Vương Lập Sóc vẫn đang ở trong cung chỉnh lý hồ sơ vụ án, rời , chiếu truyền, gã lập tức đến ngay.
Thời gian đến một tuần .
Gã quỳ xuống hành lễ, dâng hồ sơ lên: “Vụ việc liên quan đến Lệ phi, vi thần kịp thẩm vấn, việc theo lệnh Hoàng thượng.”
Hạ Doanh nhận lấy hồ sơ, lật xem nhanh, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, trầm giọng lệnh: “Truyền Lệ phi!”
xử lý chuyện ngay tại tẩm điện phụ Tang Yên.
Tang Yên lặng lẽ , nhịn cất tiếng: “Hoàng thượng cũng cho rằng do Lệ phi làm ?”
Hạ Doanh đáp thẳng, mà hỏi ngược một câu: “Nếu nàng , còn thể ai?”
.
Nếu Lệ phi, thì còn ai nữa?
Khắp hậu cung đều hai các nàng từng khúc mắc.
Lệ phi cũng từng giam ở lãnh cung.
sự thật đơn giản như ?
Liệu kẻ nào nhân cơ hội đục nước béo cò chăng?
"Nàng cảm thấy nàng ?"
Hạ Doanh dò hỏi ý nàng.
Tang Yên lắc đầu: “ . chỉ cảm thấy chỗ nào đó , cũng chỗ nào .”
Từ đến nay, nàng vốn hiền lành, chẳng gây hiềm khích với ai, rốt cuộc ai hại nàng chứ?
Trong lòng mơ hồ, song nàng rõ điều nên làm.
“Bất kể ai, Hoàng thượng, thêm c.h.ế.t nữa.”
Chuyện ở lãnh cung đủ bi t.h.ả.m .
Hạ Doanh hiểu nàng nhân hậu, vẫn kiên định: “Trẫm chỉ thể hứa với nàng, kẻ chủ mưu tội c.h.ế.t tha, đồng phạm, trẫm sẽ nương tay.”
Tang Yên: “. . .”
vẫn g.i.ế.c Lệ phi ?
Bạn thể thích: Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lệ phi thị vệ lôi từ trong chăn.
Nàng đang ngủ say, tai họa sắp giáng xuống .
Khi kéo đến đây, nàng y phục xộc xệch, ngay cả giày cũng kịp mang.
“Các ngươi làm gì ? Vô lễ! Thả ! Lệ phi! Các ngươi dám đối xử với thế !”
Khúc Tuyết Lệ hét lên trong hoảng loạn, ném mạnh xuống đất.
Tóc tai càng thêm rối bời, nàng ngẩng đầu lên thấy Hoàng thượng cùng Thận Hình ti mới chuyện lớn xảy , sắc mặt trắng bệch, hoảng hốt cầu xin: “Hoàng thượng, thần làm điều gì?”
Hai tay nàng giữ chặt vạt áo lót ngực, chân trần lộ ngoài, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.
Tang Yên thấy , liền bảo Thu Chi mang cho nàng một chiếc áo choàng.
Khúc Tuyết Lệ vốn chẳng nhận, giữa chốn đông nam nhân, nữ tử lấy thanh danh làm trọng, nàng đành thấp giọng cảm ơn, khoác áo lên .
Hạ Doanh chẳng để tâm chuyện , ném thẳng hồ sơ xuống mặt nàng : “Tự xem !”
Khúc Tuyết Lệ xem xong, liền bật kêu oan: “Hoàng thượng, thần oan! Thần thật sự oan mà!”
“Chứng cứ rành rành, ngươi còn dám kêu oan!”
Hạ Doanh tin lời nàng , quát lớn: “Khúc thị, ngươi coi như vẫn còn may. Trẫm mới hứa với nàng , sẽ liên lụy kẻ vô tội. Nay trẫm cho ngươi một cơ hội, chỉ cần ngươi nhận tội, trẫm sẽ truy xét mẫu tộc ngươi!”
“ thần ! Thật sự thần ! Xin Hoàng thượng minh giám!”
Khúc Tuyết Lệ hoảng sợ, nước mắt đầm đìa, giọng run rẩy, năng chẳng còn kiêng dè gì, trong đầu nghĩ gì đều hết : “Thần đố kỵ với Tang Yên, từng hại nàng , thật đấy! Xin Hoàng thượng tin thần ! Hôm đó, dẫn nàng ngang qua Ngự hoa viên, thần còn đến Thái hậu cáo trạng. Thái hậu , Hoàng thượng chán ghét Tang thị, với chúng thần chuyện . Chỉ cần chịu khai giới vì nàng , hứng thú đôi chút, thì những khác trong hậu cung chúng thần cũng cơ hội sủng hạnh. Thần khi còn thấy khai ngộ lắm! Thần vẫn đang mong mưa móc đều dính, sinh cho Hoàng thượng một đứa con, thể hại nàng chứ!”
Tang Yên: “. . .”
Thì Thái hậu nghĩ như ?
xem trọng nàng quá .
Hơn nữa. . . mấy lời mà cũng dám miệng ư?
Nếu lời Khúc Tuyết Lệ thật, dường như nàng quả thật động cơ g.i.ế.c .
ngoài nàng , còn ai hại nàng?
“Miệng ô ngôn uế ngữ!”
Hạ Doanh giận dữ quát, bật dậy, mặt mày u ám, sát khí bốc lên: “Ngươi nghĩ thì trẫm sẽ tin ? Khúc thị, nếu ngươi còn cố chấp, cũng chớ trách trẫm vô tình. !”
Tang Yên vội cắt lời: “Hoàng thượng định học Thận Hình ti ép cung ?”
Hạ Doanh: “. . .”
khựng , xuống, đưa tay đỡ trán, than khẽ: “Trẫm cơn giận làm mờ mắt mất ! Nàng xem nàng gì ? Thật chẳng hổ!”
Khai giới, hứng thú. . .
Dù Tang Yên cũng từng nghĩ như thế về , nếu khác dám nghĩ , thì chính tội!
hoàng đế. . . tiêu chuẩn kép hết chỗ !
Tang Yên thì chẳng thấy lời gì đáng giận. Nếu cần thấy tức giận, đáng nàng mới .
Nàng xem như món khai vị khi ăn chính !
lưng họ còn nhạo nàng thế nào nữa!
Tuy trong lòng bực bội, chuyện nào chuyện nấy.
Tang Yên vẫn còn lý trí, Lệ phi : “Nếu ngươi hại , dám phát thề ?”
cổ đại mê tín, bình thường sẽ dễ dàng phát lời thề độc.
Mà hồi nhỏ nàng thấy thề độc xong thì gặp xui thật.
Như nhà hàng xóm nàng mất 500 tệ, bà thím từng sang đó chơi khẳng định lấy tiền, còn thề: nếu bà lấy thì xuống lầu gãy chân, lên lầu rụng răng. Kết quả đến ba ngày, thật sự xuống lầu gãy chân, khi đưa đến viện khám, lên bậc thang, đang yên đang lành vững, ngã xuống, rớt mất hai cái răng.
Tóm , dù hiện đại thì cũng chớ nên tùy tiện phát thề.
“ dám!”
Khúc Tuyết Lệ giơ tay phát thề ngay: “ Khúc Tuyết Lệ hôm nay xin thề, nếu từng làm chuyện tổn hại Tang Yên, thì c.h.ế.t tử tế!”
“ c.h.ế.t tử tế như thế nào?”
Tang Yên hài lòng với lời thề đó, bèn dạy nàng : “Ngươi cho rõ ràng cách c.h.ế.t. Lời thề càng chi tiết thì trời đất càng rõ. , còn nữa, ngươi báo cả sinh thần bát tự , để ông trời tìm cho .”
Nàng tin như , nếu làm việc trái sẽ càng dám thề.
Quả thật, Khúc Tuyết Lệ xong sắc mặt cũng lộ vẻ sợ hãi, cuối cùng vẫn chậm rãi giơ tay, bát tự sinh thần , còn phát độc thề kiểu như: hồng nhan bạc phận, bệnh tật quấn , cả đời lụn bại.
Tang Yên gì nữa.
Khúc Tuyết Lệ thấy nàng im lặng lời nào, tưởng nàng tin, sợ tủi , gấp đến độ bật : “ thật sự từng làm. Tang Yên, ngươi tin , thật sự ! !”
Tang Yên tin nàng .
Thật từ đầu nàng cảm thấy Khúc Tuyết Lệ làm.
“Hoàng thượng, điều tra .”
“. . . Nàng tin nàng nhanh ?”
Hạ Doanh cau mày, cảm thấy diễn biến như trò hề . . . chẳng lẽ nàng mềm lòng cứu Lệ phi?
Tang Yên mềm lòng, chỉ tiềm thức mách bảo nàng rằng Lệ phi vô tội.
Mà nàng thì tin trực giác .
đương nhiên, thể dựa trực giác mà thả .
Nghĩ một chút, nàng cách: “ hoàng thượng đến chùa cầu phúc cho thần . cầu phúc, ắt tin thần Phật. giờ Lệ phi phát thề, hoàng thượng tin? Hoàng thượng, lòng thành thì linh mà.”
Hạ Doanh: “. . .”
nhất thời chẳng gì.
“Hoàng thượng, Tang chủ tử . . .”
Vương Lập Sóc bên quan sát, thấy hoàng thượng hình như d.a.o động, liền lên tiếng: “Vạn thể vì một lời thề Lệ phi mà coi như nàng vô tội. Bằng , ai phạm tội cũng phát thề một câu xong, luật pháp còn ?”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lời lý.
Tang Yên cũng tán đồng, gật đầu: “Vương đại nhân . thể vì một lời thề mà bỏ qua luật pháp, nếu luật pháp dựa tra tấn ép cung mà thành, còn ý nghĩa gì?”
Nghĩ đến hơn hai chục mạng chôn vùi vì , nàng càng nghi ngờ phẩm cấp gã, giọng cũng sắc : “ Vương đại nhân cao kiến gì? xử lý Lệ phi thế nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.